CHƯƠNG 18:
(Tôi — Hoàng — kể)
Tối hôm qua tôi không ngủ được.
Không vì sợ.
Không vì căng thẳng.
Mà vì… tôi nghe tiếng ai đó nằm trên giường của tôi
— thở cùng nhịp với tôi.
Tôi nằm nghiêng, nhìn vào khoảng tối bên kia phòng.
Không thấy gì.
Nhưng tiếng thở vẫn đều, giống hệt nhịp thở của tôi khi ngủ sâu — hơi dài hơn, đều hơn, như đang… luyện tập.
Tôi không ngủ.
Tôi chỉ nằm đó, chờ cho đến khi trời sáng, và tiếng thở biến mất.
1. Cuộc nói chuyện bí mật trong phòng giám thị:
“Học sinh tên Hoàng… không khớp với hồ sơ đầu năm”**
Sáng 21/12, tôi ra khu học vụ sao in giấy tờ.
Cửa phòng giám thị hé mở.
Có tiếng hai người đang tranh luận nhỏ, tưởng tôi không nghe.
Một giọng đàn ông:
— “Tôi đã nói rồi, hồ sơ của Hoàng bị chỉnh sửa. Ảnh đầu năm và ảnh bây giờ không khớp.”
Giọng thứ hai — gấp gáp:
— “Im xuống! Đừng nói tên nó lớn như vậy! Cậu không đọc chỉ thị à?”
— “Nhưng thầy biết tôi nói đúng. Vùng xương hàm khác. Cấu trúc mắt khác. Cả bước đi cũng không giống.”
— “Nhưng mã nhận diện khuôn mặt vẫn nhận.
Máy móc xác nhận nó là Hoàng.
Hệ thống xác nhận nó là Hoàng.
Vậy thì nó là Hoàng.”
— “…còn Hoàng thật đâu?”
Khoảnh khắc im lặng nặng như đá rơi.
Giọng thứ hai nói nhỏ, khàn:
— “Đứa đó… biến mất từ đầu tháng.
Đừng hỏi nữa.
Nếu hỏi, tôi không cứu cậu được đâu.”
Tim tôi như lật úp.
Tôi — đứng bên ngoài — không dám thở mạnh.
Hoàng thật biến mất đầu tháng.
Tôi… được hệ thống xác nhận thay.
Vậy từ đầu tháng, tôi đã là ai?
2. Một sinh viên phát hiện ảnh Hoàng thật trên camera —
10% gương mặt khác hiện tại**
Buổi trưa, tôi ngồi ở hành lang thì có người lén kéo tôi vào phía sau phòng thiết bị.
Là Hậu — sinh viên năm hai, đam mê hack hệ thống.
Hậu thở gấp:
— “Hoàng… mày phải xem cái này.”
Nó đưa tôi điện thoại.
Video là cảnh quay camera cũ ngày 4/12 — trước khi mọi chuyện bắt đầu.
Trong video:
tôi đi ngang hành lang.
Nhưng khi phóng to lại…
Người trong video
không giống tôi bây giờ.
Mắt sâu hơn.
Lông mày thẳng hơn.
Xương gò má thấp hơn.
Hàm vuông — không phải hàm nhọn như hiện tại.
Dáng đi hơi ngả về trước — còn tôi đi thẳng.
Hậu run tay:
— “Hoàng… đây là hình mày thật đầu tháng.
Là mày, nhưng…
mày bây giờ và mày hồi đó khác nhau.
Rất khác.”
Tôi nghẹn:
— “…mày lấy ở đâu ra video này?”
Hậu nói nhỏ:
— “Camera này đã bị xóa khỏi hệ thống 2 tuần trước.
Nhưng tao lấy được từ cache.”
Tôi đứng chết lặng.
Tôi hỏi:
— “Theo mày… cái nào mới là Hoàng thật?”
Hậu nhìn tôi — lâu.
Rồi nói:
— “Tao… không biết nữa.”
3. Ngân bị tường “bắt” — dấu tay sống để lại
Chiều 21/12, trời mưa phùn.
Khi tôi đang xuống cầu thang, Ngân chạy từ xa tới.
— “Hoàng!! Đừng lên tầng bốn!!!
Em vừa thấy—”
Cô chưa kịp nói hết câu thì đột ngột bị giật ngược ra phía bức tường.
Không ai chạm vào.
Không ai đứng gần.
Nhưng Ngân bị kéo mạnh như có bàn tay vô hình túm lấy cổ áo.
Tôi lao tới:
— “NGÂN!!! NẮM TAY ANH!!!”
Ngân hét, bấu vào tay tôi.
Nhưng tường phía sau cô…
đang lõm vào, như thịt mềm bị kéo về phía trong.
Mặt cô tái trắng:
— “Hoàng!! Cứu em!! Có cái gì đó…
đang kéo em… vào TRONG!!!”
Cánh tay tôi tê rần.
Tôi kéo hết sức.
Tường siết chặt lưng Ngân như lớp da co lại.
Tôi gào:
— “NGÂN!! GIỮ LẠI!!”
Tôi giật mạnh lần cuối —
và Ngân rơi khỏi lực kéo, ngã vào tôi.
Cô thở hổn hển, khóc không nói nên lời.
Nhưng điều kinh hoàng nhất:
Trên tường còn in dấu tay của Ngân — sâu như in trên đất sét.
Da tay cô vẫn còn dính lại trong khe nứt.
Tôi đỡ Ngân lên:
— “Nó kéo em… để làm gì?”
Ngân run, nói đứt quãng:
— “Nó… nói với em…”
— “Nói gì?”
Ngân khóc:
— “…nó nói
‘đến lượt mày’.”
Tôi ôm đầu.
Phòng 412 không chỉ gọi tôi.
Nó gọi cả những ai đứng gần tôi.
4. Bản sao ngồi trong căn tin, ăn cùng bạn Hoàng như người thật
Khoảng 5 giờ chiều, tôi xuống căn tin để kiểm tra điều thị phi truyền tai nhau.
Và nó đúng.
Giữa căn tin đông người,
bản sao của tôi đang ngồi cùng nhóm bạn tôi.
Nó ăn cơm.
Gắp thịt.
Cười nói.
Trả tiền bằng thẻ của nó (không phải của tôi).
Một bạn dí cùi chỏ vào nó:
— “Hoàng! Hôm nay mày đi học sớm ghê!”
Nó cười — nụ cười méo nhẹ nhưng không ai để ý:
— “Ừ… lâu lâu đổi gió.”
Nó nói giọng tôi.
Thở như tôi.
Cử chỉ như tôi.
Gần như… hoàn hảo.
Tôi đứng cách đó 15 mét.
Nó quay đầu lại, nhìn thẳng vào tôi.
Không ngạc nhiên.
Không sợ hãi.
Nó mỉm cười chậm:
> “Tới đây ăn chung?”
Tôi quay người bỏ chạy.
Không dám nhìn lại.
5. Video từ Hoàng gốc — “Tao để lại cái này… cho chính tao”
Tối đó, tôi vừa đóng cửa phòng thì điện thoại hiện thông báo:
“Bạn nhận được file từ: Hoàng (gốc).”
Tôi đứng chết trân.
Tôi mở file.
Video.
Rung nhẹ.
Được quay trong bóng tối.
Người trong video là tôi — nhưng là “tôi hồi đầu tháng”.
Góc mặt vuông hơn.
Mắt sâu.
Da không xám như bây giờ.
Hoàng gốc thì thầm:
— “Nếu mày xem được video này… có nghĩa là tao đã không còn là tao nữa.”
Tôi nín thở.
Hoàng gốc nói tiếp:
— “Tao bị đưa vào phòng 412.
Chúng nó… lấy từng phần của tao.
Tao nhớ không rõ, nhưng…”
Anh ta thở dốc, chùi máu ở cổ:
— “Có lúc tao nhìn thấy…
mày… nằm trên bàn.
Mày không thở.”
Tôi nghẹn:
— “Không… không thể…”
Hoàng gốc nhìn thẳng vào camera:
— “Nếu mày sống… mày không phải tao.
Nếu tao sống… tao không còn là tao.”
Anh thì thầm câu cuối cùng:
— “Tao không biết bản nào trong tụi mình là thật…
nhưng bản nào còn chạy… thì phải sống tiếp.”
Video tắt.
Tôi ngã xuống ghế.
Không khóc.
Không la hét.
Chỉ lạnh.
Lạnh sâu tới mức xương cũng muốn nứt.
6. Phòng 412 nứt lớn — một con mắt người mở ra nhìn Hoàng
Đêm đó, trời sấm nhẹ.
Tiếng rền từ tầng bốn nghe như tiếng vật nặng đập vào tường.
Tôi phải lên.
Tôi không muốn, nhưng phải lên.
Hành lang tối như bị mất điện.
Tôi tiến đến đoạn tường che phòng 412.
Một vết nứt dài gần một mét chạy dọc tường.
Bên trong là một khe tối xám — như thịt sống đang thở.
Tôi run tay đưa mặt lại gần một chút.
Từ trong khe tối… một thứ chuyển động.
Không phải thịt.
Không phải tay.
Là mắt.
Một con mắt người.
Mở rất chậm.
Tròng đen.
Không có lòng trắng.
Mắt đó dán thẳng vào tôi —
như nhìn qua một khe quan sát của lồng ấp.
Tôi bật người lùi lại.
Con mắt… chớp một cái.
Rồi một giọng từ sâu trong phòng 412 thì thầm, không phải giọng tôi, không phải giọng bản sao:
> “…mày
được tạo ra trước nó.”
Tôi đứng tê toàn thân.
Trước nó?
“Tạo ra
trước nó?”
Vậy…
tôi không phải bản sao của nó.
Mà nó là bản sau của tôi?
Không.
Không thể đơn giản như vậy.
Giọng trong tường nói tiếp — lần này rõ hơn:
> “…mày…
không phải bản đầu tiên.”
Tôi lùi hẳn về phía thang bộ.
Như có ai rót nước đá vào máu.
Không phải bản đầu tiên?
Không phải bản thứ hai?
Vậy còn bao nhiêu “Hoàng” đã tồn tại trước tôi?
Và trong số đó…
đứa nào thật?
Hoàng đứng đó, tay run đến mức không nắm nổi lan can.
Chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Nếu tao không phải bản gốc…
vậy bản gốc đang ở đâu?
Và nó muốn gì… từ tao?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com