Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4.

Vậy là từ sau cuộc gặp mặt ngày hôm đó, Luna đã bí mật có được thêm hai người bạn. Mặc dù cô không thể thường xuyên gặp mặt Camilo bởi công việc chủ yếu của cậu là ở trong thị trấn, nhưng Mirabel luôn dành thời gian để đưa người bạn mới của mình đến những nói thú vị như đồng hoa hay thác nước tuyệt đẹp mà cô bé tự tìm được. Cả ba đưa trẻ ngầm tự hiểu rằng cách tốt nhất để giữ được tình bạn là tránh xa khỏi tầm mát của mọi người, nhưng đôi khi chúng cũng cũng mạo hiểm vào sâu trong thị trấn chơi, và nếu có người nhà Madrigal hoặc người nhà Manuel đi ngang, thì Camilo sẽ biến thành một người dân nào đó và Luna sẽ lập tức dịch chuyển sang một góc khác, đôi khi cũng có vài pha thót tim nhưng phải công nhận việc đó khá thú vị.

- Vậy... ngôi nhà của cậu cũng có thể tự chuyển động như Casita của gia đình tớ?- Mirabel cầm một đầu chiếc khăn trải sũng nước và vắt, trong khi Luna cần đầu khăn còn lại và vặn nó theo chiều ngược lại.

- Đúng vậy. Bọn tớ gọi đó là Sebas, nhưng theo lời cậu kể thì Casita có vẻ năng động hơn Sebas nhiều. Sebas khá là dịu dàng.- Luna trả lời khi giúp Mirabel đặt chiếc khăn lớn vào trong giỏ đồ. Mỗi người cầm một tay cầm của cái giỏ rồi nhấc lên, đi dọc theo con suối.- Một lúc nào đó cậu có thể đến nhà tớ chơi.

- Ừm, việc đó có thể không được ổn lắm.- Mirabel cau mày, mặc gì cô bé cũng rất tò mò về căn phòng kính đầy hoa cẩm tú mà Luna luôn tự hào khi kể đến, chắc chắc nó sẽ rất tuyệt.

- Không sao đâu.- Luna đáp.- Nếu ngại thì tớ có thể đưa cậu vào khi mọi người không có nhà.

- Ý là cậu có thể dịch chuyển cả người khác sao?

- Đúng vậy, và cả đồ vật nữa.- Luna nói, trong chớp mắt Mirabel đột nhiên thấy giật mình một cái, rồi trong chớp mắt căn nhà Casita đã hiện ra ở phía trước mặt. Cả hai đã dịch chuyển qua cả một đoạn đường. Mirabel há hốc mồm nhìn bạn mình:

- Tớ không ngờ cậu có thể làm vậy đấy. Sao cậu không làm thể sớm hơn?

- Chỉ là.- Luna đặt chiếc giỏ đồ xuống đất để Mirabel có thể tự ôm nó ngang hông.- Nói chuyện cùng cậu rất vui nên tớ muốn chúng ta có thể đi cạnh nhau nhiều hơn một chút.

Mirabel tròn mắt nhìn bạn mình, sau đó nở một nụ cười thật tươi:

- Vậy ngày mai chúng ta lại gặp nhau chỗ cũ nhé, Luna.

- Được, tạm biệt Mirabel.

Luna vẫy tay, nhìn Mirabel đi về hướng Casita, cô nhìn lên trời, vẫn còn một chút thời gian trước giờ ăn tối. Luna dịch chuyển liên tục đến từng góc phố quanh Casita, cho đến khi cô nhìn thấy cậu ấy.

Camilo đang cùng đám trẻ con trong thị trấn chơi trước một con ngõ nhỏ. Luna cẩn thận quan sát, cô tự hỏi liệu người nhà Madrigal ai cũng tràn trề năng lượng và được yêu quý như Camilo và Mirabel,mặc dù mẹ cô và dì Madison, anh trai Justin cũng rất được trẻ em trong thị trấn yêu thích, nhưng cảm giác sự yêu quý và ngưỡng mộ của mọi người đối với hai gia đình vẫn có chút khác biệt.

Camilo biến thành một đứa trẻ con rồi lại biến thành một người lớn tuổi trong khi đang tung hứng vài quả bóng nhỏ, động tác vô cùng điêu luyện khiến lũ trẻ xung quanh vô cùng hào hứng. Cậu uyển chuyển hất một quả bóng từ vai này sang vai khác, sau đó lại tung hứng thành một vòng tròn trong hai tay, mỉm cười đầy tự hào nhìn đám trẻ vây quanh mình. Một giọng nói từ đâu đó vang lên:

- Nhìn kìa, chị Luisa chuẩn bị tung hứng đám lừa nữa đấy.

Đám trẻ nhìn nhau, rồi sau đó chạy vội đi, hướng về phía chuồng cừu gần đấy. Camilo ngơ ngác nhìn theo, rồi bỗng một cánh tay từ trong ngõ giơ ra kéo nhanh cậu về phía sau. Trong chớp mắt, Camilo đã thấy mình ngồi ở trong một góc phố khác, ở phía sau một đống thùng gỗ. Luna ở ngay bên cạnh, vẫn bám lấy tay cậu, cô cười tươi:

- Xin chào, Camilo.

- Luna.- Camilo ngạc nhiên, không giấu được nụ cười khi nhìn thấy cô. Nhờ vào đống thùng lớn dựng trước mặt mà những người đi trên đường không hề nhìn thấy hai đứa trẻ.- Giọng hồi nãy là cậu đấy à?

- Phải.- Luna gật đầu.- Tớ chỉ muốn gặp cậu một chút, nhưng nếu có bọn trẻ ở đó thì không tiện lắm. Thế nào? Thấy tớ nhanh trí không?

- Tớ không ngờ cậu cũng là một người thích trêu chọc người khác đấy.- Camilo nhe răng cười.

- Vì tớ muốn gặp cậu thôi.- Luna bĩu môi.- Mấy hôm nay chúng ta đâu có gặp nhau đâu.

Camilo bỗng thấy mặt mình nóng bừng, cậu nhận ra Luna vẫn đang nắm lấy tay mình, nhưng cậu cũng không phiền về việc đó.

- À ừm... Vậy Mirabel đâu rồi?- Camilo hắng giọng, hi vọng nơi này ánh sáng không đủ để cho Luna nhìn thấy hai má ửng đỏ của mình.

- Cô ấy về phơi đồ rồi, cũng hơi muộn rồi mà.- Luna đáp, cô đứng thẳng dậy, cẩn thận nhìn ra đầu ngõ và sau đó đưa tay về phía Camilo.- Được rồi, cũng sắp đến giờ ăn tối rồi, để tớ đưa cậu về, không thể giữ cậu lại quá lâu được.

Dù không nói ra nhưng Camilo không khỏi có chút hụt hẫng vì thời gian gặp mặt của hai người quá ngắn, nhưng cậu vẫn nắm lấy tay Luna. Cô đưa cả hai về đoạn đường mòn gần Casita, nơi tạm biệt quen thuộc của ba đứa trẻ bởi nó đủ khuất để nếu có người ở trong nhà nhìn ra hoặc ở xung quanh nhà sẽ không chú ý tới.

- Tới rồi.- Luna nói với Camilo.- Vậy hẹn gặp lại ở chỗ cũ vào ngày mai nhé, Camilo.

- Được, hẹn gặp lại.- Camilo mỉm cười.

- Ừm... Camilo này.- Luna nhìn xuống nơi bàn tay của hai người vẫn đang đan vào nhau, Camilo vội buông ra, ngượng nghịu nói:

- Ơ, xin lỗi cậu. Vậy, hẹn cậu ngày mai nhé.

- Ừm.- Luna đưa tay vuốt một lọn tóc ra sau tay, sơ ý để lộ vành tai ửng đỏ. Cô liếc nhìn Camilo lần nữa rồi rời đi trong chớp mắt, để lại cậu bé tóc xoăn xù ngẩn ngơ nhìn vào bàn tay của mình.

- Em nên bình tĩnh lại trước khi vào nhà nếu không thì cả nhà sẽ nghe thấy nhịp tim đập như trống của em đấy.

Camilo hét lên một tiếng khi Dolores không biết từ đâu xuất hiện, cô nhìn về vị trí Luna vừa đứng, rồi nhìn em trai mình. Camilo nhìn phía sau Dolores rồi nhìn xung quanh để chắc rằng không có ai, cậu đi về phía nhà:

- Chị làm gì ở đây thế?

- Mẹ vừa nổi sấm rồi chạy xuống phố để tìm em đấy.- Dolores thì thầm, biểu cảm kinh hoàng nhớ lại sự việc khi cả hai bước lên cầu thang. Camilo giật mình, nhưng rồi tự trấn an bản thân rằng cả ba người chưa từng để bất kì người thứ tư nào nhìn thấy khi đi cũng nhau cả. Nhưng rồi cậu nhìn sang người chị gần như không thể giữ bí mật của mình cậu vội kéo chị gái vào một góc và gặng hỏi:

- Làm ơn hãy nói rằng chị chưa hề nói chuyện này với bất kì ai đi?

- Đương nhiên là không rồi.- Dolores thì thầm.- Nhưng thực sự đấy, chị sợ chị không giữ được lâu nữa đâu, mỗi lần không nhìn thấy em quá lâu là mẹ sẽ tìm chị rồi hỏi xem em ở đâu cho bằng được.

- Em sẽ nghĩ cách, chỉ cần chị yểm trợ cho em một chút nữa thôi.

- Camilo? Camilo./.- Pepa lao vào cửa nhà, cô chạy về phía hai con mình ngay khi nhìn thấy, Felix cũng chạy vội theo sau vợ, luôn miệng trấn tĩnh bà. Pepa nắm lấy vai con trai, đám mây đen trên đầu cô bắt đầu nổi sấm, mặc cho Felix cố dùng tay để xua tan nó bởi ông không muốn con mình bị sét đánh trúng.- Con đã ở đâu thế? Dolores, thằng bé đã ở đâu?

- Mẹ sao vậy?- Camilo vờ ngạc nhiên.- Mẹ nói rằng con đi phụ mọi người trông coi lũ trẻ rồi sau đó ra sau vườn hộ chị mà.

- Delores?- Pepa nhìn con gái mình. Dolores im lặng gật đầu lia lịa. Felix xoa nhẹ vai vợ mình, giọng nhẹ nhàng:

- Bình tĩnh nào, em làm các con sợ đấy.

Nhận ra mình đã phản ứng hơi quá, Pepa cố gắng hít thở, đám mây trên đầu bà cũng tan dần. Bà nhìn Camilo trước khi cùng chồng bước đi, Felix quay đầu lại:

- Xuống ăn tối thôi, mẹ các con hôm nay hơi mệt rồi.

Xuống đến phòng ăn, Camilo và Dolores nhận ra ngài thị trưởng đã có mặt từ bao giờ, và ông đang ngồi cạnh Abuela bàn chuyện gì đó, và cùng tham gia bữa tối với cả gia đình Madrigal. Thị trưởng Corazon là một người đàn ông lớn tuổi, tính cách đáng mến và sự thẳng thắn, cương trực của ông được cả thị trấn tôn trọng, kể cả hai người đứng đầu nhà Madrigal và nhà Manuel. Những năm qua ông luôn kiên nhẫn cố gắng hòa giải mối quan hệ giữa hai gia đình, mặc dù không có nhiều kết quả. Khi mọi người đã đông đủ, Abuela đứng dậy:

- Các con, hôm nay ngài Corazon đến đây để bàn về lễ hội mùa màng giữa năm của Encanto.

Được rồi, chỉ là chuyện lễ hội, không có gì đặc sắc, Camilo thầm nghĩ.

- Và ngài Corazon muốn gia đình chúng ta sẽ tham gia chuẩn bị cho lễ hội năm nay, cùng với gia đình Manuel.

Sau câu nói cuối cùng của Abuela, Felix lập tức phun một ngụm nước lớn lên đĩa thức ăn trước mặt, trong khi Pepa trợn mắt, miệng há hốc và đám mây trên đầu bà lại nổi sấm và lan rộng một cách nhanh chóng. Abuela ái ngại cười với ông Corazon rồi nói với con gái:

- Pepa, đám mây...

- Trời trong xanh.... Trời xanh nào.... Trời xanh....- Pepa lẩm bẩm, gương mặt bà từ ngạc nhiên trở thành lo lắng và sợ hãi, bà đưa tay vuốt liên tục mái tóc dài của mình. Corazon khẽ hắng giọng, ông nở nụ cười nhẹ nhàng:

- Tôi hi vọng mọi người có thể cùng toàn thị trấn làm nên một lễ hội hoàn chỉnh nhất có thể. Đây sẽ là cơ hội để chúng ta gắn kết với nhau hơn.

- Đương nhiên rồi, thưa ngài thị trưởng.- Abuela điềm đạm đáp.- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để mọi người trong thị trấn có một lễ hội hoàn hảo nhất.

Gật đầu hài lòng, thị trưởng tạm biệt gia đình Madrigal, và Camilo tiễn ông rời khỏi cửa. Ngay khi cậu vừa quay lại, giọng nói hoảng hốt của Pepa đã vang tới tai cậu:

- Mẹ ơi, chúng ta không thể cùng gia đình Manuel...

- Encanto là ưu tiên hàng đầu của gia đình.- Abuela nói.- Chúng ta không thể để cư dân trong thị trấn tổ chức lễ hội mà không có chúng ta. Chỉ cần tổ chức một lễ hội thật hoàn hảo, không cần để tâm đến gia đình đó là được.

- Nhưng ...- Pepa rít lên, nhưng Felix đã giơ tay ra hiệu cho vợ mình dừng lại, trước khi Abuela nổi cáu.

- Psst...Anh Camilo.

Mirabel thò đầu ra khỏi phòng của mình và vẫy tay gọi Camilo. Cậu nhanh chóng bước vào phòng Mirabel, cánh cửa vừa đóng lại, Mirabel đã lộ rõ sự vui mừng:

- Chẳng phải chuyện này thật tuyệt sao? Nếu qua lễ hội và hai gia đình có thể trở nên thân thiết, thì ba chúng ta có thể thực sự đi chơi cùng nhau rồi.- Rồi cô bỗng cau mày, khoanh tay lại.- Chỉ là không ngờ mẹ anh lại phản ứng mạnh như vậy. Có khi nào...Có liên quan đến lời tiên tri về tương lai của anh không?

Camilo nhướn mày, đôi khi cậu khá bất ngờ vì độ nhanh trí của em họ. Mirabel bắt đầu phỏng đoán:

- Chú Bruno đã thấy gì nhỉ? Không lẽ là có điềm xấu trong lễ hội sao? Chúng ta có nên đi hỏi chú ấy không? Đúng vậy, chúng ta hãy đi hỏi chú ấy cho rõ ràng đi.

- Mirabel.- Camilo vội kéo em họ lại khi cô chuẩn bị lao ra khỏi cửa, anh thở dài.- Không cần đâu, anh biết lời tiên tri là gì rồi.

- Anh biết?- Mirabel ngạc nhiên, cô háo hức ngồi xuống giường của mình và chờ đợi.

- Nhưng nếu anh nói cho em biết, thì em phải thế là không được hé nửa lời.- Camilo nghiêm mặt, Mirabel gật gật đầu rồi giơ tay lên ra dấu hứa. Camilo ngồi xuống nền, rồi bắt đầu kể về phiến kính tiên tri mà anh tìm được trong phòng của bố mẹ mình. Cậu nhún vai.- Anh đoán xích mích giữa hai gia đình là lí do mà mẹ anh lại phản ứng mạnh như vậy.

- Thật không thể tin được.- Mirabel mở to mắt, cô ngả người lăn lộn trên giường để kiềm chế tiếng hét sắp rời khỏi miệng.Cô nhìn Camilo và nói với một giọng cao vút.- Luna là vợ tương lai của anh.

- Việc đó vẫn chưa chắc chắn mà...- Camilo ngượng ngùng nói. Mirabel nhếch mép cười, hiếm khi nào cô lại thấy người anh họ luôn khiến người khác phát điên vì những trò chơi khăm của mình lại có được biểu cảm xấu hổ như vậy. Nhảy xuống giường, Mirabel huých vào vai Camilo.- Oh~ Xem ai đang xấu hổ kìa. Romeo Madrigal~~~

- Thôi đi.- Camilo nhăn mặt nói.- Em có lo lắng tí nào không đấy?

- À phải rồi, chuyện bữa tiệc. Chả trách mẹ anh lại hoảng hốt thế, dì ấy chắc hẳn cũng không dám nói chuyện này với bà Abuela.- Mirabel lùi lại và ngồi trước mặt Camilo, cô khoanh tay lại.- Hừm, nếu ngài thị trưởng đã đến thông báo với gia đình chúng ta thì gia đình Manuel cũng sẽ nhận được thông báo sớm thôi. Ngày mai chúng ta sẽ bàn với Luna về chuyện này vậy.

- Nhớ là không được nói cho bất kì ai khác về chuyện này đâu đấy.- Camilo dặn khi đứng dậy và đi về phía cửa. Mirabel mỉm cười:

- Em biết rồi, đi ngủ đi và mai chúng ta sẽ tìm gặp Juliet của anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com