Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2 [H tục]

Adashir là nỗi ám ảnh của Endmin, hình bóng anh hiện lên mỗi đêm, chân thực từ trong mọi giấc mơ. Anh cưỡi lên hạ bộ em, đôi mắt xanh xinh đẹp ngấn lệ, bàn tay anh lướt từ cơ ngực em, hạ xuống xương sườn và lại cao ngất trên yết hầu nhạy cảm nơi em. Rồi em nghĩ về những ngón chân cong vút, trải dài, quất quít lấy bàn chân em, còn cả mái tóc trắng xõa đẫm mồ hôi, nhễ nhại trên vai anh.

Endmin từng nghĩ em sẽ hận anh, ghét anh từ tận khúc xương tủy. Nhưng đôi khi, em lại nếm được vị ngọt của da thịt anh trong mỗi cơn hoang dại. Ngoài trời đêm đen bao phủ phố xá, còn hình bóng anh, làn da anh, hơi thở anh chiếm đoạt tâm trí em. Và Endmin sẽ cương cứng trong nỗi thù hận vô đáy, trộn lẫn giữa những cơn thèm khát, nỗi mong muốn được chạm vào anh, được phá hủy anh cả về tâm trí lẫn thể xác.

Endmin đã mơ về những ngày em chế ngự thân hình cao lớn kia dưới thân, Adashir lõa thể, đau đớn cầu xin em dừng lại, tựa cách em từng cầu xin anh. Cơ bản là, Endmin chưa từng muốn thỏa mãn Adashir, em chỉ muốn bản thân mình được sung sướng, rồi trả lại nỗi ám ảnh ở gốc rễ tâm trí này vào não bộ anh. Để chính Adashir nếm trải sự kinh hoàng chính anh gieo rắc vào cơ thể Endmin. Nhưng em không muốn Adashir chống lại bản thân, như cách em chống lại anh, ruồng bỏ anh, bỏ trốn khỏi thân ảnh u sầu đó. Endmin sẽ có cách, và Adashir sẽ phải phục tùng cậu trai anh mê đắm.

--------------------------------------------------------

Chiều tà chiếu rọi mái tóc trắng, bóng cây che con ngươi xám xanh. Hình bóng em mập mờ, trốn tránh ánh nắng hoàng hôn. Ấy thế mà khi Adashir tiến gần với tán cây nắng không tới ấy, nụ cười em lại hiện rõ hơn. Và Adashir cứ đến gần em hơn, đến khi ánh sáng cũng chẳng thể chiếu tới anh.

Em mở lời chào hỏi, giọng em thay đổi. Adashir đã giật mình đôi chút, bởi lẽ đứa trẻ dưới thân anh giờ đây tựa hồ ranh mãnh hơn, thanh âm nơi em mang theo sự áp bức, cũng là nỗi khát khao bao trọn anh trong đôi mắt em.

Adashir cũng thay đổi, cơ thể anh như nhỏ bé hơn, ốm gầy hơn. Nỗi nhớ mong em, nỗi hối hận vì đã hành hạ em bóp nghẹt trái tim anh, đồng thời làm cơ miệng anh căng cứng, dạ dày anh co bóp, khiến mọi đồ ăn thức uống đều ám mùi vị của cậu trai trẻ ngây dại anh đã giết chết.

Endmin chẳng cần nói gì cả, Adashir đã quỳ rạp dưới chân em, anh lê từng bước trên đầu gối, đôi bàn tay trơ xương nâng niu lấy những ngón tay của em. Rồi những hơi thở rải rác cùng hằng hà lời xin lỗi rầm rì trôi dạt qua tai em. Endmin không quan tâm.

Em đưa tay xuống, như ban phước, cũng tựa trừng phạt, nắm chặt lấy cổ anh, hằn lên dấu tay đỏ chói trên da thịt thay nụ hôn mời chào, em nói:

"Về nhà em đi."

Và hơi lạnh rời xa cổ anh, lướt đi trên con phố. Endmin không đợi một lời đồng ý, em biết mình chẳng cần lời đồng ý cho lấy lệ ấy. Vì nhìn xem, phía sau em là hình bóng cao gầy lẽo đẽo cất bước theo em. Về xa phía góc phố, đến tận cửa phòng đóng kín, Endmin mới quay mặt lại, ngắm nhìn khuôn mặt đỏ lựng của anh, vừa ngoan ngoãn nghe lời như thế, cũng phai nhòa đi nỗi u sầu cắm rễ đáy mắt. Endmin bật cười, em nắm lấy eo anh, hôn lên hõm cổ, miết tới yết hầu. Rồi bất chợt, em đưa tay mở khóa, nắm lấy vai anh mà đẩy ngã anh xuống gạch men lạnh lẽo.

Dưới chân Endmin giờ đây là Adashir lồm cồm bò tới chân em, nắm lấy cổ chân em, trông hèn hạ, nhưng khiến em thèm khát đến nhường nào.

"Cởi đồ đi anh."

Tông giọng em hãy còn nhẹ nhàng, dẫu thế, có lẽ Adashir cũng nghe rõ được cơn hận thù, cả sự áp bức dồn nén ở thanh quản. Vì thế, anh chậm rãi cởi từng lớp quần áo che đậy thân hình mình. Khi chẳng còn gì, Adashir mới dám ngước mắt nhìn lấy đuôi mắt mới duỗi ra phía trên cao. Em thỏa mãn, cũng từ đó mỗi cử động của em cũng thoải mái hơn, bước tới cạnh giường, ngồi xuống, khi đã yên vị, Endmin đưa ngón tay lên, ngoắc nhẹ.

Adashir, không chút do dự, bò tới bên Endmin. Dường như anh sợ hãi em, mà cũng có thể là sùng bái em, làm bàn chân anh không dám đứng thẳng, chỉ biết quỳ rạp dưới cơ thể em.

Và lúc thấy Adashir ngồi dưới giường, Endmin chỉ mỉm cười, tự để trí não đang trì trệ của anh hoạt động. Cũng mất một thời gian ngờ nghệch để Adashir có thể hiểu em muốn gì, lúc neuron bắt đầu hoạt động, anh run rẩy kéo quần em xuống, rồi đến quần trong, để hạ bộ nửa cương của em cạnh cằm anh. Khi nhìn thấy khóe môi em cong nhẹ, anh biết mình đã hiểu em, rồi anh chậm rãi đưa hạ thân em vào khuôn miệng mình, lưỡi anh từ tốn lướt qua đỉnh đầu, kéo nhẹ quanh thân.

Endmin không hài lòng, nhưng có vẻ Adashir quá tập trung vào khuôn miệng chứa dương vật, vì thế anh tạm thời bỏ qua ánh mắt nơi em. Endmin cảm thông cho sự vô tâm này, nhưng em sẽ không bỏ qua. Tay em bất ngờ nắm chặt lấy mái tóc trắng, kéo mạnh đầu anh vào hạ bộ mình, để hạ thân em tới tận cuống họng, làm Adashir nhăn mặt. Endmin không dừng lại, em lại kéo tóc anh ra, kéo theo khuôn miệng đĩ thỏa ra tới góc dương vật, rồi dập mạnh vào, khiến cổ họng anh in dấu cặc em.

Nước mắt sinh lý của Adashir chạy dọc xuống má, nhưng hai tay anh vẫn yên vị trên sàn nhà, không một chút kháng cự nào, dù là cơ thể cao hơn em, hay cả vòm họng đang đau mỏi. Endmin yêu đến chết sự ngoan ngoãn này, bởi thế em lại càng quá đáng hơn. Bỏ qua mọi nỗi đau thể xác anh phải chịu, em cứ để gốc cặc mình tới tận sâu cổ họng anh, thoải mái sử dụng miệng anh, lưỡi anh.

Tận hứng xong, Endmin thả lỏng những ngón tay trên mái tóc bạch kim, lướt xuống gáy anh, rồi bóp mạnh lấy cổ anh, kéo cơ miệng Adashir, làm cổ họng anh bao trọn cặc em. Nhưng không như Adashir đã chuẩn bị, em chẳng bắn. Endmin đợi vài ba giây, đợi cho đôi mắt nhắm chặt run rẩy mở ra, say đắm nhìn em một hồi lâu. Khoảnh khắc lúc anh không cảnh giác gì, dòng tinh ấm nóng lấp đầy cổ họng anh, khiến con ngươi xanh hoảng loạn mở to, hô hấp như bị chặn đứng, đến mức dòng tinh ấy tràn cả lên mũi, chảy dọc xuống bờ môi khô khốc. Khi Endmin rút dương vật ra, Adashir sặc sụa, từng cơn ho mang theo tinh dịch lẫn nước miếng bám lên cằm anh.

Còn cậu trai vừa hành hạ anh lúc này đây nhẹ nhàng cúi xuống, để đôi tay em vòng qua eo anh, kéo anh lên chăn nệm ấm áp. Đặt anh xuống, kê gối dưới đầu anh. Rồi lúc hơi thở Adashir ổn định, bàn tay em đã đặt trước hai mép lồn, xoa nắn, miết nhẹ, đùa nghịch với hột le dần cứng. Nhịp đập tim anh vốn nhiễu loạn, giờ còn thêm thanh âm nhục dục kéo dài làm Endmin vui vẻ, mắt em tít lại, tay em tận hưởng hơi ấm từ âm đạo anh, dẫu đêm dài lạnh lẽo, cơ thể Adashir vẫn ấm áp, chờ đợi để sưởi ấm em.

Endmin từ tốn đưa chỉ một ngón vào trong, để đầu ngón tay chạm nhẹ vào thớ thịt ẩm ướt. Rồi hai ngón, và ba ngón, khuấy đảo trong lồn anh. Những ngón tay em tách lớp thịt ấm ra, chọc tới điểm nhô lên, còn ngón cái em, đưa móng tay tới hột le, đột ngột gẩy mạnh, làm Adashir giật bắn người, cơ thể anh cong lên, giật lùi về phía sau. Cũng theo những cơn co giật ấy, ngón tay Endmin nhấp nhô trong âm đạo anh. Nhưng Endmin không thích điều đó. Adashir chỉ được di chuyển lúc em cho phép, mặc kệ phản ứng mà anh không thể điều khiển, Endmin vẫn đưa ra yêu cầu vô lý ấy.

"Anh ngoan chút đi."

Đuôi mắt mới duỗi ra lúc này lại căng cứng, cả con ngươi và hành động nơi em chẳng dịu dàng nữa. Ngón tay em cứ ra vào mạnh bạo, đầu ngón cái đè nén hột nhỏ, đôi lúc còn mạnh bạo thử đưa vào lỗ tiểu, chặn đứng dòng nước của Adashir. Không hề kiên nể điều gì, Endmin thoải mái hành hạ anh, làm cơ thể anh quằn quại, co giật từng cơn, và rồi khi Adashir cảm nhận được tâm trí anh mờ mịt, cơ thể anh tới tận cùng khoái cảm, Endmin rút ngón tay em ra, để lại một Adashir bối rối dưới thân.

Em nhổm người lên, mò mẫm lấy vật thể thon dài, em giữ nguyên nụ cười, chậm rãi đưa vật ấy vào tuyến cận niệu đạo của anh. Còn anh quằn quại, hai tay anh nắm chặn lấy ga giường đến nhăn nhúm, hơi thở anh đình trệ theo nỗi đau từ âm đạo, còn ngón chân anh cong vút, cuốn lấy ga giường. Endmin biết anh đau đấy, em chỉ không quan tâm thôi, nên em không dừng lại, em cứ đẩy thanh dài đó dọc xuống tuyến nhỏ ấy, và rút ra đến tận cùng, mà chẳng để lại khe hở nào để anh thỏa mãn thân dưới. Rồi lại đâm vào, rút ra, đâm vào, liên tục vài lần cho tới khoảnh khắc em nghe được tiếng thút thít từ anh. Mồ hôi, nước mắt, tinh dịch đang vấy bẩn khuôn mặt em yêu thích, còn thanh âm anh phát ra thì quằng quại, đớn khổ cùng cực. Chỉ có thế, Endmin mới thỏa mãn.

Em chỉ chậm cử động tay, vẫn để thanh dài đó đâm chọc tuyến cận niệu đạo anh. Và lưng em thẳng dậy, tay em cầm lấy dương vật mình, ngắm nghía, đặt cặc em thẳng một đường với âm đạo anh. Không nhẹ nhàng, cũng chẳng mang theo chút yêu thương nào, Endmin cứ đâm thẳng vào trong, lút cán, hòa theo nhịp đẩy thanh dài vào tuyến cận niệu đạo . Rồi lúc chạm tới được cổ tử cung bên trong, em nhanh chóng rút thanh dài ra, khiến Adashir bắn ra, dâm thủy vốn bị chặn đứng giờ đây rỉ dọc đùi non.

Cơ thể con người luôn mẫn cảm sau khi tới sâu dục vọng, em biết, em sẽ không vì điều đó mà dịu dàng hơn. Mặc kệ đôi mắt anh hãy còn mờ mịt, Endmin đưa cặc mình ra tận mép lồn, thúc mạnh vào một lần nữa, vẫn chạm tới cửa mình nơi đáy cơ thể anh. Và Adashir không được nghỉ ngơi bất cứ lúc nào, khuôn miệng anh chẳng thể cấu tạo nên từ gì hoàn chỉnh, toàn là thanh âm đau đớn, nhục dục đan xen. Còn thân hình anh lên xuống hòa theo nhịp thúc mạnh bạo của em, hai tay anh cố gắng bám lấy bắp tay em, nhẹ nhàng, cố gắng không dùng móng tay để làm em đau, cốt lõi chỉ để cầu xin em nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn, vì cơ thể lớn hơn này đã đớn khổ lắm rồi.

Endmin thì trái ngược với anh, em nắm chặt lấy eo anh, đến in cả dấu đỏ, hoặc có thể là rỉ cả máu. Em mặc kệ những đợt lên đỉnh dường như là liên tục của người dưới thân, vẫn mạnh bạo thúc sâu tận tử cung, mang theo nỗi hờn giận, sự ám ảnh mỗi đêm đen vây lấy tâm trí cả hai. Dâm thủy cứ rỉ dọc từ lồn anh, bôi trơn cho dương vật Endmin, không dùng đến chai bôi trơn em chuẩn bị, Adashir vẫn cứ làm em hài lòng.

Lúc lâu sau, khi hai tay Adashir buông thõng, chẳng còn sức bám víu lấy em, Endmin thở hắt một hơi dài. Lúc vẫn để cặc cương cứng trong thớ thịt ẩm nóng, em với tay lấy bao thuốc lá trên kệ tủ đầu giường, rút một điếu, đốt lên. Nhịp dập dưới thân dừng lại, và cả ánh lửa nhỏ rực lên trong con ngươi cũng khiến Adashir bình ổn hơn, anh cố gắng ổn định lại hơi thở để cố không tự ngộp chết. Mà Endmin, tự tay dập tắt lấy chút tỉnh táo đó, em cúi người xuống, phả một làn khói mờ lên khuôn mặt xinh đẹp say mê em, rồi một tay giữ lấy điếu thuốc, một tay em nắm chặt lấy bả vai anh, lật người anh lại, để đôi mắt anh rời xa đáy mắt người anh mê đắm, để trước tầm mắt anh chỉ còn là chiếc gối trắng xóa, lấm lem ẩm ướt mồ hôi, tinh dịch, nước mắt.

Dương vật em xoay một vòng trong cơ thể anh, làm cơ thể anh ưỡn lên, móng chân như muốn cào ra giường. Còn Endmin thì thoải mãi ngắm nghía lấy tấm lưng trắng ngà, khi lướt tới những khớp xương được bọc sau lớp da thịt mỏng tang, nỗi xót xa vừa trồi lên lại bị hình ảnh những năm trước dập tắt. Em mạnh bạo nắm lấy xương sườn anh, bóp lấy những khớp xương trồi lên, rồi lại tiếp tục nhịp dập dưới thân. Vẫn sâu tận cùng, vẫn là rút ra đến khi đỉnh cặc chạm vào hột nhỏ căng cứng, mà lại chẳng giảm nhẹ lực tay, đè nén xương anh nhói lên.

Adashir chắc chắn là chịu không nổi, anh rất đau, vốn nỗi đau từ tâm trí mới được xoa dịu lại phải chịu thêm cơn đau xác thịt, khiến anh quên đi đôi mắt đáng sợ chiếu rọi từ trên. Và khi cơ thể đã đến giới hạn, anh cố gắng cong cẳng tay mình lên, cố đẩy tay em ra khỏi xương sườn mình. Khoảnh khắc nhận lấy sự chống cự đó, Endmin dừng hẳn thân dưới, em liếc lấy đôi tay anh, rồi em thả lỏng những ngón tay, mặc anh đẩy tay em ra. Nhưng khi cặc em không di chuyển trong cơ thể anh nữa, Adashir cũng hoảng hốt dừng mọi cử động, anh thậm chí còn không dám quay đầu lại nhìn em, để lại đôi tay anh mơn trớn lấy cổ tay em.

Endmin dừng lại đôi chút, và em rút hẳn cặc ra, để lại thân dưới Adashir trống trải, để lại một Adashir với nỗi sợ bủa vây trí óc. Chậm rãi, em thì thầm rằng:

"Anh ghét em lắm à?"

Adashir vội lắc đầu, anh nắm lấy đôi tay em, cố gắng níu những ngón tay buông thõng. Giọng anh khàn đặc, mấp máy lời yêu thương em, anh nói, anh thương em nhất, anh bảo, anh xin lỗi. Và anh đẩy lùi thân dưới, để lồn anh chạm tới dương vật em, anh cứ vô vọng như thế, chẳng cảm nhận rõ được đỉnh cặc em đã chạm được vào bên trong hay chưa, anh vẫn cố gắng lên xuống, tự dập hạ bộ của mình vào hạ thân em, để thỏa mãn em, cứu rỗi thứ tình yêu kỳ dị này,

Từ tốn đợi một lúc lâu, khi cơ thể Adashir đã mỏi nhừ, không thể tự nhấp nhô được nữa, Endmin mới lướt tay mình tới ngực anh, miết đầu ti, tay còn lại em nắm eo anh, in thêm một lớp bầm tím. Và em lại không ngại điều gì, dập xuống, lần này, em để gốc cặc mình được chôn trong tử cung anh, để lỗ dưới nơi anh tóe nước, thân hình anh cuộn tròn, hầu hạ em.

Rồi tay em lại di chuyển lần nữa, lần này, em để tay mình bóp nghẹt đường thở của anh, hằn rõ ngón tay trên cần cổ trắng bệch. Bỏ rơi mọi thanh âm bị nén xuống của người dưới thân, Endmin dập hạ bộ xuống, kéo ra, lặp đi lặp lại để tận hưởng lỗ dưới thít chặt hơn từng chút, theo lực tay tăng dần phía cổ anh. Đợi tới lúc Adashir dường như ngất đi với dưỡng khí ít ỏi em ban cho, Endmin đột ngột bóp chặt hơn, tựa hồ muốn giết chết anh khi dục vọng chạm đỉnh. Phía dưới em lút cán, tận sâu tử cung anh cảm nhận được từng đợt tinh lấp kín, khiến bụng anh nhô lên, và để âm đạo anh mất kiểm soát, từng đợt dâm thủy ướt đẫm hạ bộ cả hai.

Khi dòng tinh dừng lại, Adashir mới được cảm nhận hơi thở của chính mình, cơ thể anh từng ưỡn lên, giờ đã ngã rạp xuống giường, dâm thủy vẫn chưa ngừng phun, còn nhiệt độ nơi bụng anh hãy còn bị chi phối bởi dương vật em, bởi tử cung nhồi đầy tinh dịch. Còn Endmin, bật cười, em yêu mê mệt cái dáng vẻ chật vật của anh, vừa sợ em, vừa yêu em, lại sùng bái em. Nhưng em chưa thỏa mãn.

Endmin lại di chuyển hạ thân. Cái vẻ hèn hạ nơi anh mà em yêu bỗng phai nhạt dần, khi Adashir hoảng sợ mở to con ngươi xanh lam, anh cố gắng dùng chút sức lực còn lại để nhấc đôi chân run rẩy lên, đưa tay mình nắm lấy thành giường, và bò dậy, trườn mình, khiến dương vật em dần rời khỏi mép lồn, tinh dịch từ đó chảy dọc đùi anh. Anh sợ hãi, anh để nỗi sợ che lấp mọi giác quan, rồi bỏ quên mất một Endmin run rẩy vì tức giận.

Tay em từ tốn cầm lấy điếu thuốc, phả khói vào thinh không tĩnh lặng, duy chỉ còn tiếng thút thít của anh. Đợi ngực anh gần chạm vào dược đầu giường, Endmin nắm chặt lấy hõm eo anh, kéo về, dập dương vật em vào lại âm đạo anh, nhồi lại tinh dịch vào tử cung. Rồi em đánh mạnh vào mông anh, khóe miệng nhếch lên, tựa trăng ngoài kia khoảnh khắc lồn anh tóe nước vì đau, hoặc cũng vì sướng. Trên mông anh hằn rõ vết đánh, đỏ chói, rỉ máu, còn giọng anh lạc hẳn, anh muốn hét lên, nhưng Endmin đã nhanh chóng đưa ngón tay em vào họng anh, trêu đùa đầu lưỡi. Nhưng chỉ phút sau, em rời miệng anh, đến tận điếu thuốc treo trên khóe miệng, em lại dập cặc xuống, vốn bụng anh căng cứng vì tinh dịch, lúc này lại căng hơn vì dương vật em.

Một tay em miết đường sóng lưng anh, bình thường, có thể anh sẽ cong lên theo tay em. Nhưng tiếc thật, giờ anh cong theo nhịp đâm vào lồn anh. Không sao, em có cách mà. Endmin vẫn giữ nguyên tốc độ dập cặc, em chỉ ngắm nghía lấy điếu thuốc, rồi dụi hẳn tàn lửa nhỏ đầu thuốc vào lưng anh, làm anh thét lên, chân anh cuộn tròn, tay anh cào ra giường. Giờ đây anh cong theo tay em rồi, theo cơn bỏng ngón tay em mang tới. Dụi sâu vào da thịt, hằn lên vết bỏng rộp đau rát, khiến nước mắt anh chẳng ngừng, và cả dâm thủy anh lại mất kiểm soát. Tới lúc đóm lửa gần tàn hẳn, em chậm nhịp rút dưới thân, thu gọn hạ bộ ướt át phía dưới vào tầm mắt, và em chạm lấy hậu môn lành lặn của anh, vui vẻ nói rằng:

"Hôm sau anh chuẩn bị phía dưới này nữa nhé!"

Cuối cùng, một nhịp dập, một lần tát mạnh vào mông anh, em lại bắn sâu tận cùng, lại khiến tử cung anh căng cứng, khiến nước dâm anh phun ướt đẫm ra giường, tạo thành mảng thẫm màu dưới thân.

Một cách bừa bãi, Endmin dụi tàn gạt trên lưng anh, bỏ rơi điếu thuốc trên làn da trắng ngần. Nhưng anh cứ yên tâm, đêm nay em không bỏ anh đâu. Bởi vì sau đó, Endmin đã ôm lấy cơ thể co giật của anh vào lòng, kéo đầu anh về phía sau mà hôn. Đợi tới khi cơn co giật được an ủi, trở thành những run rẩy khắp thân, em mới mỉm cười hôn vào cổ anh, dụi đầu vào hõm cổ anh mà ngủ.

Và Adashir, vẫn cảm nhận được hạ thân em không rút ra, đang được bao bọc bởi tử cung. Tâm trí anh hình thành nỗi sợ với em, dẫu thế, tình yêu anh chẳng phai nhạt, thậm chí còn điên dại hơn, với mong muốn được phục tùng em len lỏi qua từng sợi neuron. Rồi anh cố gắng xoay đầu, hôn lên trán em.

Adashir sẽ dung túng cho Endmin, bao giờ cũng vậy.






Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com