39.
Vì nhà của Charlotte sập sau trận giông đó, phần vì hai nhà oan nghiệt không hạp nhau nên Engfa phải huy động mấy đứa nhỏ lợp lại nhà cho Charlotte cho lẹ, chứ để nhà Charlotte ở nhờ mình có mà gây nhau nữa.
Trong hai ngày nhà đã được dựng lại, tuy vẫn là nhà lá kia nhưng khang trang hơn một chút. Hôm qua bày cơm cúng ra cúng ông bà tổ tiên báo nhà mới, Charlotte ngồi ở dưới nhà chòi phía sau nấu ăn. Engfa tính xuống phụ thì bà hai Hưởng mới gọi lại.
- Engfa, cô có rảnh ngồi xuống mà nói chuyện với già này hay chăng?
Engfa nghe bà hai Hưởng gọi thẳng tên thấy trong bụng sinh nghi có chuyện, hỏi làm sao từ mấy hôm nay cô cứ cảm giác có chuyện gì đó sẽ tới. Thấy ánh mắt bà trầm lặng thì Engfa khẽ nuốt khan mà rón rén ngồi xuống, bà hai Hưởng mới đứng dậy đóng cửa làm Engfa run lẩy bẩy sợ bà chuẩn bị làm thịt cô.
Bà ngó thấy mặt Engfa tái mét thì bà cười, muốn yêu con gái người ta mà
nhát quá vậy. Bà ngồi xuống đối diện
Engfa rồi bà hỏi.
- Biết kêu lại đặng chi không?
Engfa chụm hai đầu gối sát tay, tay đặt
trên đó mà lắc đầu ngầy ngậy làm bà
bật cười khúc khích càng làm Engfa
thót mình, muốn kêu Charlotte mà không dám. Vì Charlotte có kể cô nghe chuyện bà đã hay chuyện của hai người nên trong đầu cô hiện đang nghĩ ra đủ cậu chuyện, nào là bị bà hai Hưởng rủa xói trán, hoặc bị trùm bao bố đánh xỉu lên xỉu xuống.
Cạch.
Bà hai Hưởng đặt tách trà xuống trước mặt Engfa mà bà thấy người ta giật thót nhìn mình thì bà hỏi.
- Sao lúc lấy con gái người ta thì hông sợ, mà giờ sợ?
Engfa ngồi im ru không dám ngó bà,
tay cứ bấu chặt nhau mà sợ. Bà nhìn
Engfa rồi đột nhiên sắc mặt bà trầm
xuống, bà ngó quanh nhà mình. Tuy
đồ đạc đơn sơ, nhưng đều là Engfa tự
bỏ tiền ra mua hết cho bà, à phải nói là vì Charlotte thì bà với Út Lệ mới có chốn mà dung thân qua ngày. Bà đẩy tách trà tới gần sát Engfa khiến trà nó sánh ra mà trườn ra miệng tách, rồi bà nói.
- Tui biết, cô hai với con tui là có ăn ở với nhau bữa giờ. Tui cũng biết, cô hai là thật lòng với Charlotte chứ không phải chơi qua đường cho vui. Mà, ví dầu cô hai thương con nhỏ thiệt lòng mà lỡ chừng cô hai lấy chồng rồi, thì nửa đời sau nó biết sống làm sao...?
Engfa nghe xong mấy lời đó thì đôi vai
hẫng xuống, đôi mắt thì cụp mà ngó
xuống đôi chân trần đang bấu chặt
những ngón chân tìm kiếm điểm tựa
trên nền gạch tàu. Charlotte đứng dựa
vách buồng mà ngó lên trần nhà, trầm
tư. Lát sau Engfa mới dám ngẩng mặt
lên mà đôi mắt đỏ hoe đi.
- Con ích kỉ thật, mà vì con thương Charlotte nên con mới ích kỉ. Tụi con còn trẻ, nên tụi con cứ sống bên nhau qua ngày chẳng thiết nghĩ tới tương lai. Cái đó tụi con quấy, nên con chịu bị trách. Song con không thể sống mà không có Charlotte, nên bà thương cho mà nhắm mắt
làm ngơ...
- Không làm ngơ thì chẳng lẽ cấm hay sao? Có cấm được không?
Bà hỏi vặn lại thì Engfa im lặng không đáp được. Bà hai Hưởng thở dài mà đứng dậy làm Engfa ngó theo bà, bà mới lặng lẽ mà đốt nhang sau rồi bà đứng đó mà khấn gì đó. Đợi đến khi cắm nhang xong rồi thì bà cao giọng.
- Charlotte, ra đây má biểu.
Charlotte đang đứng núp nghe bà gọi thì giật thót cả mình, không nghĩ má tinh ý như vậy. Cô chập chững đi ra nhưng lại không dám đứng đối diện bà, mà lại đi ra tót nép bên cạnh chỗ Engfa đang ngồi làm bà hai bật cười, làm như sợ bà làm gì Engfa vậy. Đúng là con gái, gả đi chỉ có thể như vậy. Mà bà nghĩ đến đó thì bà buồn, Charlotte chỉ e cả đời không thể gả đi được nữa..
- Má hông có cấm hai đứa mà sợ, má
khẩn tía bây phù hộ hai bây được suôn sẻ, an yên suốt một đời này. Dầu má biết khó, mà má vẫn khấn...
- Má...
Charlotte nghẹn ngào mà gọi thì bà chỉ mỉm cười mà gật đầu, Engfa mím môi rồi khẽ đứng dậy nắm tay Charlotte. Bà nhìn hai đứa đứng song song thì bà buồn, sau mới nói.
- Thôi, mở cửa ra đi cho mát. Rồi dọn cơm ăn, Fa ở lại ăn với má với em nghe con.
Engfa nghe bà xưng má thì sững sốt bội phần, sau mới chấp tay lại đưa lên
trán mà bật khóc như một đứa trẻ làm
Charlotte phải dỗ. Charlotte vừa ôm Engfa vuốt ve lưng, vừa nhìn má mình như một lời cảm ơn. Engfa ú cứ khóc rấm rứt mãi không chịu nín, Charlotte cũng kiên nhẫn mà vuốt lưng cho.
Trong một khoảng khắc nào đấy, việc
một người dưng chấp nhận mọi sự dị
hợm của bạn cũng đủ để bạn cảm kích và bật khóc. Engfa đôi mắt sâu với hàng nước mắt chảy dài trên gò má rấm rứt mà nói với Charlotte.
- Fa cuối cùng cũng được chấp nhận rồi em...
Charlotte nghe xong thì bật khóc theo, cả hai ôm nhau mà khóc. Bà hai Hưởng lặng thinh mà xoay vào bàn thờ, mắt bà đỏ hoe. Bà run run đem đôi tay đặt lên bàn thờ mà trầm lặng.
Đáng thương thay cho hai kẻ bạc phận
yêu nhau, đáng tiếc thay cho cuộc đời
mà họ gặp nhau lại không cách nào
thay đổi được sự nghiệt ngã, bạc bẽo
của xã hội. Tại sao yêu nhau bằng trái
tim mà quyết định ở bên cạnh nhau lại là giới tính...?
Có không, liệu có thể trả lời điều đó được không hởi những kẻ yêu nhau đang sắp sửa rời bỏ nhau chỉ vì giới tính? Cớ gì xã hội bạc bẽo, sao lại còn đành đoạn mà phụ nhau...
Engfa ngồi xếp bằng ở mâm cơm, nay
có má, có em, có em gái những người
chấp nhận mình. Engfa cứ cười miết
thôi, Út Lệ cũng còn yếu nên ngồi ăn cháo trắng. Trên chén Engfa gắp đầy
đồ ăn, dù đạm bạc nhưng nó rất ngon,
rất ngon. Engfa ăn từng xới đũa, mà
cảm giác cơm như tan trong miệng vậy.
Thấy Engfa như thế, Charlotte bất giác
mỉm cười không thôi, cùng nhau như
này thôi có được không?
Út Lệ mắt nó xưng húp, ăn xong là vô buồng nằm khóc. Charlotte còn lo chuyện ruộng dưa, nên cũng không thể theo dỗ nó mãi được. Đến chiều, tầm chỉ hơn ba giờ Charlotte đang ở ruộng dưa kiếm những trái bị nát bỏ đi, thì ngó thấy có người thì ngẩng lên thấy mặt Engfa. Liền hỏi.
- Hôm nay mình ra sớm thế?
- Hôm nay không phải tiếp ai, cứ tranh thủ ra sớm với em một chút cho vui.
Charlotte thừa biết là nói đến cậu Võ, mà hôm nay chủ nhật đáng lẽ là là ngày nghỉ mà cậu Võ không ghé thăm Engfa, Charlotte thấy có chút lạ nhưng không hỏi.
Engfa lót tót đi xuống ruộng, từ lúc ở
bên cạnh Charlotte cô đã thay những bộ đồ sang trọng thành áo đồ bà ba chân chất, nên ở bên cạnh Charlotte thì cũng không thấy hai người phân cao thấp.
Engfa thấy dưa càng ngày càng lớn hơn, liền nhắm một mắt mà đo xong
ngoắc Charlotte lại.
- Mình, mình lại đây coi cái này hay lắm nè.
- Vụ gì hay vậy mình?
Charlotte cũng lon ton chạy đến, xong Engfa lại nhấn Charlotte ngồi xuống rồi xách trái dưa hấu lên để ngang ngực Charlotte nhắm một mắt mà nói.
- Hình như của em nhỏ hơn trái dưa
hấu....
Thấy Engfa tối ngày cứ đem ra so thì Charlotte đen mặt, cau mày mà hỏi.
- À, Fa thích cô nào bự bằng trái dưa hấu à?
- Điên hay sao mà bự bằng trái dưa
hấu, có mà cắm mặt cái bẹp xuống đất chứ...
- Vậy sao mình lấy ra mình so quài vậy? Hay mình chán, nên mình kiếm cái lạ lạ mà dòm hay sao?
- Chán đâu mà chán...
Engfa buột miệng xong lại ngồi xuống bên cạnh Charlotte. Charlotte đẩy chân Engfa xuống rồi tự mình nằm lên đùi cô, kéo tay Engfa đặt lên mặt mình mà thủ thỉ.
- Mình có thương em hông?
- Đoán xem?
Engfa nhướng mày làm Charlotte tức đến không nói nổi liền giơ tay tát cái bụp vô mặt Engfa làm cô ngơ ngác ôm mặt.
- Sao em đánh tui?
- Đoán xem!
Engfa thấy mình bị giở quẻ thì bật cười, cúi thấp xuống mà vòng tay qua
eo người ta thủ thỉ to nhỏ.
- Tui đối với mình như vậy, mà mình còn hỏi tui làm chi. Bộ mình không nghĩ hay không thấy hay sao?
- Thấy, em thấy mà. Nhưng em muốn nghe, muốn nghe mình nói yêu em, nói thương em. Hổng lẽ mình làm bao nhiêu đó vì em, mà giờ mình nói cũng keo à?
Charlotte hai mắt long lanh mà háo hức đợi làm Engfa bật cười.
- Yêu em, Fa yêu em. Thương em, tui thương mình nhất nhất trên đời.
- Xạo sự!
Charlotte liếc làm Engfa ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Charlotte lại lầm bầm đanh đá mà nói tiếp.
- Hồi đó giờ miệng mấy người có ngọt vậy đâu, nay học ai mà ngọt? Hay có cô nào rồi nên nói chuyện ngọt sớt về lấy lòng tui?
- Ủa em?
- Ủa cái gì?
Charlotte hất hàm hỏi lại làm Engfa hiểu ra mình bị chơi xỏ, liền giả bộ thở dài thườn thượt. Thấy đang giỡn
vui bỗng nhiên Engfa im ru, mắt ngó
lên trời vô hồn làm Charlotte rối rít tay chân mà ngồi bật dậy, ôm mặt Engfa kéo lại để nhìn thẳng mặt mình.
- Mình...mình bị làm sao vậy?
- Hazzz...
Engfa thở dài lắc đầu làm người kia quýnh quáng mà sợ.
- Mình ơi, nói em nghe coi vụ gì vậy? Sao tự dưng im ru vậy, đừng làm em sợ nha mình.
- Hổng có gì đâu, thôi trời cũng muốn tối rồi lên ăn cơm tắm rửa thôi em.
Nói rồi Engfa đứng dậy bỏ đi làm Charlotte thêm hoảng mà đứng bật dậy chạy theo níu tay lại, mếu máo.
- Mình hổng nói em nghe em giận mình đó...
Engfa thấy Charlotte mếu máo thì bật
cười khanh khách làm Charlotte nín
thin, đợi khi biết mình bị chơi thì đột
nhiên Engfa bị vã cái bốp nữa, Charlotte bỏ mất hút vào trong chòi. Engfa ngơ ngác, ơ tại sao giỡn người ta được mà chừng giỡn lại cái bị ăn tán?
Mà thấy người ta giận nên lót tót đi theo năn nỉ chứ không dám giở quẻ nữa, không chừng ăn thêm mấy cái...
-----------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com