1
Felix ngây người nhìn bóng dáng quen thuộc ngồi ở ghế lái phụ, anh ta vẫn vậy, chẳng thay đổi chút nào.
Anh Chan là người cầm lái, chiếc xe du lịch to đủ cho cả tám người. Một chuyến họp mặt nhóm cũ thời đại học, mọi người quyết định chọn một khu nghỉ mát để tổ chức tiệc tùng vui chơi sau nhiều năm không gặp.
Felix biết chắc chắn sẽ phải đụng mặt Hyunjin nhưng vẫn đồng ý tham gia bởi vì cậu nhớ mọi người rất nhiều, bảy người bọn họ đều là cả thanh xuân của cậu kể cả...anh ta.
Từ khi họ chia tay vào khoảng hai năm trước, cả hai đều có cuộc sống riêng, công việc riêng nhưng có lẽ đâu đó sâu trong trái tim họ, hình bóng của người kia đôi lúc cũng ẩn hiện như muốn nhắc nhở rằng họ vẫn chưa thể quên được đối phương.
Hyunjin luôn nói chuyện rôm rả với mọi người cho đến khi Felix xuất hiện, anh yên lặng chống cằm nhìn ra ngoài cửa xe. Tiếng Felix cười nói phía sau, từng tiếng từng tiếng một như lấp đầy khoảng trống bấy lâu nay trong tâm trí anh.
Họ chia tay trong sự hiểu lầm nghiêm trọng, ở cái tuổi đôi mươi ấy, bồng bột và nóng nảy, họ đánh mất nhau.
Hyunjin khẽ thở dài, anh muốn một lần nói cho ra lẽ, sau ngần ấy năm sống trong sự dày vò, anh muốn một lần nói ra hết, đó là lý do có chuyến đi ngày hôm nay, chuyến đi mà anh đã dày công sắp xếp chỉ để gặp lại mọi người và giải quyết vấn đề còn dang dỡ với Felix.
_________
Xe dừng trước một khu nghỉ dưỡng, có tổng cộng bốn phòng, một phòng hai người. Và chắc chắn hai người họ không thể ở chung rồi.
Felix về phòng, mệt mỏi đánh một giấc đến tận chiều tà mới chịu thức dậy. Mọi người đã chuẩn bị tiệc tối xong hết và cậu chỉ việc thức dậy rồi vác chiếc bụng đói meo ra đó là được. Felix được xếp chung phòng với Seungmin, nhưng khi Felix vừa thức dậy Seungmin đã ra đến tận bàn ăn rồi.
Felix tắm rửa, chuẩn bị xong cũng đi ra ngoài. Vừa mở cửa ra, cậu nhìn thấy một dáng vẻ cao gầy vừa lướt ngang qua mình, cậu nhìn theo bóng lưng người đó ngày một khuất xa, Hyunjin vẫn như ngày nào, vẫn luôn ngạo nghễ và hiên ngang như vậy.
Cậu khẽ lắc đầu rồi cũng đi theo sau anh. Hai người một trước một sau đi đến bàn ăn đã được chuẩn bị từ sớm. Họ quây quần bên nhau, cùng trò chuyện cười nói, cùng thưởng thức những món ăn với hương vị quen thuộc đã lâu mới có dịp thử lại, cả một bầu trời thanh xuân như ùa về lần nữa, tưởng chừng chỉ mới ngày hôm qua.
Trong bữa tiệc, luôn có hai ánh mắt dõi theo nhau, âm thầm và lặng lẽ. Chỉ có bản thân họ mới biết, mình vẫn còn lưu luyến những gì. Hyunjin cầm lấy ly bia đặt lên môi, giả vờ uống nhưng ánh mắt cứ chăm chú vào người đối diện. Đôi mắt long lanh, nụ cười trong trẻo ấy như thu gọn vào ánh mắt anh, không một khoảnh khắc nào có thể trốn thoát được. Felix mải mê nói chuyện nhưng đôi lúc cũng đưa mắt nhìn như một thói quen, rồi bốn mắt chạm nhau lại ngại ngùng, bối rối.
--------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com