Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

15 // đỗ quyên

jeno x jaemin

Sắc hoa đỏ rực như lửa cháy, cuộn lại trong lớp giấy gói màu trầm dịu êm, âm ỉ những xúc cảm mãnh liệt nhất. Hồi hộp, run rẩy, chờ đợi, hy vọng, những cảm xúc cuộn xoáy, dâng đầy trong lòng Lee Jeno này.

Chờ đợi một tiếng yêu thật sự, một nỗi niềm đam mê đã khao khát quá lâu rồi. Chờ đợi những chữ cái thần kỳ của tình yêu được thốt ra khỏi đôi môi xinh đẹp và duyên dáng của người thương, và những chữ cái đó, là dành cho anh, một mình anh.

Bó hoa đỗ quyên đỏ tặng cho Na Jaemin.

Nhìn những ngón tay thon dài ôm ấp và nâng niu bó hoa, nụ cười rạng rỡ, cùng chất giọng trầm nhưng tràn đầy sự ngọt ngào của cậu khi nói câu cảm ơn, ánh mắt lấp lánh như sao trời, Jeno chỉ muốn nhào tới và ôm trọn em người yêu vào lòng. Kiềm chế cái gì đó thật là khổ sở.

Ai cũng biết rõ mối quan hệ giữa hai người. Thậm chí đến cả Jaemin cũng lờ mờ đoán ra được, nhưng có lẽ vì ngại ngùng nên mãi chẳng dám nói ra. Yêu thật nhiều, nhưng vẫn chỉ là bạn-rất-thân vì chưa dám thổ lộ với nhau.

Jeno đã chờ mãi. Chờ kể từ khi gặp lại cậu trước cửa nhà mình, và làm khăng khít lại mối quan hệ giữa hai người. Ngón tay anh như bỏng rẫy lên khi chạm vào cậu, mềm mại và ngọt ngào như bơ đường đào mật. Nhưng có vẻ giậm chân tại chỗ mãi chẳng phải là một ý hay.

Thôi thì hãy để Lee Jeno này tiến bước tới cậu vậy!

Bó hoa chỉ là một điềm báo, một sự ám chỉ trước mà thôi. 




"Nana, cậu về nhà lần này được mấy ngày thế?" Donghyuck đột nhiên quay sang Jaemin hỏi.

Jaemin ngước mặt lên trời, lẩm nhẩm tính, rồi quay sang đáp lại. "Chắc có lẽ tới tuần sau, cũng chưa bận rộn gì mấy, tranh thủ về nhiều một chút." Nói rồi còn nhoẻn miệng cười một cái hihi.

"Thấy chưa, ham học xa cho lắm vào, ông đây bảo cậu chọn trường gần một chút mà đâu có chịu nghe đâu, giờ thì lâu lâu mới thấy cái mặt được một lần, rõ chán!" Donghyuck dí dí ngón tay lên trước ngực Jaemin, cằn nhằn như ông già. Cậu cũng chỉ dám cười trừ, khổ quá, hồi đấy tớ là có tâm tình riêng...

"Thôi mà, chịu khó vài năm, dù sao cũng có phải là mãi mãi đâu, huống chi còn có mạng xã hội nữa cơ mà, nhỉ Nana?"

Jeno vội mở lời bênh bạn-thân, còn liếc mắt nhìn người thương một cái, híp mắt cười rõ tươi. Jaemin thấy vậy cũng vội vàng phụ họa theo, cười cười nói "Đúng rồi đó!"

Eo ơi đúng là cái bọn có bồ...

Donghyuck đảo mắt bĩu môi tỏ vẻ khinh bỉ ông đây đếch thèm vào cái lũ bồ bịch, rồi chốc chốc lại thở dài. Eo ôi sao hôm nay cái đường này nó dài phát sợ thế nhỉ!?

Một đám con trai đẹp trai ngút giời đi với nhau, vừa đi vừa thong thả trò chuyện dưới tán cây xanh xanh của anh đào quá mùa trên con đường lát gạch màu xanh xám, càng nói càng hăng. Phải rồi, cũng khá lâu rồi kể từ khi cả bọn đi đông đủ như vậy mà. Hôm nay nhân dịp tề tựu đông đủ, Donghyuck nổi hứng kéo cả bọn đi ăn đồ ngọt, bảo là có tiệm bánh này hay ho lắm lại thêm cả anh chủ quán đẹp trai hết sảy, rủ rê mãi cả đám mới đồng ý. 

Lee Jeno với Park Jisung không hẹn mà cùng nhìn nhau, thầm nghĩ có nên kể vụ này cho đàn anh khóa trên nọ vụ này không nhỉ. Bán đứng bạn bè thì không tốt, nhưng cũng chưa nói xấu đâu đúng ha?

Đi mãi mới tới nơi, đó là một tiệm bánh xinh xắn nằm ngay khúc quẹo trái ở gần cuối góc phố hoa anh đào này, tính ra mà nói thì cũng chẳng cách nhà Jaemin bao xa. Quán được bài trí theo tông màu hạt dẻ và kem sữa vô cùng đáng yêu, phía trước còn có kê vài chậu cây nho nhỏ, từ xa đã nghe được phảng phất mùi bơ sữa của bánh mì thơm nức mũi. Donghyuck đẩy lớp cửa kính bước vào, phía trên đầu ngay lập tức phát ra tiếng chuông lẻng kẻng vui tai.

Cả bọn phát hiện có một quả đầu màu cam vô cùng rực rỡ đang di động ngay quầy tính tiền, rất nhanh quả đầu ấy nhô lên, hiện ra một gương mặt đẹp trai theo kiểu hiền lành mềm mại, đúng là chủ tiệm. Donghyuck giơ tay vẫy vẫy anh ta, cười lớn chào.

"Anh Jungwoo, em dắt bạn tới nè!"

"Chào mấy đứa, cứ tự nhiên nhé!" Cái anh tên Jungwoo cười khẽ, gật đầu với cả đám, rồi như nhớ ra điều gì, lại nói tiếp. "Hôm nay có loại bánh mới đó." Rồi chỉ tay vào quầy bánh bên cạnh quầy tính tiền.

Đó là một chiếc shortcake đơn giản làm từ mứt dâu và mâm xôi, phía trên có trang trí bằng một đóa hoa màu đỏ làm từ đường. Jeno nhanh chóng nhận ra đóa hoa ấy hình như là hoa đỗ quyên. Đỏ thẫm và ngọt ngào làm sao.

"Ui nhìn ngon thế! Cơ mà kiểu này chắc Nana không ăn được rồi, cậu đâu thích dâu mà." Renjun chọc chọc tay lên lớp kính của quầy bánh, nói. Jaemin mím mím môi, đúng là cậu không thích dâu thật, dù cái bánh này nhìn ngon phết.

Jeno nhìn qua Jaemin bày ra bộ mặt tiếc nuối, tiến tới chỗ Jungwoo nói. "Cho em một chiếc này đi anh."

"Ok. Không liên quan nhưng mà đây là sản phẩm mới bên chỗ anh trong set bánh mang chủ đề "First love" đấy, mấy vị khách trước toàn kêu bánh có hiệu nghiệm đó." Jungwoo bấm bấm máy tính vừa nói, lại còn khuyến mãi thêm một nụ cười thương hiệu chuyên nghiệp vô cùng.

Tức thì cả bọn đều ré lên như những đứa trẻ con, Chenle và Donghyuck còn nháy nháy mắt với Jeno, trong khi Renjun và Jisung lại nở nụ cười bí hiểm hướng về phía Jaemin. 

Riêng Jaemin, Jaemin của anh, vẫn ngây ngốc đứng đó và chớp chớp hàng mi dài về phía Jeno, tràn đầy băn khoăn và bối rối không cất nên lời.

Những gì sau đó, à không còn sau đó nữa. Chỉ còn lại sắc đỏ của chiếc shortcake mà thôi.




À không, vẫn còn chứ.

Vị ngọt ngào của chiếc bánh trong cửa tiệm của anh Jungwoo vẫn lởn vởn trong mồm của Jeno. Ngọt ngào như trái tim của anh bây giờ.

Dường như có bó hoa đỗ quyên nào đó đã mọc rễ và đâm chồi nảy lộc trong trái tim này nhỉ?

Cả đám nhốn nháo giờ chỉ còn mỗi Jeno và Jaemin sánh vai nhau trên đường. Chenle và Jisung thì về nhà cày game, trong khi Renjun và Donghyuck lại rủ nhau đi ăn lẩu.

Jaemin sau lúc đó đột ngột trở nên mất tự nhiên hơn hẳn, tay chân luống cuống cả lên và tràn đầy ngượng nghịu thấy rõ, khiến cả bọn cứ phải nén cười, còn len lén chọc Jeno không để Jaemin thấy nữa. Và anh cứ cười mãi, hai mắt cứ híp lại thành vầng trăng cong mềm, chọc vào trái tim mềm yếu của cậu, hoảng hốt và bối rối. Kể cả khi được anh cho đóa hoa bằng đường, cậu cứ cúi gằm gặm mãi đóa hoa cỏn con này.

Không khí giữa cả hai im lìm đến phát sợ. Còn mơ hồ có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của nhau.

Cuối cùng, Lee Jeno là người chủ động phá vỡ sự im lặng. Anh bất ngờ dừng bước khiến cậu cũng phải dừng lại, dùng ánh mắt hoang mang nhìn anh.

"Na Jaemin."

"Ừ." Cậu đáp, rất nhẹ. Như chờ mong một điều gì đó đã khao khát quá lâu rồi.

"Cậu đã nhận quà của tớ rồi. Đã ăn hoa của tớ rồi."

Jaemin gần như nín thở, mồ hôi lạnh toát hết ra sống lưng.

"Thì phải làm người của tớ. Na Jaemin, nghe cho rõ." Dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt của đối phương, rồi anh lại tiếp tục. 

"Anh thích em. Rất thích em. Yêu em từ rất lâu rồi."

"Vâng."

Qua rất lâu, Jaemin mới chậm rãi trả lời. Bằng một nụ cười rất đẹp, rất rạng rỡ như những vì sao trên bầu trời.

"Em cũng vậy. Em thích anh."

Và họ hôn nhau. Ngọt ngào, dịu dàng và đam mê, dưới ánh đèn vàng và bầu trời sao sáng, và mùi hoa đỗ quyên chăng đâu đây, khiến con tim rơi phải. 

Tình yêu đầu tiên, và cuối cùng.




hoa đỗ quyên - azalea: tình yêu đầu, sự kìm nén, đam mê, sự giàu có

<< Tính viết ngay hôm ra We go up ạ mà đu trai thế nào quên mất huhuhu đợt này ưng cực kì nhạc nhẽo line visual gì có hết ;______; Lần này là Kenzie là Kenzie viết nhạc ạ huhu lâu lâu SM làm quả tử tế thòng tim fan quá =((((( We go up We go up uh uh go up huhu Mark ơi tốt nghiệp vui vẻ nha, chờ ngày hội tụ lại bảy mống =((((

Thật ra đợt này mình thòng tim Nana nhất quý vị ạ nhuộm quả đầu hồng như trái đào xinh xắn phát khóc lên được ý xong line nhiều rồi cả center huhu ăn gì đẹp trai thế không biết huhu ;____; Pray for trúng card Nana hoặc Mork Lee- 

À rồi cả xong kiểu đang nhai thính comeback thì hai bạn Nomin còn rủ nhau thốn thính tới tấp vô mặt shipper ker ehuehuehue mình ghét lũ có pồ nhé huhu không gả Nana đi đâu (ủa câu này quen quen chap nào mình nói rồi nhỉ?) mình dắt Nana đi uống chà xữa ker- Mặc kệ Lee Jeno xuống giá cỡ nào đi chăng nữa nha....

Mỗi ngày là một sự quằn quại.... >>

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com