Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Biệt

- Thuyết tương đối miêu tả cấu trúc của không gian và thời gian trong một thực thể thống nhất là không thời gian cũng như giải thích bản chất của lực hấp dẫn là do sự uốn cong của không thời gian bởi vật chất và năng lượng..

Thuyết tương đối hẹp miêu tả hành xử của không gian và thời gian và những hiện tượng liên quan từ những quan sát viên chuyển động đều tương đối với nhau. Thuyết tương đối rộng tổng quát các hệ quy chiếu quán tính sang hệ quy chiếu chuyển động có gia tốc và bao gồm lực hấp dẫn giữa các khối lượng với nhau...

- Ồ là vậy sao - Lee Minhyung gật gù lắng nghe 1 mớ kiến thức lùng bùng bên tai từ 1 cậu bé, ừm chắc khoảng 14-15 tuổi gì đó, rất đẹp trai sáng sủa, miệng cậu không ngừng liếng thoắng...như 1 người thầy tâm huyết giảng giải cho cậu học trò chăm chỉ, dù Minhyung không hiểu gì cả. Chỉ khác ở chỗ cậu bé mặc bộ quần áo xanh kẻ sọc, chỗ cậu ngồi cũng không phải giảng đường mà là 1 toà nhà có song sắt..

Khung cảnh bình yên cho đến khi cổ áo Minhyung bị kéo lên

- Ai cho cậu ngồi đây nói chuyện với bệnh nhân khoa tôi hả, đi về ngay - bác sĩ già cao giọng giận dữ

- Vâng cháu về liền đây ạ - em rối rít xin lỗi

- Nhớ đến tái khám sau 1 tháng

- Vâng - em cười tươi đưa tay vẫy vẫy vị bác sĩ già rồi vui vẻ ra về, trong tay còn nắm chặt tờ kết quả chẩn đoán "trầm cảm mức độ 3"

Ha...Minhyung ngước nhìn tấm biển chữ vàng chói mắt

BỆNH VIỆN TÂM THẦN TRUNG ƯƠNG I

Ngu một chút cũng tốt nhỉ... mày đang cố chấp cái gì vậy Lee Minhyung


____

Ngoài trời 15 độ nhưng trong nhà em còn lạnh hơn dù đã máy sưởi ù ù 30 độ, không rõ là thân thể em lạnh hay trái tim mục này nữa

Lee Sanghyeok chắc hôm nay lại không về rồi

Đã 3 ngày em và anh không nói với nhau tiếng nào. Chiến tranh lạnh này do em khơi ra mà, trách ai cơ chứ. Chuyện bắt đầu từ lúc nào nhỉ, cái căn bệnh đáng sợ này làm trí nhớ em tệ đi nhiều. Hình như em bắt gặp anh nói chuyện riêng với "Wangho của chúng ta", tấm ảnh selfie của anh "vô tình" lọt bàn tay của tuyển thủ Chovy trên instagram...

Ồ thì ra "không thân với tuyển thủ khác đội" là như vậy sao

Một đứa nhóc chỉ mới theo anh được vài năm trong khi anh đã ở đây hơn 10 năm rồi, biết bao nhiêu người đến người đi, là em may mắn có được anh, có được tình cảm của anh. Ấy vậy mà giờ em lại đòi hỏi anh kể về các mối quan hệ xưa cũ

Đúng là đồ không biết điều

Em lạc lõng trong chính câu chuyện của anh

Về SKT17

Về Asiad19

Về cả những con người đã bước qua và đang tồn tại với anh....ngoài em

Biết làm sao bây giờ, em cũng muốn tham gia vào cuộc nói chuyện của họ, với anh Bang, Woft, nghe kể về thời của họ đỉnh cao ra sao, về cả tình cảm của anh với "cậu em rừng" thế nào, chứ không phải làm kẻ ngu ngơ chỉ được ném cho mấy chữ "bỏ qua đi em"

A.. họ chỉ muốn em đừng sa lầy vào quá khứ của anh, khuyên em là hiện tại của quỷ vương

Nhưng biết sao giờ, họ không muốn em tổn thương, nhưng em lại tổn thương mất rồi

Cơn ghen tuông bào mòn tâm trí vốn đã mỏng manh

Mày không có quyền xen vào, Lee Minhyung

À không đúng

Mày không thể chen vào được

Mày không thể xoá được kỉ niệm đẹp của anh với người ta

Mày không có năng lực cùng anh đồng hành tới đỉnh vinh quang

Một kẻ vô dụng chỉ biết bám víu vào câu nói "em là ngoại lệ", kẻ hành khất tìm thấy ngưỡng vọng mà không ngừng đâm đầu tôn kính. Nhưng có lẽ thần vẫn đang mải miết ban phước chúng sinh nên quên đi kẻ hèn mọn "ngoại lệ" này, hay chính xác hơn không tồn tại ngoại lệ

Em vẫn còn nhớ rất rõ mình đã theo đuổi anh ra sao, đã nói không biết bao nhiêu câu "em yêu anh" thế nào, để rồi một ngày thần cũng chịu quay đầu mỉm cười "anh cũng vậy"

Đắm chìm trong giấc mộng hão huyền tự lừa mình dối người không biết bao nhiêu lần, bằng đấy lần em tự nhủ "họ chỉ là bạn", "chắc anh bận nên về muộn", "anh ấy yêu mày mà". Để rồi từng đêm mất ngủ bủa vây lấy em, khi từng viên thuốc không còn tác dụng... và đến khi cầm trên tay tờ giấy kết quả chói mắt, em mới nhận ra rằng bản thân không bao dung đến thế

Em không đủ vị tha để tha thứ cho các mối quan hệ ngoài luồng của anh, dù vô tình hay cố ý nó đều cứa tim em đau, để rồi khi vết thương đủ lớn, chẳng thể khép lại được nữa

Em ích kỷ chỉ muốn giữ anh cho riêng bản thân mình, muốn hiểu tất cả về anh, nhưng có lẽ là do em quá tham lam đi

Kẻ tham lam không xứng đáng có được quà

~~~

Tắm rửa sạch sẽ cuộn mình trong tấm chăn dày, máy sưởi 30 độ mà sao vẫn lạnh vậy ta. Đôi mắt nhức mỏi nhưng không thể nào khép lại, Minhyung với tay lấy lọ thuốc ngủ đầu giường "thần dược giúp em mỗi tối", dốc thuốc ra tay, nuốt chửng số thuốc với cốc nước to

Đắng quá

Quả nhiên lần này có tác dụng nhanh ghê, mắt em đã trĩu nặng như đeo chì, đầu óc mụ mị đòi nghỉ ngơi. Tầm nhìn mờ dần, dường như em lại thấy bóng lưng quen thuộc nơi ánh sáng chờ em, bàn tay thon gầy buông thõng, vị thần của em vẫn rạng ngời như thế

Nhưng lần này cho phép em làm kẻ không có đức tin nhé

Đặt lưng xuống nệm mềm mại, mi mắt khép chặt lấp lánh giọt nước trong suốt, khoé miệng nhếch lên nụ cười thư thái

Không gian yên tĩnh vang vọng tiếng lạch cạch của lọ thuốc mở nắp lăn lóc dưới sàn, tuyệt nhiên không có viên thuốc nào rơi ra cả

Tạm biệt Lee Sanghyeok.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com