Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

47

Ông chủ hùng hổ :"Mẹ nó lại nhìn lầm rồi, hoá ra anh chính là tra nam bỏ vợ con, Alpha trên đời này đều là chó!"

Vừa lúc có một người khách là Alpha đi vào, mờ mịt nhìn xung quanh chỉ chỉ mũi mình, lại chỉ ông chủ, ý bảo anh phát bệnh gì đấy.

Bị phát hiện ngược lại Sanghyeok vô cùng bình tĩnh, nhích lại gần Wangho dùng thân chắn cho cậu.

Sanghyeok vốn lòng ghen tuông rất mạnh, ông chủ luôn đùa giỡn với cậu cũng đủ để 2 người thành kẻ địch, nếu không phải nhờ Wangho luôn che chở cộng thêm việc ông chủ giúp đỡ họ thì anh đã sớm giải quyết hắn.

Ông chủ đang tức giận, nhìn vẻ mặt của anh, hắn lại càng tức giận :"Sao, bây giờ phát hiện thỏ con nhà tôi tốt lên nên hối hận à? Bây giờ tôi chính thức đuổi anh, mau chóng cút khỏi đây!"

Sanghyeok bình tĩnh :"Anh không đuổi việc được tôi."


"Hả?"

"Tôi có một đoàn luật sư có thể thưa kiện anh." Anh bình tĩnh nói xong híp mắt nhìn hắn, miệng hơi cười :"Hơn nữa hiện giờ anh đang trốn ai chắc cũng không muốn lộ tung tích nhỉ, đắc tội "chó A" như tôi xem ra không ổn rồi."

Tuy rằng không tra được quá khứ của hắn, nhưng nhìn hắn cật lực che đi chuyện quá khứ,chỉ có thể là đang trốn tránh người khác.

Quả nhiên nghe xong sắc mặt hắn thay đổi.

Wangho nghe xong chau mày, kêu tên anh.

Sanghyeok biết cậu không vui, lập tức thu hồi nanh vuốt :"Anh không ức hiếp anh ta." Anh quay đầu trông mong nhìn cậu,"Trong khoảng thời gian vừa rồi anh thể hiện không tốt sao? Anh vẫn có thể ở lại phòng tranh không?"

Ông chủ dậm chân :" Dám ức hiếp tôi ? Tên khốn nhà anh tôi còn có thể chém chết từ lúc còn ngậm núm cao su kìa!"

Nhóc con đang ngậm núm cao su trưng gương mặt vô tội :"?"

Ông chủ tức giận giơ nanh múa vuốt, Sanghyeok cười lạnh nhìn hắn.

Ông chủ nhìn Wangho :"Cậu còn che cho tên này được hả!"

Cậu chỉnh ghế cho nhóc con ngồi yên, bất đắc dĩ nói :"2 người đừng cãi nhau nữa."

Dứt lời 2 người xoay đầu nhìn cậu, tỏ ý muốn cậu đứng ra làm chủ.

Wangho căng da đầu mở miệng :"Nếu không giữ anh ấy lại đi." Nhận thấy được mắt Sanghyeok sáng lên, cậu không được tự nhiên quay mặt đi, nhỏ giọng, "Nếu có đuổi anh ấy cũng sẽ không đi đâu. Công ty luôn bận rộn anh ấy cũng sẽ không ở lại đây lâu, dù sao phòng tranh đang thiếu người cứ giữ anh ta lại đây dùng cũng được."

Sanghyeok nghe xong, trong lòng gợn sóng.

Những năm gần đây công ty đang muốn mở rộng ở phía nam, vừa lúc mượn cơ hội này khảo sát các hạng mục.
Ít nhất anh có thừa lý do để có thể ở lại đây lâu dài.

Nhưng anh vẫn chưa nói tin này cho Wangho.

Ông chủ định nói thêm, bỗng từ phía sau một cỗ nước trào lên từ phía sau lưng, làm ngón tay hắn run rẩy. Sắc mặt hắn biến đổi, sức lực như bị rút sạch, bước chân loạng choạng ngã xuống.

Wangho sửng sốt.

Kỳ phát tình của ông chủ đến rồi!

Phòng tranh nằm trên đường quốc lộ, Omega phát tình lúc này cực kì nguy hiểm, cũng may thuốc ức chế trên người ông chủ còn tác dụng mới che lấp được mùi vị.

Cậu không lộ ra cảm xúc, 2 3 bước tiến lại gần nâng ông chủ dậy, biết hiện tại hắn không thể ở nơi đông người.

Cậu chần chừ nhìn nhóc con lại nhìn Sanghyeok, ánh mắt dao động không ngừng.

Bên tai vang lên tiếng ông chủ run rẩy, hắn không trụ được lâu nữa.

Liền khẽ cắn môi nói :"Phiền anh để ý con, em đưa anh ấy về nhà."

Nói xong cũng không đợi Sanghyeok trả lời, nhanh chóng đỡ ông chủ chạy ra gọi xe.

Dáng vẻ vừa nãy của ông chủ có gì đó không đúng?

Đáy lòng Sanghyeok tức giận, ghen tuông cùng nghi ngờ đều tan biến khi cúi xuống nhìn thấy đôi mắt trong veo của nhóc con trong nôi, mọi thứ cảm xúc suy nghĩ đều bị vứt sau đầu không còn nhớ đến nữa.

Bé con ngoan ngoãn nằm trong xe nôi, dùng ánh mắt tò mò nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, đôi mắt ngây thơ khác hẳn với thế giới đen kịt này.

Đã lâu rồi anh mới có thể ở chung cùng con, dựa vào cơ hội này anh ngồi xổm xuống, cẩn thận duỗi tay ra cầm lấy đầu ngón tay của nhóc con.

Mặc dù nhóc chưa bao giờ gặp qua anh nhưng sự gắn bó giữa 2 người rất rõ ràng.

Nhóc con rất thích Sanghyeok, tay nhỏ nắm chặt ngón tay anh không buông khiến lòng anh mềm nhũn.

Hốc mắt Sanghyeok vô cớ nóng lên, người qua đường ngẫu nhiên nhìn, anh nhẹ nhàng hôn nhóc con người đầy mùi sữa cùng hương mật đào ngọt dịu.

Nhóc được hôn cười khanh khách.

"Cha cảm ơn con." Anh nghẹn ngào,"Cha yêu con."

Wangho đưa ông chủ về nhà, tìm được thuốc, một lúc lâu sau ông chủ mới tỉnh lại, người không còn sức nhìn cậu, "Chờ tôi khoẻ lại."

Nói xong, hắn rầu rĩ đưa mắt nhìn cậu về nhà.

Hắn không thích bị người khác nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mình.

Kì phát tình của Wangho không biết bao giờ mới đến, ít nhất cậu cũng muốn sau khi sức khỏe được hồi phục hoàn toàn. Cậu không có kinh nghiệm trong việc trải qua kì phát tình một mình, để thuốc cùng thực phẩm cho ông chủ mấy ngày xong cậu mới an tâm bước ra cửa.

Ra cửa, cậu lấy di động ra bấm dãy số tuy không được lưu nhưng bản thân vốn đã nhớ kĩ.

Điện thoại reo một tiếng đã có người trả lời, như đối phương vẫn luôn chờ cậu.

Cậu đáp lời.

Ngoài dự đoán Sanghyeok rất kiên nhẫn, cậu chưa mở miệng, anh đã đợi cậu.

Qua mười giây cậu khô khốc hỏi :" Seungwon....con đang ở đâu rồi ? Em lại đón con."

Sanghyeok lúc này cười báo cho cậu địa chỉ là một quán ăn đắt tiền. Cậu không rõ nơi đến đành nhớ kĩ địa chỉ.

Cậu ngồi xe qua, xuống xe lại không thấy anh cùng nhóc con, chỉ có một người đứng chờ bên ngoài, ý cười nhìn cậu :"Vị tiên sinh kia đang ở trong chờ cậu."

Wangho sốt ruột đành phải theo vào.

Sắc trời tối dần phía bên ngoài bàn đã kín chỗ, Sanghyeok ngồi ở ghế phía bên cạnh là xe nôi.

Anh vụng về ôm bé con đút sữa bột cho nhóc, bé con nghẹn đến khóc chết sống không chịu mở miệng, vẻ mặt đáng thương cực điểm, anh đau lòng cực kì cũng không có cách nào để nhóc con uống sữa bột, đỉnh đầu bao phủ một màn đen.

Nghe được tiếng bước chân, anh cùng nhóc con liền nhìn ra cửa.

Ánh đèn chiếu lên 2 cha con khiến bầu không khí ấm áp hẳn lên, một lớn một nhỏ gương mặt giống nhau trong mắt đều mang theo lời cầu cứu.

Tim Wangho như lỡ một nhịp, cậu đứng yên một lúc mới nhẹ giọng :"Con không uống sữa bột."

Sanghyeok lo lắng :"Vậy ngày thường con uống gì?"

Wangho :"...."

Cậu không nhìn anh, rửa tay rồi lau tay khô đi đến bế con vào lòng.

Quả nhiên nhóc đang rất đói, vừa mới được ôm vào lòng liền khóc đòi uống sữa.

Cậu vội dỗ nhóc, ngày thường ngoan bao nhiêu khi đói lại quậy phá không ngừng, khóc mãi không nín.

Cậu đành phải thoả hiệp cắn môi, nhìn Sanghyeok :"Anh....Đi ra ngoài một chút."

Anh mơ hồ nhận ra, ánh mắt lơ đãng nhìn bộ ngực bằng phẳng của tiểu kiều thê.

Cậu trừng mắt nhìn anh, anh không dám chậm trễ thêm vội đứng dậy rời đi.

Qua hồi lâu nghe được tiếng cậu gọi, anh mới trở lại.

Không biết do ảo giác trong phòng ngoại trừ hương vị mật đào còn có mùi sữa.

Nhóc con xoa xoa bụng thoả mãn nằm trong xe nôi trưng ra dáng vẻ là một nhóc con hiểu chuyện.

Wangho chuẩn bị đứng dậy rời đi :"Cảm ơn anh, chúng em đi về trước."

Sanghyeok vội vàng nói :"Chắc là em vẫn chưa ăn tối phải không? Trễ thế này rồi em ăn xong rồi hãy đi đã."

Nhìn thấy cậu không được tự nhiên, anh tự giễu cười cười, "Có phải cùng anh ăn cơm em không được tự nhiên không, anh ăn xong rồi sẽ không nhìn em ăn đâu, ăn xong thì anh đưa con và em về, đường về nhà xa lắm."

Cậu lắc đầu.

Sanghyeok dịu dàng :"Wangho, em thường xuyên bị tuột huyết áp nếu còn không ăn gì chắc chắn sức khoẻ sẽ có vấn đề, con sẽ lo cho em lắm."

Nghe đến nhóc con cậu liền dao động, Sanghyeok không ngừng khuyên thêm vài câu, cậu chần chừ miễn cưỡng đồng ý ngồi xuống ăn cơm.

Bồi bàn đã đứng sẵn ở cửa, Sanghyeok hạ lệnh liền nối đuôi nhau bưng món ăn đều là món cậu thích, cũng không quý giá gì chỉ là theo thói quen của anh thôi.

Cậu kinh ngạc nhìn anh, ngay sau đó đã hiểu.

Sanghyeok có thể đem mọi chuyện chuẩn bị chu đáo chỉ là trước kia không muốn phí sức với cậu thôi.

Wangho rũ mắt xuống trầm mặc ngồi ăn. Cũng may Alpha chưa tính tiền, cậu nhẹ nhàng thở ra bay nhanh ra ngoài tính tiền mới yên tâm.

Cậu tự đi về không ngồi xe.

Cậu không mở miệng đuổi người, Alpha đi bên cạnh cậu dọc đường đi anh cố gắng suy nghĩ đề tài để mở chuyện nhưng lại không nghĩ được gì.

Nhưng Wangho đã mở miệng trước, hỏi về bác sĩ.

Sanghyeok sợ cậu hiểu lầm, vội vàng giải thích :"Cậu ta tốt lắm, anh không làm gì cả."

Thậm chí luôn bị hắn dỗi, dễ phát cáu với anh.

Wangho gật đầu.

Hai người chuyển hướng đi vào một con hẻm nhỏ.

Hẻm rất vắng người lại không có nhiều đèn đường. Tháng 10 ở phương Nam thời tiết nóng bức, chỉ có những đợt gió nhẹ thổi như xoa dịu người.

Lông mi dài rũ xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn đường.

Tuổi cậu không lớn mới 22 tuổi, lớn lên càng thanh tú, nhìn như một cậu học sinh cấp 3 non nớt.

Sanghyeok nhìn cậu thật lâu, trong lòng bỗng thầm hỏi tại sao trước kia anh luôn cảm thấy cậu không có gì đặc biệt, không thanh tú? Rõ ràng cậu rất thanh tú thậm chí là xinh đẹp.

Có lẽ anh vẫn luôn để bụng, luôn cố gắng phủ nhận cậu.

Ngay cả việc yêu cậu cũng không dám thừa nhận, ở trong lòng phủ định một lần lại một lần.

Đến tiểu khu anh tự giác dừng bước chân, không biết có phải do ánh đèn mà gương mặt tuấn mỹ kia thần sắc rất nhu hoà :" Bé con à, con ngoan, ngủ ngon nhé, mai lại gặp."

Ánh mắt Wangho dừng trên miếng ngọc của nhóc không trả lời.

Sanghyeok nhẫn nhịn, "Ngày mai anh có thể đưa em về nhà không?"

Nói xong anh nhận ra mình quá nóng vội, nhanh chóng bổ sung :"Đường này quá vắng người, anh không yên tâm. Em mau vào nhà đi, hôm nay cũng mệt rồi."

Cậu nhàn nhạt ừ một tiếng, đẩy xe nôi đi vào tiểu khu.

Sanghyeok đứng tại chỗ nhìn thật lâu đến khi bóng dáng cậu biến mất, đáy lòng bỗng chua xót.

Trước đến nay có phải Wangho luôn đứng phía sau nhìn anh càng ngày càng rời xa cậu?

Rất nhiều lý do đủ để cậu không thương anh.

Sanghyeok đau lòng cười cười, chậm rãi đi đến hướng nhà cậu, lấy ra một điếu thuốc nhưng không châm lửa, cậu vốn không thích mùi thuốc lá, nhóc con ngửi được lại càng không tốt.

Anh nhìn ánh đèn hướng nhà câu sáng lên, biết cậu cùng con đã về nhà.

Đợi hồi lâu chân tê rần, ánh đèn phụt tắt.

Wangho cùng nhóc con đã ngủ.

Sanghyeok lúc này mới yên tâm, cảm giác như ở cùng họ qua một đêm mới thoả mãn xoay người rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com