-truyện này mk thấy hay nên dịch.( đã hỏi xin tác giả) . Lần đauaf mình dịch nên đừng ném đá quá nhiều.
- truyện này mk sẽ cho ra lúc mk bận trg lúc học lớp 9 để mọi người khỏi chán khi chờ cái kia
-tác giả: @Wolf-Madison. -đừng mang đi đưa khi chưa có phép của mk và tác giả.
thế giới của Frisk vừa sụp đổ. Cô ấy vô tội và bị giam cầm trong những con quái vật nguy hiểm, theo nghĩa bóng và nghĩa đen. Có một cái gì đó đi xuống và Frisk không chuẩn bị cho nó. Đó là cho đến khi anh bước vào. Giận dữ, lạnh lùng, tàn nhẫn và ... quyến rũ? Frisk không thể không làm bạn với anh ta. Nhưng nó có thể làm tổn thương cô ấy thậm chí còn tồi tệ hơn?
Bách hợp, Trùng sinh, hiện đại, ngọt văn, thương chiến, cưới trước yêu sau, hỗ công, 1v1, HENữ chính: Sầm Mặc Tiêu x Lục Tử CẩnBạch thiết hắc ốm yếu x Hồng thiết hắc yêu nghiệtGiới thiệu:Trọng sinh trở về, Lục Tử Cẩn vì báo thù mà đến, Sầm Mặc Tiêu vì muốn đạt thành mục đích, hai bên mưu tính lẫn nhau, cuối cùng bùn đủ hãm sâu, sa vào tình yêu không cách nào thoát được.Sầm Mặc Tiêu: "Lục tiểu thư, cô thà cả đời thủ tiết chứ nhất định không ly hôn cùng tôi?"Lục Tử Cẩn: "A Tiêu, cô không tin tôi sao?"Một đoá hoa hồng đỏ quyến rũ mị hoặc (bị hắc hoá), và một đoá hoa hồng trắng cao lãnh thanh khiết (cũng hắc hoá luôn) cố sự#Đồng tính có thể kết hôn bối cảnh…
Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc - 绿野千鹤Thể loại: nhất công nhất thụ, cung đình, trọng sinh, ấm áp, công sủng thụ, HETình trạng bản gốc: đã hoànSố chương: 105 chương chính văn và 3 phiên ngoại Văn án.Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng trấn phu cương! Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!".…
Quyển 2 Thượng Ẩn "Cậu nghiện hả?" Tác giả: Sài Kê Đản. Văn Án: ( hài hước, vui vẻ, hỗ công.) Quyển 2: 8 năm sau sự ra đi của Bạch Lạc Nhân, Cố Hải giờ đây là là Tổng giám đốc Cố. Nhân Tử giờ đã là phi công. Họ gặp lại nhau, duyên phận không ngăn nổi.... Liệu họ có thể bỏ khoa khúc mắc chia ly trong quá khứ để trở về bên nhau hay không... ... Mời các bạn đón xem quyển 2: Lửa tình bùng cháy. Quyển 2: Lửa tình bùng cháy: 106 Chương. Phiên ngoại Hải-Bạch: 4 Chương. Phiên Ngoại Mãnh-Kỳ: 24 Chương. Nhân vật: Bạch Lạc Nhân x Cố Hải. Phụ: Dương Mãnh x Vưu Kỳ. Tình trạng bản gốc: Hoàn, Bản dịch: Đang làm-ing. PHI THƯƠNG MẠI, chưa được cho phép của tác giả. Edit: xASAx; Tiểu Phong.Biên soạn: YC, QC: Vũ Phong, Ốc Tiêu, test: Ba Con Sói OK. Đường Vân Anh. Tiểu Phong dâm đãng.…
Tổng hợp các fanart trong bộ truyện Hoa Sơn Tái Khởi!❗️Bản dịch không chính xác 100%! Và sẽ dẫn cre của ảnh!Dịch và chỉnh ảnh muốn hoá kiếp luôn đó ạ! Nên trước khi mang đi đâu xin hãy để dẫn cả nhà dịch là Phi nhé, cám ơn gất nhiều!❗️Đặc biệt!! Phần lớn CP tui đu là nam x nam! Kì thị xin hãy quay đầu ạ!…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…