Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

XVI

Ôi mẹ ơi, rốt cuộc thì đây là cái tình huống quái quỷ gì...

Tôi phẫn nộ kêu trong lòng, cực chẳng đã mở mắt ra, rít lên, "Mày muốn gì?"

Trong ánh điện sáng trưng của phòng thí nghiệm, Kim Mingyu đứng đó, nhếch mép khinh khỉnh, "Lại còn hỏi? Tất nhiên là..." Gã tiến lại gần tôi, lấy từ trên bàn một cái bơm kim tiêm, không nói không rằng đâm vào cánh tay tôi, "... thế này rồi."

Cơn đau buốt truyền từ cánh tay trái lên não bộ, khiến tôi không khỏi toát mồ hôi lạnh. Quá đột ngột. Đầu kim sắc lạnh găm vào da tôi, xuyên qua những lớp biểu bì một cách dễ dàng. Dòng chất lỏng vừa được tiêm vào đó đang hòa lẫn vào máu tôi, chảy xuôi vào trong cơ thể, thấm vào từng thớ thịt. Không dễ chịu chút nào cả.

"Mày vừa làm cái gì?" Tôi gào lên, cố gắng kéo tay mình ra khỏi cùm sắt, nhưng vô dụng.

"Chỉ là một chút huyết thanh vô vị thôi mà..." Kim Mingyu đứng dưới ánh đèn, giọng mỉa mai thấy rõ. Lưng hắn quay lại khiến việc tái hiện đồng thời biểu hiện của gương mặt trở nên khó khăn gấp bội. "Nó có thể làm cho mọi đặc tính của mày nổi rõ hơn, để xem mày là cái thể loại gì."

Nói đến đây, tự nhiên không khí trong phòng trầm xuống. Mingyu tay cầm một cái kim tiêm nữa, chậm rãi bước tới. Tôi muốn kéo tay về, nhưng không thể. Nhìn thấy bộ dạng ấy, hắn ta nói, "Đằng nào chẳng chết, tao sẽ cho mày chết êm ái nhất có thể." Nói rồi, hắn ta nắn mạch của tôi, tìm ven để tiêm vào. Tôi dùng sức gạt tay hắn ra, nói, "Jeonghan đâu?"

"Ồ, Jeonghan là người bảo tao đưa mày xuống đây mà? Có vẻ như cậu ấy không nói gì cho mày hết. Buồn nhỉ?" Lần này, quả thực hắn ta đã rút ra được đầy một xi lanh máu mà không tốn chút sức lực nào cả. Tôi ngẩn ra, đầu óc như đông cứng lại trong một phần nghìn của một giây, cả người bất lực như vừa bị tạt một tỉ gallon nước đá. Ngay lập tức, tâm trí tôi nổ tung với những kí ức chắp vá, những giọng nói hỗn tạp, những câu hỏi không lời giải đáp. Hiện rõ nhất trên cái phông nền đó, chính là bất ngờ không thể tin nổi này.

Kim Mingyu... vừa nói cái gì cơ? Không... không phải... không thể...

Cả người tôi run lên bần bật, ngay khi Mingyu rút kim tiêm ra khỏi tay tôi, tôi đổ quỵ xuống cái giường phẫu thuật lạnh băng, tứ chi vô lực. Tim tôi đập ngắt quãng, chết lặng. Tôi không còn tâm trí đâu để suy nghĩ nữa. Jeonghan sẽ không làm như thế. Anh không phải kiểu người đó... Chẳng phải tôi là kẻ biết rõ nhất hay sao? Chúng tôi đã ăn cùng bữa, ngủ cùng giờ, ngồi cùng một chỗ, xem cùng một bộ phim... Tôi đã luôn ở bên Jeonghan trong suốt những ngày vừa qua. Lẽ nào anh không cảm thấy gì? Lẽ nào tôi không cảm thấy gì?

Cớ sao không ai cảm thấy gì?

Tiếng máy xét nghiệm vang lên đều đều, vô vị, tít tít, tít tít...

"Thiếu mất một thành phần quan trọng trong máu, xem ra, mày không phải người thường... Mày là ai?" Kim Mingyu nắm lấy cổ áo tôi, kéo xốc lên, gằn giọng hỏi.

Phải rồi... Tôi... là ai?

Tôi thấy cổ họng mình đắng chát, môi cũng có cảm giác khô nứt. Câu từ đi đến đầu lưỡi lại vỡ tan tành thành những mảnh nhỏ, bị nuốt ngược vào trong. Mạch máu như muốn vỡ tung. Chỗ tiêm bắt đầu chảy máu, cơn đau âm ỉ. Thoáng chốc, tôi nghĩ, đến tận cùng là vì sao tôi lại lâm vào hoàn cảnh này. Giá như là một ai khác, giá như là một cánh cửa khác, một không gian khác, một mối tình khác... liệu mọi chuyện có diễn ra như thế này hay không?

Kim Mingyu nhìn tôi như một kẻ bị bức điên, không nói không rằng đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Ngay lập tức, từ khóe mắt tôi, nước mắt giàn ra, từng giọt, từng giọt rơi xuống. Tôi chết lặng ngồi trên bàn giải phẫu, mái tóc rủ xuống, mắt nhìn vô hồn vào khoảng trống. Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng tôi vẫn ngồi đó, như thể tôi là người bị đẩy ra khỏi rìa thế giới, rơi từ độ cao nghìn thước xuống vực sâu không đáy.

Mắt tôi mờ dần đi, đầu tôi nặng trĩu những suy nghĩ vẩn vơ, kèm theo đó là loại cảm giác tuyệt vọng đến cùng cực khiến tôi khó thở. Tôi khép hờ mi mắt, chờ cho bóng tối bủa vây, nuốt gọn bản thân về nơi vô cực.


Đến khi mở mắt ra, tôi đã thấy mình ngồi trong một cái xe, loại xe cứu thương có đầy đủ băng ca và máy móc sơ cứu. Kim Mingyu ngồi bên cạnh tôi, nhíu mày, "Tỉnh rồi? Hah, mày sẽ biến mất, rất nhanh thôi."

"Mày định làm gì tao?" Tôi ngơ ngác hỏi, đoạn muốn vung tay lên để đánh hắn, nhưng chợt nhận ra mình vẫn đang bị cùm tay. Xích sắt đập vào thành băng ca, nghe sắc nhọn muốn nhức óc. Đầu tôi đau nhói, mất một lúc lâu tôi mới

"Đừng làm như vậy, tay mày sẽ chảy máu đấy," Kim Mingyu giả tạo nói, "Tất cả mọi việc cần làm là thả mày xuống cái cửa đó, và Jeonghan sẽ coi việc đó như thể mày muốn trở về cố hương. Rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy. Mày sẽ là kẻ phản bội táng tận lương tâm, còn Jeonghan sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về tao."

"..... C.. Câm mồm, thằng đểu cáng." Tôi rít lên, nhả từng từ qua kẽ răng, hận không thể thoát khỏi cùm gông để xông đến choảng cho Mingyu một trận.

Chiếc xe đột nhiên dừng lại, tiếng phanh xe cùng tiếng đổ vỡ loảng choảng của các dụng cụ y tế trên xe như mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào màng nhĩ tôi, khiến tai tôi đau nhói. Kim Mingyu cau mày, buông vài câu chửi rủa, rồi bước xuống xe. Tôi im lặng ngồi trên băng ca, toàn thân tê cứng, não bộ dại đi, không một chút ý niệm về xung quanh.

Cái cùm tay siết vào da tôi đau nhói. Chỗ tiếp xúc ửng đỏ lên rồi rỉ máu, bỗng chốc, những ý nghĩ đen tối rùng rợn lại ùa về như nước lũ, tạo thành những cơn sóng dữ dội bủa vây tôi trong ám ảnh khôn cùng.

Tôi... sẽ chết ư?

Bọn thuộc hạ của Kim Mingyu đẩy tôi đi một cách thô bạo. Tôi cứ bước đi trong vô thức như vậy, lần theo những tiếng gọi, lần theo những kí ức, những âm thanh vọng về từ quá khứ. Không biết từ lúc nào, mắt tôi loang loáng nước. Con đường trước mặt mờ dần đi, những bậc thang cũng nhòe nhoẹt trong màn nước mỏng nhưng mặn chát. Nước mắt chảy ra, không ngừng được.

Nước mắt xát vào những vết xước trên mặt, cảm giác đau âm ỉ khiến tôi bình tĩnh lại.

Tôi bị đẩy lên cầu thang của cái chung cư mà hai chúng tôi sống. Mùi ẩm mốc lành lạnh quen thuộc ập tới. Nó khiến tôi nhớ về Jeonghan. Không phải Jeonghan với những cảm xúc bất thường, không phải Jeonghan nghi kị đáng ngờ, mà là Jeonghan toàn vẹn nhất, chỉn chu nhất, dịu dàng nhất. Không phải Jeonghan với tư cách là người tình cũ của Kim Mingyu, không phải Jeonghan chủ nhà chấp nhận cho tôi ở nhờ, không phải Jeonghan làm công việc của một nhà chiêm tinh, mà là Yoon Jeonghan với đốt ngón tay gầy guộc, Yoon Jeonghan với làn tóc mỏng mảnh như sương khói...

Yoon Jeonghan của tôi.

Yoon Jeonghan đã từng là của tôi.

Anh sẽ không làm thế. Anh không phải kiểu người đó. Tôi biết như vậy, và tôi tin như vậy.

Nhưng, phải làm sao khi những điều mình nghe khác với những điều mình nghĩ đây?

Phải làm sao bây giờ? Làm sao cho phải bây giờ?

Từ sâu trong tâm hồn, tôi nghĩ một phần trong tôi đã chết đi từ cái lúc mà tôi nghe câu nói đó.

"Mẹ kiếp, sao đi đứng lù đù thế?" Từ miệng Kim Mingyu phun ra một lời không mấy thiện cảm. Hắn mở khóa cửa như đã thân thuộc lắm, rồi ra dấu cho thuộc hạ đẩy tôi vào bên trong.

Tiếng xích sắt va loảng xoảng. Tôi chợt nhận ra mình đã cắn môi mình đến bật máu, và giờ đây, mùi máu tanh tưởi tràn ngập trong khoang miệng càng khiến tôi ghê tởm.

Căn phòng vẫn nguyên như hôm đó. Bát đĩa vỡ toang, ngổn ngang khắp nơi. Mạch điện chập chờn, bóng tuýp neon chợt tắt chợt lóe, trên tường có những đường nứt dài ngoằng như dấu tích còn sót lại về sự việc xảy ra đêm đó. Duy chỉ có cái sofa là còn nguyên, như một vật nhắc tôi nhớ về những tháng ngày đẹp đẽ của chúng tôi. Kí ức đó có lẽ đã được đóng khung lại trong tấm ảnh mục nát, lóe lên sau ánh đèn chớp dư thừa, để rồi tan biến vào không gian vũ trụ. Sinh ra để mất đi. Quy luật tồn tại hiển nhiên của mọi vật trên thế gian này.

Nếu đã mất cứ để cho nó mất, chúng ta còn gì ngoài mất mát đâu? (*)

Kim Mingyu khó nhọc dùng máu để mở cánh cửa ra. Không gian bên trong vẫn sâu thẳm như thế, và đáp lại chúng tôi chỉ là một mảnh yên lặng đến cô tịch.

Hết rồi phải không?

Tôi như con rối gỗ bị đẩy đến bờ vực, toàn thân mất cảm giác, để mặc cho người ta kéo lôi. Thế nhưng, giây phút Kim Mingyu đẩy tôi xuống không gian rỗng đen tối như mực kia, tôi cảm thấy có chút... không cam lòng. Bàn tay tôi vô thức đưa lên, chới với bám lấy chỗ gờ của căn phòng như bám lấy một cái phao cứu sinh. Nói tôi không muốn gặp lại Jeonghan là nói dối.

Kim Mingyu châm một điếu thuốc, từ trên cao nhìn xuống tôi, ánh mắt ngập tràn sự giễu nại. Hắn ta quỳ xuống, rút điếu thuốc ra. Tàn thuốc cháy đỏ hồng, cái ánh đỏ như ma quái, lóe lên rồi âm ỉ cháy. Gần hơn, gần hơn nữa.

Ngón tay tôi bỏng rát, đau đến điên dại.

Từng ngón một rụt trở về, mềm yếu vô lực. Cho đến khi chỉ còn lại một ngón tay bám trụ lại nơi đó. Tất cả trọng lượng cơ thể dồn lên nó, cả người tôi run run.

"Thượng lộ bình an, Hong Jisoo."

Quay lưng về phía bóng tối, tôi nhanh chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Những nỗi buồn và cả những niềm vui, cũng theo đó tan vào hư không.

Hết thật rồi.

----------------------------------------

(*) Trích "Mất" - Zelda, in trong tập Như là vẽ ra mà thôi.

A/N: Một là sắp hết rồi, còn khoảng 3 - 4 chương gì đấy thôi. Hai là chương sau chuyển ngôi kể. Ba là tôi cũng buồn quá. Buồn thật đấy. Nên kết OE nhé, quyết rồi, không đổi đâu.

Chúc mấy má vui, ngày lành ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com