Chương 2
"Mập mờ là khi ghen nhưng không có tư cách ghen."
Cao Đồ im lặng lái xe suốt quãng đường dài đến công ty, đôi tay nắm chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Con đường quen thuộc mỗi sáng giờ đây như dài hơn gấp bội dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi sớm mai. Đường phố buổi sáng như thường lệ - xe cộ nối đuôi nhau chen chúc trong nhịp sống hối hả của thành phố, đèn đỏ đèn xanh thay nhau nhấp nháy trên mặt đường còn lấp loáng những hạt sương mai. Nhưng trong khoang xe sang trọng, không khí giữa hai người lại lạnh giá hơn cả cơn gió mùa đông bên ngoài cửa kính. Sự im lặng nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên bảng điều khiển.
Thẩm Văn Lang ngồi yên ở ghế phụ, mặt tựa lên tay, ánh mắt đờ đẫn nhìn phong cảnh vụt qua ngoài cửa kính nhưng chẳng thực sự nhìn thấy gì. Hắn không nói chuyện, cũng chẳng đùa giỡn nghịch ngợm như thường ngày, ngay cả thói quen lẩm bẩm những chuyện vô thưởng vô phạt trên đường đi làm cũng biến mất. Chỉ có mùi hoa diên vĩ - thứ mùi hương vốn dịu dàng - giờ đây mang theo một sắc thái lạnh lẽo, sắc nhọn khác thường, như những lưỡi dao vô hình cứa vào không gian chật hẹp.
Cao Đồ thi thoảng liếc sang, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cậu không hiểu sáng nay Thẩm Văn Lang ăn phải thuốc nổ hay gì mà khuôn mặt cứ hầm hầm như chuẩn bị lao vào trận chiến. Mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy bực bội khó tả - tại sao hắn luôn có thể vô tư thể hiện cảm xúc mà không cần biết người khác nghĩ gì? Và tại sao những cảm xúc thất thường của hắn lại có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu nhiều đến thế?
Cậu không chịu được cái không khí quái gở này. Trong lòng dâng lên một cảm giác nôn nóng, như có ngọn lửa âm ỉ cháy dưới đáy bụng, thiêu đốt sự kiên nhẫn vốn có. Cậu muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Mọi câu hỏi đều có vẻ vô nghĩa, mọi lời an ủi đều không đúng chỗ.
Khi xe dừng trước tòa nhà văn phòng, Thẩm Văn Lang mở cửa bước xuống mà không nói một lời, không một cái nhìn tạm biệt, để mặc Cao Đồ ở lại với chiếc xe và sự bối rối của riêng mình.
Buổi sáng tại văn phòng trôi qua trong một bầu không khí kỳ lạ. Cao Đồ đặt ly cà phê xuống bàn làm việc của Thẩm Văn Lang - thứ đồ uống mà hắn vẫn thích, với hai viên đường, đúng như mọi khi.
"Cà phê của cậu." - Giọng Cao Đồ bình thản, cố gắng giữ vẻ ngoài lãnh đạm.
"Cảm ơn." - Hắn đáp mà không thèm liếc lên, giọng khô khốc như thể vừa gõ ra từ văn bản hành chính vô hồn. Không nụ cười, không ánh mắt, không ngữ điệu.
Cao Đồ khẽ nhíu mày. Nếu không phải biết rõ tính tình thất thường của Thẩm Văn Lang, có lẽ cậu đã tưởng mình vừa phạm phải tội gì ghê gớm đến mức bị trừng phạt lạnh lùng như thế. Thật sự là... đang hờn dỗi thật rồi. Cái kiểu giận dỗi như thể mình là người bị tổn thương nhất thế gian này khiến Cao Đồ cảm thấy bất lực. Cậu thật sự không biết phải xử lý thế nào với một người như Thẩm Văn Lang. Mọi nỗ lực giao tiếp đều vấp phải bức tường im lặng, mọi cử chỉ quan tâm đều bị từ chối một cách lạnh lùng.
Cuộc họp giao ban vừa kết thúc, đối tác vừa rời khỏi phòng thì Thẩm Văn Lang đã đứng dậy, nói ngắn gọn: "Tôi ra ngoài một lát."
"Có lịch gặp bác sĩ lúc mười giờ. Cậu đã dời hai lần rồi." - Cao Đồ nhắc nhở, giọng điềm tĩnh.
"Vậy dời tiếp đi. Còn chuyện gì nữa không? Tôi đi đây." - Giọng hắn lạnh lẽo, chẳng khác nào đang trút giận vào từng câu nói. Nhưng giận vì cái gì, thì Cao Đồ vẫn không thể hiểu nổi.
Cánh cửa vừa đóng lại, khoảng không trong phòng bỗng dưng trở nên nặng nề hơn vài phần. Cao Đồ đứng yên một lúc, rồi thở hắt, rút điện thoại ra. Cậu soạn một dòng dài - muốn hỏi "Cậu bị gì vậy?", muốn nói "Đừng như thế, tôi không quen", muốn hỏi "Có phải hôm qua cậu ngủ lại nhà tôi mà không có gối riêng nên sáng nay đau vai hay không?" Nhưng rồi tất cả đều bị xóa đi. Cuối cùng, cậu chỉ nhắn ngắn gọn: "Về sớm. Chiều có buổi thảo luận hợp đồng với tập đoàn X."
Phía bên kia không trả lời. Cậu nhắm mắt, tựa nhẹ đầu vào tường lạnh. Vô thức nhớ về năm mười bảy tuổi...
Mười bảy tuổi, hai người nói sẽ không yêu, không cưới, không lệ thuộc ai cả. Lý tưởng của tuổi trẻ, thuần khiết và kiêu ngạo. Nhưng rồi sau này... Từ lúc nào, căn hộ của cậu có thêm ly cà phê Thẩm Văn Lang hay uống, ngăn tủ có vài chiếc áo sơ mi không phải của mình, trên sofa thường có một tên dài ngoằng ôm gối ngủ say... Và trong tim - là một khoảng trống luôn sẵn sàng rung lên khi hắn ở gần. Một mối liên hệ vô hình mà sâu sắc, không thể phủ nhận, cũng không thể định nghĩa.
Cuối giờ chiều, ánh nắng trải dài qua khung cửa kính tầng 30, nhuộm sắc vàng nhàn nhạt lên bàn làm việc gọn gàng của Cao Đồ. Màn hình máy tính còn sáng, một bản kế hoạch hợp tác với công ty công nghệ sinh học X đang mở dang dở. Cậu vừa nhấc điện thoại lên định gọi cho Thẩm Văn Lang thì cửa phòng bật mở.
"Giám đốc Cao, tôi đã sắp xếp được buổi gặp mặt với giám đốc của tập đoàn X như anh yêu cầu. Họ nói muốn gặp đại diện bên mình lúc 19 giờ tại nhà hàng F." - Trợ lý riêng của Cao Đồ - Lý Ninh nói, đặt lịch mời xuống bàn.
Cao Đồ khẽ gật đầu. Cậu đã chuẩn bị cho lần gặp gỡ này cả tuần. X là đối tác tiềm năng có công nghệ hỗ trợ phát hiện tác dụng phụ thuốc ức chế ở giai đoạn sớm - rất quan trọng với dự án cậu đang phụ trách. Cao Đồ rời khỏi công ty sớm hơn một chút để chuẩn bị.
Đúng lúc đó, Thẩm Văn Lang về tới. Văn phòng tầng cao nhất của tập đoàn dược phẩm lớn nhất bỗng yên ắng đến lạ thường - chính xác hơn là có một người đang đè nén sát khí cực mạnh. Thẩm Văn Lang ngồi trong phòng của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính như thể nếu nhìn đủ lâu, bản báo cáo quý kia sẽ tự biết xấu hổ mà biến mất. Nhưng thực ra, mắt hắn đang lệch sang phía bên trái - nơi có cửa kính trong suốt nhìn ra phòng giám đốc của Cao Đồ. Từ hồi thành lập công ty, hắn đã bịa đủ lý do để đặt văn phòng của Cao Đồ đối diện phòng của hắn. Căn phòng từng có bóng dáng một người - luôn tăng ca, luôn ngồi cặm cụi làm báo cáo đến khuya chỉ để đi về cùng hắn. Bây giờ trống không.
"Trợ lý Lý, vào đây." - Thẩm Văn Lang bấm nút gọi nội bộ, giọng trầm xuống nửa tông.
Ba giây sau, Lý Ninh bước vào. Người duy nhất biết mỗi lần giọng Thẩm tổng trầm xuống nửa tông như vậy là... sắp có án mạng, chỉ có giám đốc Cao mới trị được cơn tức giận của Thẩm tổng.
"Dạ, tổng giám đốc cần gì ạ?"
"Cao Đồ đâu?" - Thẩm Văn Lang hỏi, mắt vẫn không rời màn hình.
Trợ lý Lý chỉnh lại kính: "Giám đốc Cao có cuộc hẹn quan trọng với giám đốc bên tập đoàn X nên đã về từ sớm chuẩn bị rồi ạ."
Thẩm Văn Lang gật đầu. Hơi mỉm cười, nhưng ánh mắt thì tối như đáy biển. "Cho tôi địa chỉ?"
"Dạ... cái đó thì... có cần báo cho giám đốc Cao một tiếng không ạ?"
"Không cần, cậu về trước đi." - Giọng hắn rất nhẹ. Nhẹ đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.
Trợ lý Ninh đứng hình ba giây. "Dạ... vâng ạ." - Cuối cùng, anh ta đành phải đưa địa chỉ.
Trong lòng Thẩm Văn Lang, một cơn sóng ghen tuông cứ cuộn lên dữ dội. Hắn biết Dịch Huy - giám đốc tập đoàn X - nổi tiếng là tay chơi, thích ve vãn những Omega xuất sắc như Cao Đồ. Mỗi lần nghĩ đến việc Dịch Huy có thể đang tán tỉnh Cao Đồ, tim hắn như bị ai bóp nghẹt. Sự ghen tuông này thật vô lý, bởi hắn không có bất kỳ danh phận nào để ghen. Nhưng trái tim không nghe theo lý trí, nó đau đớn và giận dữ một cách mù quáng.
Cao Đồ đến nhà hàng sang trọng đúng giờ hẹn. Không khí ở đây trang nhã, ánh đèn vàng dịu tạo cảm giác ấm cúng. Nhưng cậu không ngờ người đón tiếp mình không phải là giám đốc kỹ thuật như dự kiến, mà là Dịch Huy - một Alpha nổi tiếng với vẻ ngoài thu hút, danh sách người tình còn dài hơn cả danh sách tài sản công ty hắn sở hữu.
"Cao Đồ." - Dịch Huy cười, đưa tay ra. - "Hân hạnh gặp lại. Lần trước là ở hội nghị y tế đúng không?"
"Đúng, hôm đó anh phát biểu khá ấn tượng." Cao Đồ bắt tay xã giao, mắt vẫn giữ vẻ nghiêm túc của một người đến vì công việc.
Họ vào bàn, gọi món, bắt đầu bàn bạc những điều khoản cơ bản. Nhưng chỉ sau 15 phút, Dịch Huy đã bắt đầu chệch khỏi đề tài.
"Giám đốc Cao đúng là xuất sắc. Từ khâu chuẩn bị đến thái độ làm việc đều hoàn hảo." - Dịch Huy mỉm cười, đôi mắt không giấu nổi ý vị sâu xa.
Cao Đồ hơi nhíu mày, vẫn lễ phép đáp lại: "Cảm ơn lời khen. Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm."
"Cậu thật ưu tú. Mỗi lần tôi nhìn cậu là quên luôn con số trên hợp đồng mất rồi."
"Chúng ta nên quay lại chủ đề chính." - Cao Đồ đáp, giọng lạnh đi một chút.
"Vậy đổi chủ đề phụ được không? Ví dụ như cậu đã có người yêu chưa, có thể cân nhắc đến tôi" - Dịch Huy nhấp một ngụm rượu, ánh mắt đầy thách thức.
Ngay lúc đó, một giọng trầm bất chợt chen vào: "Cao Đồ."
Dịch Huy sững người quay lại, Cao Đồ cũng giật mình. Thẩm Văn Lang, áo sơ mi trắng với hai nút trên cùng được cởi ra một cách tùy tiện, tay cầm vest, đứng sừng sững ngay cạnh bàn, ánh mắt mang theo một tia khó chịu rõ rệt.
"Thẩm tổng?" - Dịch Huy nhướng mày - "Sao trùng hợp vậy?"
"Không trùng hợp." - Thẩm Văn Lang ngồi xuống cạnh Cao Đồ, vắt chân lịch sự nhưng đầy khiêu khích. "Tôi thấy nhân viên của mình đi gặp đối tác có tiềm năng... bị theo đuổi lộ liễu, nên không yên tâm, đành phải đích thân giám sát."
"Đúng rồi. Cao Đồ có người yêu rồi." - Thẩm Văn Lang khoác tay lên vai Cao Đồ, ép sát người cậu vào mình, nụ cười hoàn toàn không thân thiện. - "Người yêu của cậu ấy là công việc. Cậu ấy yêu công việc đến nỗi ngủ cũng mơ đang kiểm tra báo cáo quý."
"Ồ..." - Dịch Huy cười, ánh mắt càng thêm thích thú - "Vậy nếu tôi đề nghị một công việc thú vị hơn, cậu ấy có đổi lòng không?"
"Xin lỗi." - Cao Đồ gật đầu nhã nhặn - "Tôi không có ý định đổi việc. Và tôi cũng không quen nói chuyện cá nhân trong giờ làm việc."
Dịch Huy nhấp rượu, cười đầy ẩn ý: "Giám đốc Cao phản ứng hơi quá rồi. Trong kinh doanh, một chút quan tâm riêng tư là chuyện thường."
"Với người khác thì có thể - Thẩm Văn Lang hất nhẹ ly rượu trong tay - "Nhưng với cậu ta thì không."
Không khí giữa ba người trở nên ngột ngạt. Dịch Huy khẽ cười, đẩy ghế đứng dậy: "Xem ra hôm nay không đúng thời điểm. Tôi sẽ sắp xếp lại lịch làm việc. Nhưng giám đốc Cao này, nếu muốn hợp tác với tôi, về bất kỳ phương diện nào, tôi luôn sẵn lòng."
Hắn rời đi, để lại hai người trong căn phòng sang trọng. Cao Đồ đặt ly nước xuống, giọng bình tĩnh nhưng mang theo sự trách móc: "Cậu theo dõi tôi?"
"Cậu không trả lời tin nhắn." - Thẩm Văn Lang đáp, ánh mắt không rời khỏi Cao Đồ.
"Là ai không trả lời tin nhắn? Với lại tôi đang bàn công việc."
"Với một Alpha theo đuổi cậu trắng trợn như thế?" - Giọng Thẩm Văn Lang đầy chất vấn.
Cao Đồ đứng lên, nén giận: "Tôi không cần anh quản."
Nhưng khi bước ra khỏi bàn, cậu bỗng khựng lại. Một dòng pheromone hoa diên vĩ vừa thoảng qua - nhẹ đến mức như vô tình, nhưng lại đủ sức kéo tim cậu thắt lại. Cậu quay đầu, ánh mắt nghi ngờ: "Cậu đang phát pheromone?"
"Không" - Thẩm Văn Lang nói, ánh mắt gắt gao - "Tôi đang chỉ đang tức giận."
Xe rời nhà hàng. Trên đường về, không ai nói gì. Không khí trong xe như bị hút cạn, chỉ còn tiếng động cơ êm ái và hơi thở của hai người. Cuối cùng, người mở miệng phá vỡ sự im lặng là Thẩm Văn Lang.
"Cậu biết hắn đang có ý đồ với cậu đúng không?"
"Tôi không mù." - Cao Đồ đáp, giọng lạnh lùng.
"Vậy sao còn khách sáo với hắn như thế?"
"Vì tôi là giám đốc phụ trách dự án đại diện công ty, không phải thiếu niên mười bảy tuổi thấy ai tán mình là nhảy dựng lên." - Cao Đồ liếc mắt, giọng không chút cảm xúc - "Tôi làm việc, không phải đi hẹn hò."
"Nhưng tôi thấy cậu mặc vest mới, ăn diện đẹp trai thế kia. Không phải cậu cũng..." - Thẩm Văn Lang ngập ngừng.
"Tôi vẫn luôn như vậy khi gặp đối tác." - Cao Đồ ngắt lời, lười phản bác thêm.
Thẩm Văn Lang siết chặt vô lăng, nén xuống một cơn khó chịu không tên. Một thứ cảm giác ấm ức, mơ hồ, không định hình rõ, cứ quẩn quanh trong ngực, khiến hắn muốn đập phá thứ gì đó. Cậu từng chứng kiến nhiều người theo đuổi Cao Đồ. Nhưng không ai làm cậu khó chịu như tên Dịch Huy kia. Bởi vì hắn là một Alpha có miệng lưỡi sắc xảo. Ngoài cái tính đào hoa ra thì hắn vừa đẹp trai, thông minh, giàu có, lại có mùi hương hấp dẫn. Thứ mà... một Omega nghiêm túc như Cao Đồ có thể dễ bị hắn dụ dỗ.
"Đừng mà. Đừng nghĩ về ai khác ngoài tôi." - Thẩm Văn Lang nghiến răng, trong lòng gào thét mà không dám nói ra thành lời.
Ánh đèn đường chiếu vào khoang xe, in bóng hai người lên đường về nhà - một người im lặng tức giận, một người im lặng bất lực. Và giữa họ, là một bức tường vô hình của những cảm xúc chưa được giãi bày.
Khi xe dừng trước tòa nhà căn hộ của hai người, Thẩm Văn Lang vẫn ngồi im, không có ý định xuống xe. Hắn nhìn thẳng về phía trước, giọng đột nhiên trở nên yếu ớt: "Cậu có biết tại sao tôi giận không?"
Cao Đồ quay sang nhìn hắn, ánh mắt phức tạp: "Tôi không phải thần thánh."
"Bởi vì cậu luôn coi tôi chỉ là bạn." - Thẩm Văn Lang nói, giọng đầy cay đắng. "Cậu có thể lịch sự với một kẻ theo đuổi mình, nhưng với tôi thì luôn lạnh lùng từ chối. Cậu không hiểu được cảm giác của tôi khi nhìn thấy cậu với người khác..."
Cao Đồ im lặng một lúc lâu, rồi thở dài: "Chúng ta đã hứa với nhau rồi mà. Chỉ là bạn thôi."
"Vậy thì tại sao cậu không đuổi tôi đi?" - Thẩm Văn Lang quay sang nhìn Cao Đồ, mắt đỏ hoe. "Tại sao cậu để tôi ngủ cùng giường? Tại sao cậu cho tôi vào nhà? Tại sao cậu không nói rõ ràng rằng cậu không bao giờ có thể yêu tôi?"
Những câu hỏi như những mũi dao đâm thẳng vào tim Cao Đồ. Cậu không biết trả lời thế nào, bởi chính cậu cũng không hiểu nổi lòng mình. Có phải cậu cũng đang yêu Thẩm Văn Lang? Có phải cậu cũng sợ phá vỡ tình bạn này? Có phải cậu cũng đang mập mờ giữa tình bạn và tình yêu? Mười bảy tuổi, họ ngây thơ hứa hẹn sẽ không yêu, không cưới, không lệ thuộc. Nhưng giờ đây, trái tim cậu đập loạn nhịp mỗi khi hắn ở gần, hơi ấm của hắn trở thành thứ cậu tìm kiếm, nỗi cô đơn của cậu chỉ được xoa dịu bởi sự hiện diện của hắn. Làm sao có thể phủ nhận được?
Cậu biết mình vừa làm tổn thương Thẩm Văn Lang, nhưng cậu không biết phải làm gì khác. Bởi vì trong lòng cậu cũng đang rất đau, rất mâu thuẫn. Cậu yêu Thẩm Văn Lang, nhưng cậu sợ. Sợ mất đi tình bạn quý giá, sợ không thể giữ được lời hứa năm xưa, sợ những rung động này sẽ phá hỏng mọi thứ. Và sợ nhất là... sợ chính bản thân mình không xứng đáng với một tình yêu mà Thẩm Văn Lang xứng đáng có được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com