Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1: Vì em nợ tôi


"Lan Ngọc con đang ở đâu vậy?"


"Mẹ à con đang bận lắm có gì nói sau đi nha"


"Nè Ngọc hôm nay con có buổi xem mắt với...Alo Ngọc.. Nè Ninh Dương Lan Ngọc...ôi trời ơi cái con bé này"


"Rắc rối thiệt mà haizz, suốt ngày cứ nghe vấn đề này chán chết đi được"-Lan Ngọc uống một ngụm cà phê,ngồi gác chân lên bàn đọc báo


"Dạ thưa quý khách,cô không được gác chân lên bàn đâu ạ"- một giọng nói ngọt ngào vang lên


"Tôi..."- Lan Ngọc ngước lên định nói gì đó nhưng chợt khựng lại,đến lúc cô bừng tỉnh thì người kia đã đi mất rồi


"Đẹp...thật đó...Aishh Ninh Dương Lan Ngọc mày đang nghĩ gì vậy?Chẳng phải mày không thích kết hôn sao?"

Ninh Dương Lan Ngoc: Tổng giám đốc chuỗi nhà hàng khách sạn nổi tiếng LN. Là 1 người theo xu hướng "FA cho lành".Ghét những sự vướng bận,lằng nhằng trong cuộc sống,vì luôn bị gia đình hối thúc kết hôn cho nên đã sớm dọn ra ngoài ở riêng.Vốn dĩ là 1 người rất kiên định nhưng xu hướng FA chợt tắt chỉ trong 1 giây khi có một người đặc biệt bước vào trái tim cô



Từ ngày hôm đó,Lan Ngọc hằng ngày cứ đến giờ nghỉ trưa là cô lại vào quán cà phê đó,Số lượng cà phê Lan Ngọc uống chắc cũng dư sức cấp cho cô chiếc thẻ "khách hàng thân thiết"


"Cà phê Moka của quý khách"- giọng quen thuộc đó làm cho Lan Ngọc phải ngẩn ngay đầu lên nhìn


"Sao cô biết?Tôi vẫn chưa gọi mà"


"Ngày nào cũng vậy mà"-người đó cười nói. Một nụ cười thoáng làm Lan Ngọc tim đập loạn xạ, đứng hình vài giây


"Tôi là Ninh Dương Lan Ngọc,làm quen được chứ?"- Lan Ngọc đưa bàn tay ra trước mặt người đối diện. Cô cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy? Lần đầu tiên cô chủ động làm quen một người,lần đầu tiên cô chủ động bắt tay một người


"Tôi là Lâm Vỹ Dạ. Chào cô"- Vỹ Dạ cũng lịch sự đưa tay bắt lại


Lâm Vỹ Dạ:Con gái duy nhất của ông chủ cửa hàng gà rán.Là  một người hoạt bát,nhanh nhẹn,chăm chỉ và rất bá đạo.Vì muốn phụ giúp gia đình nên Vỹ Dạ đã bỏ ước mơ ĐH để đi làm thêm.


"Tôi đi làm việc đây,rất vui được quen biết cô"-nói xong Vỹ Dạ bước đi để lại ai kia còn ngơ ngác vì nụ cười đó


Ring~~~Ring~~~


"Aishhh thiệt tình lại gọi nữa rồi"- Lan Ngọc không thương tiếc thẳng tay cúp máy


Ding Dong – Bạn có 1 tin nhắn


"Lan Ngọc bà nội bị bệnh rồi-Mẹ"


Ngoài mẹ cô ra,bà nội là người mà cô yêu quý nhất.Bà luôn chăm sóc,yêu thương và động viên Lan Ngọc. Bà luôn đến thăm cô vào những dịp cuối tuần vì bà biết,cô sẽ chẳng bao giờ muốn trở về căn nhà đó thêm 1 lần nào nữa


"Alo mẹ, bà nội sao rồi?"-Lan Ngọc hối hã gọi điện thoại về


"Con đến bệnh viện ngay đi,nội đang ở đây nè"

Bệnh viện Thành Phố


"Nội ơi...nội"-Lan Ngọc chạy nhanh vào phòng


"Ngọc ơi"-bà nội thều thào


"Nội có sao không nội?Nội làm con lo quá"


"Nội không sao.Ôi chao nội già rồi nên mấy chuyện này là chuyện bình thường thôi.Nội bây giờ sắp gần đất xa trời rồi"


"Nội à đừng có nói bậy mà"


"Ước gì bây giờ nội được nhìn thấy cháu nội kết hôn,được nhìn thấy cháu dâu của bà là bà mãn nguyện lắm rồi"


"Nội ơi cứ từ từ được không nội?"


"Nội già rồi làm sao mà chờ được.Nghe lời nội mai đi xem mắt được không cháu?"-bà nội mếu máu


"Aishhh thôi được rồi cháu đi.Nhưng nói trước nếu cháu không thích thì không được ép nha"-Lan Ngọc thấy tội nghiệp nội nên cũng miễn cưỡng nhận lời



"Được được.Ngoan lắm cháu gái của bà hê hê"-bà nội ôm chầm lấy Lan Ngọc còn người kia thì đâu biết rằng đằng sau cái ôm đó mẹ cô và bà nội đang nở một nụ cười gian tà

*30 phút trước*


"Mẹ à hôm nay mẹ phải đi khám tổng quát ạ"-bà Ninh khẽ gọi


"Ừ mẹ biết rồi.Mà nè con dâu chiều nay Lan Ngọc phải đi xem mắt cô cháu gái tập đoàn Trần gia có phải không?"


"Dạ thưa mẹ,nhưng...nó cứ từ chối gọi điện thoại cũng chẳng thèm nghe"


"Con cứ dời ngày lại để đó cho mẹ lo"-bà nội với tay lấy điện thoại trong tay bà Jung


"Mẹ định làm gì ạ?"


"Đây*chìa điện thoại* nhìn đi"


"Mẹ định giả bệnh sao?Như thế có được không ạ?"


"Con dâu yên tâm,cứ tin ở mẹ"


Từ khi ở bệnh viện trở về,Lan Ngọc luôn có 1 cảm giác khó chịu.Bà nội bị bệnh như thế này mà cô cứ ngoan cố thì sẽ làm cho nội phiền lòng.Nhưng thật sự cô không muốn kết hôn một chút nào cả...phải làm sao đây?


Tiết trời se se lạnh của Thành Phố trong lành đến lạ thường,tự thả mình đi bộ dưới dòng người một chút cũng thật thoải mái.Đôi chân cứ bước đi vô định chợt dừng lại tại quán cà phê quen thuộc,trời cũng dần khuya quán cũng đã đóng cửa,từ xa xa Lan Ngọc thấy 1 dáng người quen thuộc đang ngồi chờ xe buýt.Vội bước đến ngồi cạnh nhưng người kia thì đã ngủ say vì mệt mỏi



"Đồ ngốc,em ngủ như thế trễ xe buýt thì phải làm sao?"-Lan Ngọc thì thầm,nhẹ đưa tay ngã đầu Lâm Vỹ Dạ vào vai mình


Cứ như thế 1 tiếng đồng hồ trôi qua


"Á Á Á Á cô...cô là ai?Sao cô dám..."-Vỹ Dạ hốt hoảng hét lên.Giờ đã quá 12h đêm,vì lo ngắm Vỹ Dạ ngủ mà chính Lan Ngọc cũng ngủ quên lúc nào mà không hay biết rằng để giữ cho đầu Vỹ Dạ khỏi bị trượt xuống mà Lan Ngọc đã đưa tay mình lên đỡ nhưng rồi chính bàn tay ấy giờ đã trượt xuống vòng 1 của ai đó do cô ngủ quên


"Hả hả gì vậy?"-Lan Ngọc mặt ngáy ngủ bật dậy


"Cô là ai?Tại sao dám sàm sỡ tôi hã?"- Vỹ Dạ đưa tay che vòng 1 của mình lại


"Nè tôi sàm sỡ cô bao giờ?"


"Hã???Là cái tên hay đến quán cà phê đây mà.Cô đang theo dõi vì muốn sàm sỡ tôi đúng không?"


"Nè cái cô kia,tôi sàm sỡ cô bao giờ mà nói thế?"


"Còn chối hã?Không có mà sao....sao tay cô...tay cô đặt trên ngực tôi làm gì?"


"Tôi....tôi chỉ là vì thấy cô ngủ gật sợ cô mỏi nên có ý tốt cho cô mượn vai mà cô làm ơn mắc oán thế. Nhưng...thì tại tôi ngủ gật nên tay tôi nó lỡ trượt xuống thôi"



"Tốt nhất là lần sau đừng để tôi gặp lại cô"


"Aishhh sao xe buýt vẫn chưa tới"-Vỹ Dạ hậm hực


"12h khuya rồi làm gì còn xe mà tới"-Lan Ngọc bình thản trả lời


"CÁ.. CÁI GÌ? -*nhìn đồng hồ*


"Tất cả là tại cô aishhh đồ đáng ghét"


"Nè tại cô ngủ quên mà"


"Hứ sao chổi"-Vỹ Dạ bực mình đành cuốc bộ về nhà


"Asihh cái giày cao gót chết tiệc.Á...đau quá à...QUÁT ĐỜ...gãy gót rồi huhuhuu đúng là gặp cô ta xui đủ đường mà"-Lâm Vỹ Dạ ngồi giữa đường khóc thét lên than trời


"Đứng lên đi"- Lan Ngọc phía sau khẽ nói làm Vỹ Dạ giật mình ngừng khóc


"Tránh ra,không cần sao chổi như cô giúp"-Vỹ Dạ đẩy tay Lan Ngọc ra


"Đừng có cố chấp mà"


"Tôi nói tránh ra á..."


"Thấy chưa?Trật chân rồi kìa"


"Tại ai chứ?"


"Haizz tại tôi được chưa?Lên đi tôi cõng về"-Lan Ngọc vội xoay lưng ngồi xuống trước mặt Lâm Vỹ Dạ



"Không cần"


"Ờ vậy thì cô ngồi đây tới sáng đi ha"-*vờ đứng lên*


"Ế khoan *kéo áo* tôi lên nè...đừng đi"


"Vậy có phải ngoan hơn không?"-Lan Ngọc lặng lẽ quay đi giấu nụ cười. Rồi vội vàng đưa Vỹ Dạ vào xe.

Tới nơi, vì con đường đi vào khá nhỏ, xe không thể chạy vào.Nên Lan Ngọc lại phải cõng Vỹ Dạ đi bộ


"Nhà cô ở đâu?"-Lan Ngọc hỏi khi đang cõng Vỹ Dạ trên lưng

"Cửa hàng gà rán VD"


"Nhà cô bán gà rán hã?"


"Ừ"


"Tới rồi nè"-Lan Ngọc nhẹ đặt Vỹ Dạ xuống



"Ừm...dù hôm nay...người làm tôi te tua như thế này là cô.Nhưng dù sao cũng cảm ơn vì cô đã đưa tồi về"-Vỹ Dạ định xoay người bước đi thì bị Lan Ngọc kéo lại


"Sao tôi lại làm cô te tua chứ?Tôi sợ cô ngủ bị mỏi nên mới cho cô mượn vai,đưa cô về nữa còn gì?Nói túm lại cô nợ tôi một lần"- Lan Ngọc đắc ý


"CÁI GÌ?N...NỢ??Aishh nói cô sao chổi quả là không sai mà"


"Giờ cô định cãi nữa hã?Có tin tôi đưa cô ngồi lại chỗ cũ không?"-Lan Ngọc vội bế Vỹ Dạ lên hù dọa


"Á Á thả tôi ra"


"Thực hiện một yêu cầu của tôi,tôi sẽ thả cô ra"


"Đừng hòng....thả ra mau"-*vùng vẫy*


"Đi thôi...đi lại chỗ cô đã ngồi nào"


"Đừng mà...đừng,tôi chấp...tôi chấp nhận được chưa?"


"Ngoan. Cô hứa rồi đấy nhé" - Lan Ngọc cúi xuống ngang tầm mắt với Vỹ Dạ. Và bây giờ mặt của cả hai đang rất gần nhau


"Được rồi thả tôi xuống mau"- Vỹ Dạ đẩy nhẹ gương mặt Lan Ngọc ra và nói


"Người này ở đâu ra mà nhìn như thế nào cũng thấy đẹp"- Lan Ngọc ngây ngốc suy nghĩ


"Aishh đau quá"-Vỹ Dạ xoa xoa cổ chân mình mếu máo


"Xin lỗi em"-Lan Ngọc đột nhiên thay đổi cách xưng hô làm Vỹ Dạ thoáng giật mình


"Không cần...Nói nhanh yêu cầu của cô đi"






Tobe Continue

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com