Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 13


Vài giờ trước mặt trời mọc, John nhìn các con của mình chất hành lý vào trong cốp xe, nhưng John không quan tâm đến chuyện đó. Ông muốn biết trong xe đã có thứ gì. Ông có thể thấy nó, ở phía sau trong cốp xe. Hai bình nước màu be nép vào nhau như đôi chim non. Không có loại đánh dấu nào trên chúng, nhưng John khá chắc đó là thứ ông cần.

Ông đang rất mệt mỏi, và ông biết điều đó có thể thấy rõ bằng hai túi đen dưới đôi mắt và ánh sáng mờ nhạt trên mái tóc ông. Cả đêm ông đã không ngủ được giấc nào. Ông đã thức trắng đêm để tìm hiểu trên điện thoại mình bất cứ thứ gì ông có thể biết được về thiên thần. Ông vẫn không biết được những gì ông đọc có bao nhiêu là chính xác, nhưng một vài thông tin có nhắc về lửa thánh và gươm thiên thần, và nó đã để lại cho John vừa đủ những gì ông cần để lập lên vài ý tưởng.

Ngoài ra, ở một mình cả đêm với chẳng gì ngoài tiếng thở của chính mình đã cho John nhiều thời gian để suy nghĩ. Ông muốn cái thứ đó phải khốn khổ. Ông không thể chỉ giết nó. Nó phải trả giá vì đã thâm nhập vào gia đình của John như vậy. Nó phải chấm dứt bất cứ bùa chú nào mà nó đã ếm lên các con của John, và sau đó nó sẽ phải chịu khốn khổ, mãi mãi.

Ngay khi Dean nói cho ông biết họ sẽ đi đâu, John bắt đầu lập lên kế hoạch. Các con của ông đã gia nhập vào thế giới siêu nhiên, nhưng vẫn có vài điều mà chúng không biết, có một số người có vấn đề về đầu óc và bệnh hoạn, John đã làm tất cả để giữ các con của mình tránh xa khỏi bộ phận đó của cộng đồng. Sam và Dean có thể đã lớn lên xung quanh bọn côn đồ nghiện rượu, nhưng chúng vẫn không biết những gì ông biết, rằng những gì chúng đã trải qua tốt hơn rất nhiều so với lựa chọn còn lại.

Nhưng, John rất biết ơn, lần đầu tiên, bộ phận đó của cộng đồng. Vì lần này, những loại thợ săn đó trở nên có ích.

John ngồi ở ghế sau với thứ đó. Ông có thể cảm thấy huyết áp của mình tăng lên trong mỗi giây trôi qua. Nhưng John cắn mạnh má trong của mình trong toàn bộ chuyến đi, luôn luôn cảnh giác con quái vật đó qua góc mắt của mình. Con quái vật đó ngồi ngay thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi của mình; ngay cả mũi chân của nó cũng chĩa thẳng về phía trước. Nếu như nó đã từng là con người, John có thể đã có một chút sự cảm thông cho nó, cho "Castiel." Nó mang lại cho ông một ấn tượng về một đứa trẻ đạo Công Giáo bị bạo hành, đã biết học cách giấu tay để không bị khẽ thước.

Dù sao thì, nó sẽ sớm không còn là vấn đề nữa. John sẽ tự mình giải quyết nó.

Họ đến thành phố Kansas chỉ sau bốn giờ chiều. John tách ra cùng Sam đến bệnh viện nơi hai nạn nhân vẫn đang bất tỉnh, trong khi Dean và sinh vật đó đến hiện trường nơi hai nạn nhân đã được tìm thấy.

John không chắc vụ này có còn gì không. Sam và Dean nghĩ bọn họ đã bị quỷ nhập, từ khóa ở đây là 'đã'. Quan sát hai bệnh nhân hôn mê trên giường bệnh dường như đã chứng mình rằng lũ quỷ đó đã rời đi từ lâu.

Sam nói chuyện với bác sĩ.  John nán lại ở phía sau, quan sát hai bệnh nhân.

"Thật kỳ lạ," nữ bắc sĩ nói, lắc đầu. "Nhân viên y tế đã mang họ đến, cả người họ đều ướt đẫm máu. Chúng tôi đã cho chạy vào xét nghiệm, đó là máu của họ. Nhưng lại không tìm được một vết xước nào trên người họ cả.

"Giả thuyết của cô là gì ?" Sam hỏi. Thằng bé cao hơn vị bác sĩ này cả nửa mét, và nó phải cúi xuống một góc không thoái mái để có thể ngang tầm mắt với cô ta.

Vị bác sĩ thở dài. "Mức độ tổn thương não này thường được gây ra bởi một vật dạng cùn đập vào đầu. Nhưng, lại không có vết thương."

"Vậy còn chuẩn đoán thì sao ?"

"Sự thật là mọi việc trông không được tốt lắm. Chúng tôi luôn cố gắng hy vọng điều tốt nhất nhưng họ lại không có tiến triển nào. Tôi nghĩ rằng gia đình của nạn nhân đang cân nhắc việc rút máy trợ thở."

Sam bặm môi lại. "Cảm ơn vì đã dành thời gian."

John tiến lên để ông có thể đứng ngang vai với Sam. "Tốn thời gian." ông lầm bầm khi họ bước xuống hành lang.

Sam nhún vai và bỏ cuốn sổ tay vào trong túi áo của mình. "Không có chuẩn đoán bệnh lý nào phù hợp với giả thuyết về quỷ của chúng ta. Chúng ta sẽ phải kiểm tra lại với Sam và Dean, để xem họ đã tìm thấy gì. Xem coi có nhân chứng nào không."

"Bố vẫn không hiểu." John nói, bước vào thang máy ngay sau Sam. "Chúng ta vừa mới có một vụ quỷ nhập ở Ohio vài tuần trước."

"Yeah ?"

"Vậy mà bây giờ lại có thêm một vụ nữa ?"

"Yeah. Bọn con đã nói với bố rồi. Quỷ nhập giờ là chuyện thường."

Cánh cửa thanh máy đóng lại.

Bốn người bọn họ ngồi trong phòng nhà nghỉ tối hôm đó. John ngồi ở bàn nhỏ trong góc phòng, chậm rãi bấm bàn phím trên laptop của Sam. Sam và Dean lướt qua vài bài báo với bút đỏ và một hộp ăn dở. Sinh vật đó đang xem qua bản đồ của thành phố.

"Được rồi." Dean nói với miệng ngốn đầy thức ăn. "Theo như cái tên phục vụ quầy bar kỳ lạ, hai nạn nhân đều là khách quen. Đến mỗi thứ năm hằng tuần để có giờ vui vẻ. Đó là kết nối duy nhất mà chúng ta có."

"Vậy chúng nên kiểm tra quán bar đó xem," John nói, rời tầm nhìn khỏi màn máy tính. "Ngày mai là thứ năm. Chúng ta chờ ở đ. Nếu đó là một con quỷ, thì nó sẽ tìm nạn nhân tiếp theo."

"Có thể nó đã có nạn nhân mới rồi." Sinh vật đó nói.

"Gì cơ ?" John nói. Ông gập máy tính lại xuống một nửa, nhưng sinh vật đó vẫn dán mắt vào cái tấm bản đồ ngu ngốc.

"Loài quỷ thường khao khát sự hủy diệt. Tàn phá là bản năng của chúng. Ngay khi đã xong với nạn nhân của mình, nó sẽ không chần chừ để tìm nạn nhân mới. Nếu nó vẫn còn ở lại trong khu vực."

John bặm môi lại thành một đường thẳng.

"Chúng ta nên tìm những người đã bị mất tích." 

"Để con xem trên mạng," Sam nói, vươn người qua để lấy chiếc máy tính đi. "Hai nạn nhân đầu tiên mất tích khoảng hai ngày trước khi được tìm thấy, chúng ta có thể dựa vào đó mà tìm kiếm."

Sinh vật đó đột nhiên di chuyển, đứng dậy và tiến đến túi vải của Dean, nó lục trong đó một lúc rồi lấy ra một thứ gì đó khó tả. Sau đó nó tiến đến John và đưa vật đó ra.

"Đây là cho ông." nó nói. John nghi ngờ nhìn chằm chằm vật đó trước khi vươn tới và nhận lấy. Vật đó mềm mại, và khi sinh vật đó thả ra...

Đó là một cái áo len. John nhăn mũi lại. Ông ngẩng lên nhìn sinh vật đó. Khuôn mặt nó rạng rỡ, đôi mắt mở to và tỏa sáng.

"Tôi đã tự làm nó." Nó nói.

John vươn tay còn lại của mình ra và cầm nó bằng cả hai tay. Vật liệu rất mềm mại, các mũi đan được thắt chặt. Ông lại thận trọng ngẩng lên. Ông thấy Sam và Dean đang quan sát ông qua khóe mắt của chúng.

"Cảm ơn?" Ông nói nhỏ.

Sam mỉm cười nhẹ và Dean chỉ hừ một tiếng và lắc đầu. Sinh vật đó quay trở lại vị trí cũ của mình với tấm bản đồ.

John kéo một mũi đan bằng móng tay của mình.

Yeah, cái thứ đó phải được xử lý càng sớm càng tốt.

Họ tìm thấy và giết lũ quỷ hai ngày sau đó, lần dấu được chúng đến nhà hàng Biggerson.

Họ ra ngoài để ăn mừng tối hôm đó.

John nhìn chằm chằm vào tờ báo trước mặt ông, đọc lướt qua các mục quảng cáo. Có một mục quảng cáo và số điện thoại cho người đang tìm 'vật có giá trị hiếm và kỳ lạ' với chữ ký mà ông chỉ nhìn thấy một lần nhưng sẽ không bao giờ quên được.

Ở phía sau quán bar, John lấy ra chiếc điện thoại của mình và bấm số.

"Hello?" một giọng nói vui vẻ cất lên.

"Tôi thấy mục quảng cáo của ông trên bài báo." John nói, nhấp một ngụm bia. "Tôi nghĩ mình có thứ sẽ khiến ông cảm thấy thú vị."

"Oh, thật sao ? Tôi nói cho ông biết rằng tôi có một bộ sưu tập rất phong phú, và thật lòng mà nói, tôi không tiềm kiếm bản sao của chúng."

"Nhưng ông không có thứ mà tôi đang muốn bán," John nói. Ông ngẩng lên nhìn sinh vật đang đứng bên cạnh các con của mình. "Ông có thiên thần trong bộ sưu tập của mình không ?"

Ông nghe thấy một tiếng thở gấp của sự ngạc nhiên ở đầu bên kia, "Ông có một thiên thần ? Thật sự ?"

"Tôi cần loại bỏ nó càng sớm càng tốt." John nói. "Ông có thể gặp tôi vào ngày mai không ?"

Im lặng. "Điều này nghe quá tốt để là sự thật. Ông muốn bao nhiêu ?"

"Năm mươi," John nói. Không nhiều bằng số tiền ông muốn, nhưng ông đang trong thời gian khủng hoảng. Ông sẽ cho nó đi miễn phí chỉ để tống nó đi. Nhưng nếu ông có thể có được thứ gì đó đổi lại thì ông cũng không phàn nàn.

 "Gặp ở nơi cũ."









Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com