Chap 57: Hình xăm dưới xương quai xanh
Máy bay cắt ngang bầu trời, xuyên qua những đám mây trên bầu trời xanh.
Hai tiếng sau, máy bay hạ cánh ở Chiang Mai, Becky tắt chế độ máy bay, điện thoại liền hiện ra thông báo có tin nhắn từ bạn gái mới bổ nhiệm của mình.
Becky chỉ gửi một tin nhắn đơn giản để báo bình an, ngay sau đó, cô nhận được cuộc gọi từ người nọ.
Giống như Freen luôn túc trực ở trên khung chat, thời gian gọi điện gần như không xê xích gì mấy "Vừa xuống máy bay sao?"
Becky ngẩng đầu, vừa đi vừa trả lời "Đang đi lấy hành lý."
Nàng nhắc nhở "Nhìn kỹ biển chỉ dẫn, đừng đi nhầm."
Becky bước vào thang máy "Có phải là lần đầu tiên em ra ngoài đâu?"
Freen không chút do dự mà trêu ghẹo "Không phải là lần đầu tiên ra ngoài, nhưng em mù đường."
Becky phản bác "Dù sao em cũng biết chữ."
Cô sẽ không bị lạc ở một nơi công cộng như thế này, đâu đâu cũng thấy biển chỉ dẫn.
Sau khi xác nhận mối quan hệ yêu đương, thứ thay đổi rõ rệt nhất hẳn là cách xưng hô, còn hình thức ở chung của bọn họ dường như không có nhiều thay đổi, có lẽ là vì vốn đã quá quen thuộc nên không biết giữa hai người đã tiến thêm một bước từ lúc nào.
Lúc ấy sân bay có rất nhiều người, hành vi cũng hạn chế, điều táo bạo nhất là cô chủ động hôn lên tai Freen, thậm chí nàng còn không kịp cởi khẩu trang.
Nếu bị những con mắt tinh tường phát hiện, chắc hẳn bọn họ sẽ bị treo lên hot search.
Sau khi ra khỏi sân bay, Becky bắt taxi về khách sạn.
Sáng hôm sau, Becky lần theo địa chỉ để đến chào hỏi thầy Min.
Biệt thự đơn lập nằm ở vùng ngoại ô cách xa khu vực trung tâm thành phố, là tòa nhà kiểu châu Âu, hàng rào trắng, bãi cỏ xanh, tầm nhìn rộng, sáng sủa và sạch sẽ. Có thể nhìn ra được người chủ rất biết cách hưởng thụ cuộc sống.
Becky đeo đàn violin đến cửa chào hỏi, cô bấm chuông cửa, một người phụ nữ tốt bụng đến dẫn đường "Em là Rebecca đúng không?"
Người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng lại tinh tế, Becky đã đoán được đại khái thân phận của người này, nhưng không tùy tiện nói ra.
Cầm dây đeo túi đàn, Becky lịch sự mỉm cười "Chào dì, cháu là Rebecca, Becky Armstrong ạ."
Bà ấy biết danh tính của cô, người phụ nữ nhìn cô từ trên xuống dưới, cười nói "Rebecca, cô biết em, chồng của cô đang ở trong, đi theo cô."
Lời nói của người phụ nữ đã cho thấy rõ thân phận của bà ấy, là bà Min.
Dưới sự giới thiệu của bà Min, cô đã nhìn thấy thầy Min ngồi ở trong phòng khách.
Người đàn ông năm nay đã bốn mươi lăm tuổi, nhưng trạng thái tinh thần rất tốt, mái tóc chải ngược ra sau, lông mày rậm rạp.
Gặp nhau ở khoảng cách gần, Becky nhìn vào đôi mắt ấy, dường như đã gặp qua ở đâu đó.
"Chào thầy Min, em là Rebecca, Becky Armstrong." Cô đưa thư đề cử do giáo viên nước ngoài viết tay.
Ông Min cầm lấy chiếc phong bì, cũng chẳng buồn nhìn nó "Thầy biết em, Becky."
Becky: ...
Hai vợ chồng nhà này nói chuyện đều cùng một kiểu.
Cô ít nhiều gì cũng biết các tiền bối trong giới âm nhạc, cũng đã từng đi nghe buổi biểu diễn của thầy Min, nhưng chưa gặp riêng lần nào, nên khi gặp mặt vẫn có chút cẩn trọng.
Rất nhanh sau đó, Becky đã phát hiện, đôi vợ chồng này có tính cách khác nhau, nhưng lại vô cùng hòa hợp.
Ông Min ít khi cười nói, nhìn có vẻ không dễ tiếp xúc, nên không hiểu được suy nghĩ của ông ấy.
Bà Min thì giản dị dễ gần, giống như nước vậy, bao dung vạn vật.
Sau một ngày ở chung, xưng hô của bà Min với Becky đã trở thành Becca, rất thân mật.
Thầy Min đồng ý nhận cô học trò này, Becky nhận thầy, nghiễm nhiên cũng gọi vợ thầy là cô (giáo).
Bà Min sửa sang phòng dành cho khách theo phong cách mà các cô gái thích, lúc Becky nhìn thấy đã rất ngạc nhiên, tông màu của căn phòng là màu vàng nhạt sáng sủa, hầu hết các phòng trong nhà đều có màu này.
Bà Min ân cần "Nghe nói em muốn đến học tập nên bày trí lại một chút, cũng không biết em có thích không?"
Becky vui vẻ nói "Em rất thích. Em cảm ơn cô."
Được người khác thương yêu luôn là điều vui vẻ, hơn nữa phong cách của căn phòng chính xác là những gì cô muốn.
Những ngày sau đó, Becky bắt đầu chế độ luyện tập khắc nghiệt.
Đại Cẩu Cẩu: [Tiểu Khổng Tước ngạo kiều.jpg]
Tiểu Khổng Tước: [Bận rộn với công việc.jpg]
Đại Cẩu Cẩu: [Học thế nào rồi?]
Tiểu Khổng Tước: [Thầy ấy đỉnh lắm, em chợt nhận ra mình còn rất nhiều thiếu sót.]
Học nữa học mãi, những lời này rất có lý.
Thầy Min chỉ dạy rất chuyên nghiệp, có yêu cầu khắt khe trong việc học nhạc, đưa ra lời nhận xét sắc bén về các tác phẩm cũng như buổi biểu diễn trước đây của cô, từng câu từng chữ đều rất thấm.
Một thầy một trò, giọng nói nghiêm túc rơi vào tai, trái tim dù có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ bị đả kích.
Becky nghiêm túc xem xét mọi vấn đề được thầy chỉ ra và chăm chỉ nghiên cứu sửa đổi nó, nhưng đôi khi vẫn bị chỉ trích tàn nhẫn, khiến tâm trạng của cô tuột dốc.
Đại Cẩu Cẩu: [Ôm Tiểu Khổng Tước một cái.jpg]
Tiểu Khổng Tước: [Đầu chó khóc thút thít.jpg]
Đại Cẩu Cẩu: [Em đang làm gì vậy?]
Tiểu Khổng Tước: [Đang đọc bản nhạc trong phòng nè.]
Freen bật cuộc gọi video lên, Becky do dự một chút rồi nhấn tắt.
Đại Cẩu Cẩu: [?]
Tiểu Khổng Tước: [Đợi một chút!]
Cô nhanh chóng đặt bản nhạc xuống, chạy đến trước gương chải tóc, còn quẹt thêm miếng son để bản thân trông xinh đẹp hơn một chút.
Sau đó, Becky call video cho nàng, người bên kia nhận trong vài giây.
"Cái này là em..." Freen để ý đến cánh môi đỏ hồng của cô "Cố ý trang điểm vì chị sao?"
Becky: "..."
Chia tay đi, cái đồ trai thẳng đáng ghét!
Cảm xúc mất mát gì đó, áp lực học tập gì đó, ngại ngùng đợi chờ gì đó đều biến mất không thấy đâu vào giây phút này.
Becky rất chi là cạn lời với nàng, cô rút khăn giấy trên bàn lau đi lau lại ba lần cho sạch màu thừa trên môi, sau đó vò thành một cục rồi tức giận ném vào sọt rác.
Freen có thể nhìn ra từ hành động gọn gàng và dứt khoát của cô, như thể muốn ném nàng vào sọt rác.
Nàng ân cần quan tâm "Tiểu Khổng Tước, em nhẹ thôi."
Becky bắn một ánh mắt sắc lẹm về phía ống kính, hai ánh mắt chạm nhau trong không trung, cô không màng hình tượng của mình, cầm lấy sợi dây buộc tóc buộc mái tóc rơi tán loạn thành đuôi ngựa thấp, sau đó tức giận ngồi xuống trước màn hình "Em đang không vui, chị còn cằn nhằn em!"
Lời quở trách cuối cùng pha một chút nghẹn ngào uất ức, Freen lập tức đầu hàng "Rồi, chị không nói nữa."
Becky chuyển điện thoại sang hướng khác, cô không nhìn vào camera, cũng không cho nàng nhìn cô.
Chuyện chẳng lành.
Freen nghĩ.
Tự mình gây họa, dù có quỳ gối cũng phải dỗ được người ta, Freen nói biết bao nhiêu lời hay ý đẹp, nhưng Becky vẫn im lặng không hé răng.
Không còn cách nào khác, nàng liền dùng át chủ bài của mình "Tiểu Khổng Tước, để chị hát cho em nghe nhé."
Becky vẫn không lên tiếng.
Điện thoại yên tĩnh vài giây, nàng thấy camera rung lắc một chút.
"Chúng ta cứ lớn lên từng ngày như thế."
"Cũng bắt đầu biết khát khao và thay đổi."
"Từng cho rằng bản thân là vĩ đại nhất."
"Vậy mà bài thơ đã viết không dám tặng cho cô ấy."
Trong tiếng hát quen thuộc, camera dần di chuyển, khuôn mặt thanh tú của cô gái xuất hiện.
"Tình cờ trông thấy đĩa nhạc dưới góc đa già."
"Áo sơ mi trắng, hoàng hôn và guitar."
"Gương mặt niên thiếu chưa từng trải sự đời."
Đôi má phồng lên vì tức giận của cô gái dần dần thả lỏng, trong tiếng hát của nàng, cô cong cong khóe môi, tâm trạng vui vẻ "Vì thấy chị đã thích em lâu như vậy, nên lần này sẽ không so đo với chị."
Freen đưa ngón tay lên, chọt chọt vào má cô qua màn hình "Tiểu Khổng Tước, sao em lại dễ dỗ thế này."
Cô cười một cái, trái tim nàng như muốn tan chảy.
*
Sau những lời phê bình ban đầu, Becky dần quen với sự nghiêm khắc của thầy và hòa nhập với nhịp học tại đây.
Vào giữa tháng mười, liên lạc giữa cô với hội trưởng fandom chính thức của Freen dần dần nhiều lên.
Concert sinh nhật của Freen đang đến gần, vé bán trước trực tuyến đã được bán hết, fan hâm mộ sẵn sàng mua lại với giá cao, tất cả đều muốn có cơ hội vào xem biểu diễn. Mục cộng đồng gần đây đang thảo luận về chủ đề concert, như thường lệ, Becky mở give away tặng fan-goods để an ủi một chút mất mát của fan hâm mộ không đủ may mắn tham gia.
Hội trưởng: [Nhóm quản lý đang lên kế hoạch cho buổi gặp gỡ, lần này sau khi xem xong concert thì chúng ta hãy cùng nhau đi ăn một bữa đi, năm nay cậu có đến không?]
Becky: [Mình Không.]
Hội trưởng: [Haiz, tiếc ghê, thật ra mọi người đều đã biết nhau lâu như vậy rồi, cậu đừng ngại.]
Becky: [Mình mắc chứng sợ xã hội, nên sợ bị xấu hổ lắm.]
Hội trưởng không còn cách nào khác.
Ngay từ đầu, tài khoản "Rebecca" đã nói rằng mình lớn lên cùng ngoại hình khó coi nên mắc chứng sợ xã hội, sợ gặp mặt nhiều người rồi bị xấu hổ, lần nào cũng đều là lý do này. Cô ấy chỉ biết mỗi khi concert kết thúc, Rebecca sẽ đăng ảnh tại hiện trường lên X để chứng minh rằng mình đã đến đó.
Là một fan chân ái chính hiệu.
Ngay khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Becky đặt điện thoại xuống, tiếp tục việc học của mình.
Buổi chiều, cô Min đích thân chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn, Becky tò mò "Là có khách sắp đến ạ?"
Bà Min cười nói "Tối nay cháu gái bên ngoại của thầy em sẽ đến nhà ăn cơm."
Becky gật đầu "Dạ."
Người thân đến thăm gia đình, có lẽ cô nên tránh đi.
Vừa nghĩ đến đây, bà Min đã đề cập đến "Becca, cháu gái nhà cô đã làm quen với âm nhạc từ nhỏ, nên cũng có chút hiểu biết về âm nhạc, có lẽ hai đứa sẽ có chủ đề chung."
Becky: ?
Nghĩa là, cô sẽ cùng trò chuyện với người cháu gái đó sao?
Cô Min đã lên tiếng, người cần gặp thì vẫn phải gặp.
Becky đang suy nghĩ xem có nên trở về phòng chải lại đầu tóc để gặp khách hay không, lúc này bà Min nhận được cuộc gọi, bà ấy quay đầu gọi cô "Becca, em ra ngoài đón tiếp giúp cô nhé, được không?"
Becky gật đầu "Được ạ."
Ngẫm lại cũng không phải chuyện gì to tát, cô liền đi ra ngoài đón vị cháu gái kia trong bộ quần áo mà mình đã mặc ban ngày.
Ngay khi cánh cửa mở ra, Becky lập tức sững sờ tại chỗ.
Người đến mặc một bộ vest đen công sở, lông mày nghiêm nghị, không chút cẩu thả, đây không phải Lux thì là ai?
"Lux?" Cô nghi ngờ bản thân đã mở cửa nhầm cách, nếu không thì làm sao cô có thể nhìn thấy Lux ở trước cửa nhà của thầy Min.
Người phụ nữ gật đầu với cô "Đã lâu không gặp."
Lux dường như không ngạc nhiên trước sự hiện diện của cô ở đây.
Becky đã có câu trả lời trong lòng, nhưng vẫn hỏi một câu "Thầy Min là gì của chị?"
Lux thừa nhận mối quan hệ "Là cậu."
"Ặc..." Cô là ân nhân cứu mạng của Lux, cậu của Lux là thầy của cô, cái vòng luẩn quẩn này, đi một vòng đều là mối quan hệ người quen họ hàng.
Khó trách lần đầu tiên gặp mặt ở khoảng cách gần, cô đã thấy thầy Min rất quen mắt, ai cũng nói cháu bên ngoại giống cậu, đôi lông mày nghiêm nghị của Lux giống hệt thầy Min.
Ăn cùng bàn với người từng cùng tham gia show tình yêu không đáng sợ, đáng sợ là người nhà của chị ta đang ngồi bên cạnh, một trong số đó còn là thầy giáo rất uy nghiêm.
Vốn dĩ, thầy Min và Lux đều không thích nói chuyện, nhưng bà Min cảm thấy rất hứng thú với trải nghiệm của họ, vì vậy cô không thể không trả lời khi được gọi tên.
"Từ khi còn nhỏ con bé Lux đã không thích tiếp xúc với con gái, lần trước nó nói muốn tham gia show truyền hình đó, chúng ta còn cảm thấy ngạc nhiên."
Bà Min là một người hoàn toàn có thể nói chuyện một mình, bà nói tiếp "Sau đó mới biết được nó đi tìm em."
"Ha ha, em cũng không ngờ tới." Cô chưa từng nghĩ đến việc kể công, nếu không phải Lux chủ động thừa nhận, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không nhớ đến.
Bà Min lại tiếp lời "Thật ra, lúc em mới đến thì chúng ta đã biết em chính người đã cứu con bé khi còn nhỏ. Thật là một đứa trẻ tốt, rất có duyên với nhà chúng ta."
Becky chợt tỉnh ngộ, hóa ra lúc ấy hai vợ chồng nhà này nói "Cô/ Thầy biết em" là có ý này.
Bữa cơm này, Becky gần như ăn trong gánh nặng tâm lý.
Sau bữa tối, Becky trốn ra khu vườn nhỏ bên ngoài để hít thở, tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên "Xin lỗi."
"Hả?" Becky quay đầu lại.
Lux bước từng bước tới gần, đút một tay vào túi quần "Những lời mà mợ nói, em đừng để trong lòng."
"Không sao." Tuy mặt đối mặt rất xấu hổ, nhưng cô cũng sẽ không để trong lòng.
Lux đi tới, đứng bên lan can với cô, chị ta đổi chủ đề "Cậu rất nghiêm khắc đúng không?"
Becky không trực tiếp trả lời có hay không mà chỉ nói một cách uyển chuyển "Thật ra vẫn ổn, năng lực chuyên môn của thầy rất vững, tôi đã học được rất nhiều điều trong thời gian này."
Lux gật đầu "Vậy là tốt rồi."
Becky chợt nhớ đến một chuyện gì đó, thuận miệng hỏi đối phương "Hồi Tết Trung thu, chị đến Happy Valley ở Bangkok sao?"
Ánh mắt Lux lóe lên tia sáng, đáy mắt lộ ra một chút kinh ngạc "Em... Nhìn thấy?"
Becky lắc đầu "Không có, là lúc sau Yuki nói rằng đã nhìn thấy chị ở Happy Valley, nhưng chưa kịp chào hỏi thì chị đã đi rồi."
Sau khi nghe câu trả lời của cô, Lux im lặng một lát, sau đó bình tĩnh nói "Ừ, có đến."
Không khí trở nên im ắng, dường như cả hai đều không nói được lời nào nữa, Becky không thể chịu nổi bầu không khí đó nên tìm lý do để về phòng.
Vừa hay tối nay Freen rảnh rỗi nên call video, Becky nói cho nàng nghe chuyện thầy Min là cậu của Lux, người phụ nữ ở bên kia điện thoại nhíu mày.
Ngay khi Becky nghĩ rằng nàng sẽ nói ra điều gì đó nghiêm túc, thì Freen đã ấm ức lên án "Becky, thế mà em lại ăn tối với người phụ nữ khác sau lưng tôi."
Becky vừa tức giận vừa buồn cười "Góc nhìn này của chị lắt léo quá rồi đấy?"
Freen hỏi cô "Khi nào chị ta đi?"
Becky buông tay "Làm sao em biết được."
Freen tặc lưỡi, buông lời ấu trĩ "Tiểu Khổng Tước, không ấy em quay về đi, chúng ta không học nữa."
Becky để camera gần mặt, đối mặt với nàng "Thật không?"
Đương nhiên là không.
Làm sao nàng có thể vì chuyện Lux là cháu gái của thầy Min mà ngăn cản Becky tiếp tục học.
Freen nhún nhường "Sau này nhìn thấy chị ta thì phải giữ khoảng cách hơn một mét."
Nụ cười trên mặt Becky không kìm lại được "Chị vô lý quá à."
Âm cuối bị cô cố tình kéo dài ra, nghe qua còn rất dính người.
Freen cốc trán cô qua màn hình "Tiểu Khổng Tước, em đừng làm nũng."
Becky đưa tay sờ trán "Ai ui! Đau quá."
Người trên màn hình lập tức bật cười.
Freen nghiêm túc nói 3 chữ "Muốn gặp em."
Muốn ôm lấy Tiểu Khổng Tước vừa kiêu căng lại đáng yêu này, tốt nhất là làm nũng ở trong lồng ngực nàng.
Becky gõ nhẹ ngón tay lên màn hình "Vậy thì tới đây đi."
Becky chỉ thuận miệng nói ra một câu, nào ngờ ngày hôm sau, người nọ thật sự xuất hiện ở trước mặt cô.
Lúc nhận được cuộc gọi của Freen thì sắc trời đã tối.
Freen kết thúc công việc ở thành phố khác rồi mới đến đây, người đại diện vẫn đang đuổi theo gọi điện thoại, người phụ nữ hai mươi mấy tuổi đầu trở thành một nàng thiếu nữ mười mấy tuổi tùy hứng.
Kinh ngạc, khó tin, theo sau đó là niềm vui sướng trào dâng trong lòng, cô gái nhẹ nhàng nhào vào lòng nàng như một con bướm đang nhảy múa.
Vốn tưởng rằng, bọn họ quen biết nhau nhiều năm, quen thuộc đến mức không có mới mẻ, dù mười ngày nửa tháng không gặp cũng chẳng sao cả.
Cho đến khi Freen chân chính xuất hiện ở trước mặt, khoảng khắc đó Becky mới biết rằng, hóa ra thích một người, thật sự là sẽ không tự chủ được mà chạy về phía người đó.
Trong lòng cảm động, cô gái e thẹn nói "Sao chị lại đến đây?"
Freen khôi phục phong cách thường ngày "Bởi vì em muốn gặp chị."
Khóe miệng Becky lập tức kéo xuống, cô giơ tay đánh người "Chị bị dị ứng với lãng mạn sao?"
Nói một câu "chị muốn gặp em" thì sẽ chết hả!
*
Thầy Min không thích đến thăm mà không có hẹn trước, Freen cũng không hy vọng lần đầu tiên gặp mặt thầy của cô mà vội vội vàng vàng, vì vậy cũng không đi vào.
Becky cũng nói qua với thầy cô, buổi tối sẽ đi ra ngoài với người yêu.
Freen không có nhiều thời gian ở đây, bảy giờ sáng ngày mai sẽ lên máy bay, từng phút từng giây hai người ở bên cạnh nhau đều đặc biệt quý giá.
Không có thời gian đi chơi, nên hai người ăn cơm ở khách sạn, sau đó bật màn hình chiếu lớn, ngồi cạnh nhau xem phim.
"Em tính đợi đến ngày diễn ra concert của chị thì sẽ xin phép thầy nghỉ vài ngày." Cô không nói cho Freen biết năm nào mình cũng đi xem, năm nay có thể quang minh chính đại.
"Concert..." Freen vẫn chưa biểu lộ sự ngạc nhiên như trong tưởng tượng, mà thay vào đó nói "Không cần đến."
Becky không hiểu hỏi "Tại sao?"
"Ngày đó không phải sinh nhật chị."
Becky biết điều này.
Nguyên nhân bắt nguồn từ vụ tai nạn cách đây sáu năm, ba mẹ của Freen bị tai nạn ô tô vào đúng ngay sinh nhật nàng, mẹ nàng may mắn bình an sống sót, bố nàng nằm viện hai ngày nhưng vẫn không qua khỏi.
Đó là lý do tại sao Freen không tổ chức concert vào ngày sinh nhật của mình.
Khi ấy, cô đang chuẩn bị thi đấu ở nước ngoài, gia đình sợ cô mất tập trung nên cố tình giấu giếm, vì thế cô đã không đến kịp tang lễ.
Sau đó cô trở về làm lễ truy điệu, rồi lại phát sinh một số chuyện, cô và Freen giận dỗi, nên mới hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
"Em đi nghe concert thôi mà." Cô chỉ muốn nhìn thấy nàng đứng trên sân khấu với một thân phận khác, một dáng vẻ nhiệt huyết yêu thương dành cho âm nhạc.
Freen nghịch ngón tay cô, cười nhạo nói "Concert có gì hay, em thích bài nào cứ tùy tiện chọn, chị hát cho một mình em nghe không tốt hay sao?"
Becky xoa lòng bàn tay "Ồ, chu đáo thế à?"
"Đương nhiên, cũng không nhìn xem đây là bạn gái nhà ai." Cả người Freen đều lộ ra vẻ đắc ý.
Một câu nói khen đều cả hai, Becky nghiêng đầu tựa vào vai nàng, cười không ngớt.
Freen duỗi tay ôm cô vào lòng, Becky đối mặt với nàng, ngay cả hàng mi đang chớp cũng có thể nhìn rõ dưới ánh đèn.
Trước kia cách màn hình mới có thể thấy cô gần trong gang tất, cơ thể mềm mài đè lên đùi, cổ họng Freen căng thẳng "Tiểu Khổng Tước, có muốn cùng chị thử lần thứ tư không?"
Becky ngẩng đầu, vừa định mở miệng trả lời thì bị tấn công bất ngờ.
Đối phương cướp đi giọng nói cùng hô hấp của cô, cơn hờn dỗi cũng bị nàng nuốt vào bụng.
Bộ phim vẫn đang phát trên màn hình chiếu, nhưng người trong phòng đã không còn nghe thấy lời thoại.
Chóp mũi chạm chóp mũi, mặt chạm mặt, Freen quanh quẩn bên tai cô như cố ý trả thù, để lại hơi thở ẩm ướt.
"Đừng, đừng..." Becky đưa tay đẩy ra, nhưng lại bị một bàn tay khác giữ lấy.
Nàng thu gom từng chút từng chút một, biết rõ nhưng cố hỏi "Đừng cái gì?"
Hô hấp của Becky cứng lại, không kịp mở miệng.
"Chị chỉ đang học hỏi em thôi." Nàng tìm được lý do chính đáng, động tác ngày càng táo bạo hơn, nhắc lại chuyện cũ "Lúc ở sân bay, chính em là người câu dẫn chị."
Ngón tay Becky siết chặt chiếc chăn mỏng, cô bật ra âm rung từ cổ họng "Đó là vì chị không thể cởi khẩu trang ra mà?"
"A?" Freen rời khỏi vành tai, đối mặt với cô, đuôi mắt hơi nhướng lên "Vậy nếu có thể cởi ra, em muốn làm gì?"
"..." Hiện tại cô dám nói ra sao.
Không cần cô trả lời, Freen đã gần sát khuôn mặt, chủ động đưa câu trả lời đến trước mặt cô "Là thế này sao?"
Bản thân Becky cảm nhận được không khí giữa hàm răng lại bị cướp mất, cảm giác bị hôn đến mức thiếu dưỡng khí.
Cô đã không còn sức chống cự trong trò chơi rượt đuổi kịch tính này, cơ thể cô trở nên không nghe lời, xương cốt đều mềm nhũn.
Trước khi mất hoàn toàn sức lực, Becky theo phản xạ muốn giữ lấy nàng, ngón tay lướt qua khuôn cằm nhẵn nhụi, phần cổ mịn màng của đối phương.
Freen cúi người, đúng lúc bị Becky kéo lấy cổ áo. Cổ áo rộng rãi lộ ra một mảng da trắng nõn, rốt cuộc cô cũng nhìn thấy rõ, màu sắc trên xương quai xanh không phải là một dấu vết.
Freen đột ngột lùi lại.
Becky không nói lời nào mà nhào lên, dứt khoát kéo xuống.
Một chuỗi tiếng anh đặc biệt bắt mắt dưới xương quai xanh, cô đọc thầm trong lòng.
"BA. Rebecca"
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Sinh nhật của Freen và Becky sẽ được thay đổi để phù hợp với các sự kiện trong truyện nhé.
Freen: 28.10
Becky: 29.12
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com