Chap 78: Irin (3)
Irin phát hiện ra điều gì đó không ổn là lúc cô cởi khăn tắm ra, thế mà ngoài cửa lại có một đôi mắt đang nhìn trộm!
Cô che chắn cơ thể theo bản năng, sợ hãi kêu thành tiếng.
Tiếng hét truyền ra bên ngoài, trong chớp mắt, tất cả nhân viên đều sững sờ tại chỗ.
Cũng trong nháy mắt này, một bóng người nhanh như chớp bay vụt qua, lao tới nơi phát ra âm thanh hoảng sợ.
"Ư ưm." Mùi hương kỳ lạ khiến đầu óc cô choáng váng, Irin chỉ cảm thấy cổ họng bị kìm hãm, không phát ra tiếng.
"Đĩ điếm, mày biết rên quá nhỉ." Ngôn ngữ kinh tởm rơi vào tai như lời nguyền rủa của ma quỷ, Irin dùng hết sức kháng cự, nhưng cơ thể dường như nhũn ra, không có cách nào điều khiển được.
"Rầm —"
Cửa phòng tắm bị phá trong nháy mắt.
Sau một hồi choáng váng, Irin bị kéo vào một vòng tay khác, tránh xa mùi hương kỳ lạ đó, cô lập tức tỉnh táo không ít, nhưng cơ thể không cách nào tự đứng vững được.
"Ri...chie." Irin cố gắng nắm chặt cọng rơm cứu mạng này, vòng eo bị Richie giữ chặt ôm ở bên người.
Người đàn ông mặc đồng phục lao công nhìn thấy sự việc bị bại lộ thì định chạy trốn, nhưng lại bị Richie đá văng ra xa, cơ thể hắn ta đập mạnh xuống mặt đất, vài chai lọ ở cạnh tường bị vỡ tung tóe.
Cúi đầu nhìn thấy trạng thái không ổn của Irin, Richie không có cách nào buông tay.
Người đàn ông nằm trên mặt đất thừa dịp Richie quan sát Irin mà rút dao găm trên người ra, nắm bắt thời gian xông lên. Richie thành thục vặn cánh tay hắn ta bằng một tay, người đàn ông đau đớn đến nỗi khuôn mặt vặn vẹo, hàm răng xấu xí không đều liên tục hướng về phía Irin như muốn cắn.
Richie đánh mạnh một đòn, con dao găm rơi xuống đất cùng với tiếng "leng keng", người đàn ông bị kẹp chặt vào góc tường, không thể nhúc nhích.
Những người đến sau không khỏi kinh ngạc đến ngây người trước cảnh tượng này.
Richie ôm lấy Irin bằng một tay, một chân ấn người đàn ông vào góc tường, hạ gục đối phương đến mức không thể đánh trả.
Những người tới sau kéo "nhân viên lao công" sắc mặt đau khổ lên khỏi mặt đất, cánh tay buông thõng không hề có lực, đoán chừng đã bị gãy.
Mon kinh hãi che miệng, tìm được Irin, vội chạy đến "Chị Irin."
Chân tay Irin yếu ớt không đứng vững, Richie kéo khăn tắm quấn quanh người cô, bế ngang cô lên.
Irin vẫn chưa hoàn toàn ngất xỉu, ý thức còn sót lại giúp cô mở mắt, dưới ánh đèn đong đưa, khuôn mặt mơ hồ của người đàn ông hiện lên trong mắt cô, cô khẽ nhúc nhích ngón tay, móc lấy chiếc còi xám bạc đeo ở trước ngực Richie.
Khi được đưa đến bệnh viện, Irin vẫn giữ chặt không buông, bác sĩ đang vội kiểm tra bệnh nhân, Richie do dự một chút, sau đó gỡ chiếc còi ra khỏi cổ.
Sau khi làm kiểm tra, mùi hương kỳ lạ kia là một loại thuốc mê đặc biệt, Irin hít vào không nhiều, đợi thuốc hết tác dụng thì sẽ không sao.
Nghe được kết quả này, Mon thở phào nhẹ nhõm thật sâu, muốn thay mặt Irin cảm ơn Richie, nhưng vừa xoay người thì phát hiện trên cánh tay của Richie có vết máu.
"Anh Armstrong, tay của anh..." Mon kinh ngạc, hôm nay Richie mặc áo trắng ngắn tay, nhìn thoáng là có thể thấy, thế mà nãy giờ vẫn không ai phát hiện ra.
Từ việc Richie khống chế kẻ xấu, cho đến việc ôm Irin ra khỏi phòng tắm, mọi thứ diễn ra một cách thành thạo như vậy, mạnh mẽ đến mức làm người ta bỏ qua khả năng anh cũng sẽ bị thương.
"Không sao." Richie cúi đầu nhìn lướt qua, đó là vết thương mà tên biến thái đã vô tình tạo ra khi cố gắng tấn công Irin.
Nghĩ đến nghề nghiệp của Richie, vết thương nhỏ này có lẽ sẽ không làm anh sợ hãi, nhưng dù sao cũng là vì Irin nên đối phương mới bị thương, Mon nói thêm vài câu "Vừa hay đang ở bệnh viện, để bác sĩ xử lý một chút đi ạ, bằng không đến lúc chị Irin tỉnh lại cũng sẽ tự trách mình."
"Ừ." Richie quay đầu nhìn về phía phòng bệnh, đứng ở cửa một lúc rồi mới rời đi.
Irin ngủ một giấc thật sâu, tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối, mở mắt ra, đầu óc cũng tỉnh táo trở lại.
Nghe thấy tiếng sột soạt ở bên tai, Irin quay đầu, nhìn thấy Nop đã lâu không gặp đang ngồi ở bên cạnh cầm dao gọt hoa quả.
Một lớp vỏ bị gọt đi, rơi vào thùng rác.
"Nop?" Irin chưa bao giờ nghĩ rằng, người mà mình nhìn thấy sau một giấc ngủ sâu lại là cậu ta.
"Cậu tỉnh rồi." Nop đưa tay bấm chuông ở giường bệnh, nhắc bác sĩ đến đây.
Anh quay lại hỏi "Hiện tại cảm thấy thế nào?"
Irin mơ màng lắc đầu, Nop chậm rãi khôi phục ký ức cho cô dưới sự gặng hỏi.
Có người xông vào phòng tắm, sau đó cô dần dần mất ý thức, cũng may Richie đến kịp lúc.
Nhìn thấy con dao nhỏ trong tay Nop, trong đầu Irin nhanh chóng hiện lên một hình ảnh, cô có chút gấp gáp "Richie đâu?"
Nop ngẩng đầu "Richie?"
Irin nói rõ thân phận "Là anh trai của Becky."
"À, cậu nói anh ấy hả." Nop phản ứng lại, lắc đầu "Anh ấy không có ở đây."
Khi anh ta đến hỏi thăm tình hình, biết được Irin bị theo dõi từ miệng của Mon, cũng biết anh trai của Becky là Richie làm vệ sĩ tạm thời để bắt người giúp cô, cũng may là Irin không sao.
Irin nhíu mày.
Nop: "Mình mới ra nước ngoài một chuyến nhưng lại không ngờ xảy ra nhiều chuyện như vậy."
Khi nhận được tin nhắn trả lời của Irin, cảm thấy những từ ngữ này rất khác so với trước đây, anh ta suy nghĩ một hồi lại gọi điện thoại, nhưng không ai nhận, cuối cùng liên lạc với Mon thì mới biết được có chuyện ngoài ý muốn xảy ra tại địa điểm quay hình, khiến anh ta sợ hãi đến mức nhanh chóng chạy đến bệnh viện.
Nop đưa quả táo trong tay cho cô "Cậu bị theo dõi sao không nói sớm? Cũng may hôm nay chỉ bị một trận hoảng sợ, không gặp nguy hiểm."
Irin không biết nên trả lời như thế nào.
Không phải cô không nói, chỉ là cô không nói cho Nop.
Nop cũng nhắc đến tin đồn trên mạng "Sao cậu không nhờ mình giúp đỡ."
"Chuyện nhỏ." Irin tóm gọn những ưu phiền mấy ngày nay, cô nhìn xung quanh, gọi trợ lý Mon vào rồi hỏi "Tình hình bây giờ thế nào?"
"Kẻ đó đã bị bắt và được đưa đến Cục cảnh sát vào sáng nay, anh Armstrong được gọi đi để hợp tác điều tra." Mon dừng một chút, nói thêm "Bọn họ cũng nói đợi chị tỉnh dậy rồi làm một số ghi chép, chị Irin, hiện tại chị có thể chứ?"
Hiện tại Irin đã tỉnh táo, gật đầu nói "Được, giúp chị liên hệ một chút."
Đây vốn là công việc của cô, nhưng lại gây phiền phức cho Richie.
Trùng hợp lúc này bác sĩ đến hỏi thăm tình hình, Irin cảm thấy bản thân đã không sao, ngón tay sờ vào bên cạnh, đột nhiên chạm phải một vật cứng cứng.
Cô cúi đầu nhìn, một chiếc còi xám bạc nằm ở bên cạnh gối nằm.
"Đây là..."
Mon nhanh chóng giải thích "Lúc vào bệnh viện, chị cứ nắm lấy chiếc còi của anh Armstrong không buông, nên anh ấy đã gỡ xuống."
Irin: "..."
Thế mà cô lại làm ra một việc "táo bạo" như vậy.
Lúc này Richie đang ở Cục cảnh sát, Irin đành phải cất nó vào túi xách, đợi gặp mặt sẽ trả lại cho anh.
Trong phòng thẩm vấn, gã đàn ông biến thái không chống cự được nữa, dưới áp lực mạnh mẽ nhanh chóng khai ra mọi chuyện.
Hắn ta là fan hâm mộ của Irin, sau khi được tiểu khu thuê làm người quét dọn thì vô tình phát hiện Irin sống ở đó, nên đã lợi dụng nghề nghiệp của mình để tìm hiểu hoàn cảnh tiểu khu và nơi ở của cô.
Lúc đầu, hắn ta vì quá thích nên không nhịn được mà theo dõi Irin, muốn nhìn cô ở khoảng cách gần. Khi suýt bị phát hiện, hắn ta đã kiềm chế bản thân một thời gian. Sau đó, trên mạng nổ ra scandal Irin ra vào khách sạn với một tổng giám đốc nào đó, trong lòng người đàn ông này từ "Yêu" biến thành "Hận".
"Uổng công tôi thích cô ta như vậy, hóa ra cũng chỉ là một con phò mà ai cũng có thể làm chồng của cô ta." Người đàn ông đột nhiên nổi điên, trong mắt tràn đầy u oán, như thể chính mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, căm phẫn không thôi.
Mặc dù Irin đã lấy video để làm sáng tỏ ở trên mạng, nhưng hắn ta vẫn không tin. Chỉ cho rằng ngôi sao lừa gạt vì muốn cứu vãn danh tiếng, hắn ta gằn giọng "Hừ, bề ngoài thì tỏ vẻ thanh cao, vậy mà lại đưa đàn ông về nhà, tôi chỉ muốn cho mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của người phụ nữ đó dơ bẩn đến cỡ thế nào!"
Bởi vì Richie rất có sức uy hiếp, nên hắn ta không có cách nào tiếp cận Irin, biết được lịch trình hôm nay của cô, cho nên cải trang thành lao công dọn dẹp và lẻn vào studio. Nếu không phải Irin phát hiện ra sớm rồi hét lên, hắn ta nhất định có thể thành công!
Trong quá trình thẩm vấn, cảm xúc của gã biến thái lúc thì phẫn nộ, lúc thì ủ rũ, cảnh sát đã liên hệ với chuyên gia để tiến hành giám định tâm thần, sau đó kiểm tra danh tính và thân phận của tên đàn ông này.
Một gã đàn ông đã ly hôn, nguyên nhân là bị vợ lừa dối, lúc đó trong lòng hắn ta đã gieo mầm mống oán hận, dần dần vặn vẹo về mặt tâm lý.
Ngọn nguồn sự tình đã rõ ràng, tảng đá lớn treo trong lòng Irin cuối cùng cũng rơi xuống.
Nghe đến chuyện theo dõi, Nop rất tức giận "Bệnh thần kinh gì vậy, mầm họa này nên cho ngồi tù mọt gông."
Nhìn dáng vẻ tràn đầy tức giận của Nop, Irin cũng không có nhiều ham muốn giao tiếp với anh ta.
Cô đương nhiên chán ghét những người có ý đồ làm tổn thương mình, tin rằng cảnh sát sẽ đưa ra quyết định chính xác nhất, có lẽ là vì tiêu hao quá nhiều năng lượng nên không tức giận nổi.
Richie vừa đi ra từ một cách cửa khác.
Anh thực sự có người quen ở Cục cảnh sát, cũng đã lắng nghe toàn bộ quá trình của cuộc thẩm vấn.
Irin nhìn anh chằm chằm vài lần, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Cô nhớ trước lúc ngất đi mình đã nhìn thấy cái bóng màu trắng, chiếc áo ngắn tay màu trắng mà Richie mặc lúc sáng giờ đã được thay bằng áo dài tay màu đen.
"Hôm nay thật sự cảm ơn anh." Irin nói cảm ơn với anh, nói xong mới nhận ra có điểm sai, "Không đúng, không chỉ có ngày hôm nay, em nên cảm ơn anh trong khoảng thời gian này."
Richie trầm giọng "Sự việc được giải quyết là tốt rồi."
Irin nhanh trí nghĩ ra "Nếu đã như vậy, em sẽ mời anh ăn cơm nhé."
"Không cần." Anh làm những chuyện này không phải vì lòng biết ơn của Irin.
"Cần mà cần mà." Irin không thích mắc nợ nhân tình, nếu đưa tiền thì làm nhục người ta quá, "Khi nào anh rảnh thì nói với em, em sẽ thu xếp."
Đến lúc đó, cô sẽ hỏi Becky về sở thích của Richie, sau đó chuẩn bị một món quà phù hợp để đáp lại.
Hai người đứng đối mặt nhau, Nop và Mon bị phớt lờ, quan sát ở phía đối diện hai người.
Nop: "Mon."
Mon quay đầu lại "Dạ? Tổng giám đốc Kanpiang"
Nop sờ sờ cằm "Có phải gần đây RinRin xảy ra chuyện gì không?"
"..." Ngài bị mất trí nhớ sao? Không phải mới xảy ra sự việc bị theo dõi à.
Đối mặt với tư bản, Mon ngoài mặt vẫn phải làm tốt nhiệm vụ, cẩn thận thuật lại "Gần đây chị Irin vẫn luôn sợ hãi chuyện bị theo dõi, nhưng cũng may anh Armstrong xuất hiện kịp lúc, hiện tại mọi rắc rối cuối cùng đã được giải quyết."
Câu trả lời lưu loát này khiến Nop nhíu mày "Sao giọng điệu của em nghe có chút kính nể?"
Mon mở to mắt, trịnh trọng gật đầu "Đương nhiên!"
Cô ấy đi theo bên cạnh Irin nên cũng nghe được không ít những chiến tích anh hùng của Richie, vị đại thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng tự nguyện rời xa vinh hoa phú quý, hết lòng phục vụ đất nước, bảo vệ nhân dân, người như vậy đáng được ngưỡng mộ và kính trọng.
Nop không biết rốt cuộc người nọ đáng nể cỡ nào, chỉ cảm thấy cảnh tượng này có chút chói mắt.
Irin đối xử lạnh nhạt với người bạn nhiều năm là anh ta, nhưng lại đi nói chuyện phiếm với người đó, cũng trọng sắc khinh bạn quá rồi đấy!
Tiếc là không ai biết được suy nghĩ của anh ta, Irin đã không còn lúc nào cũng để ý đến anh ta, cố gắng tìm hiểu tâm tư của anh ta nữa.
Sau khi rời khỏi Cục cảnh sát, Nop chủ động đề nghị đưa Irin về nhà "Tiện thể lấy quà về luôn."
"Mình đã nói rồi, không cần quà." Irin thở dài một hơi, "Mình và Mon có xe để về, cảm ơn lòng tốt của cậu."
Trước đây cô tìm đủ mọi cách đến gần anh ta, không tiện đường cũng phải tiện đường, hiện tại cô đã từ bỏ, nhưng Nop lại chủ động kéo gần quan hệ dưới danh nghĩa bạn bè, ấy vậy mà Irin không cảm thấy vui vẻ gì mấy.
Theo như lời thoại trong kịch bản, đại khái là, loại kẹo mà lúc nhỏ muốn ăn thì không thể nào ăn được, nhưng khi lớn lên, có thể dễ dàng có được trong tầm tay thì đã không còn thích nữa.
Thái độ này khác hẳn lúc trước, Nop đang định nói chuyện đàng hoàng với cô, nhưng bị trợ lý ngăn cản "Tổng giám đốc Kanpiang, bà chủ gọi điện nói rằng muốn anh về nhà."
Trợ lý truyền đạt lời nhắn ở bên tai, Nop vừa nghe xong liền nhíu mày, cũng không bất chấp tất cả mà tìm hiểu lý do Irin thay đổi "Được, hôm nay cậu cũng mệt mỏi rồi, về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, mình sẽ liên lạc với cậu sau."
Ngày thường đều là Mon xử lý chuyện sinh hoạt của Irin, có Mon ở bên, hiển nhiên không cần lo lắng quá nhiều.
Nop bị người trong nhà gọi về, Irin chỉ liếc nhìn bóng lưng kia một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Mon bước tới chỗ Irin "Chị Irin, bên phía tài xế có việc nên đến trễ, phải đợi thêm một lát."
Richie móc chìa khóa xe ra khỏi túi "Đi thôi, anh đưa các em về."
Mon có trí nhớ tốt "Anh Armstrong, tay anh bị thương vẫn có thể lái xe sao?"
Rất nhiều thông tin được tiết lộ trong một câu, Irin đột nhiên quay đầu lại nhìn anh chằm chằm "Tay của anh bị thương?"
Richie vô thức rụt cánh tay về, giọng điệu rất nhẹ "Không sao."
Anh nói không sao, nhưng Irin không thể không quan tâm "Có phải là do sự việc lúc sáng không? Để em nhìn xem."
Richie đã sớm hình thành thói quen gặp nguy hiểm, mức độ trầy xước của dao không đáng để anh nhắc đến, nhưng hầu hết các cô gái đều không thích nhìn những thứ máu me này.
Richie sẽ không chủ động để lộ vết thương cho cô xem, anh mặc áo dài tay, Irin suýt chút nữa chủ động vén nó lên.
Mọi chuyện là bởi vì cô, không nhìn một cái thì làm sao cô có thể yên tâm? Nhưng mà, việc kéo quần áo đàn ông ở nơi công cộng cũng không hay lắm, cô đành nhịn.
Irin dứt khoát bảo Mon liên lạc với tài xế, nói rằng anh ta không cần đến đây nữa, các cô đi theo Richie vào bãi đỗ xe.
Irin ra hiệu bằng ánh mắt cho Mon, Mon vội vàng ngăn Richie đang chuẩn bị ngồi vào ghế lái, một bước giành trước "Em sẽ lái xe, anh Armstrong cứ nghỉ ngơi thật tốt."
Là một trợ lý toàn năng, tất nhiên Mon cũng có thể lái xe, Richie đương nhiên phải ngồi ở phía sau.
Vốn tưởng rằng Irin sẽ ngồi ở ghế phụ, nào ngờ cô mở cửa ghế sau, cánh cửa đóng "Sầm" một tiếng, Irin ngồi vào bên cạnh Richie.
Irin giơ tay, cố ý nghiêng người đối mặt với Richie, ánh mắt thẳng tắp, khiến người ta không thể nào trốn được.
Mon lén nhìn ra phía sau, luôn cảm thấy nghệ sĩ nhà mình có đôi khi giống như thổ phỉ xấu xa đang chờ người ta phục tùng.
Khí thế của Richie mạnh mẽ như vậy, nhưng khi gặp phải loại "vô lại" này thì cũng không dùng được, Irin không hề sợ sức mạnh uy hiếp của anh "Anh tự vén lên, hay là em vén thay anh?"
Richie: "..."
Bản chất của cô là kiểu không đạt được mục tính thì sẽ không bỏ qua, Richie không có cách nào khác, đành phải vén ống tay áo lên.
Vết xước do dao gây ra không còn chảy máu, nhưng Irin phát hiện anh không hề băng bó vết thương mà để nó tự lành.
"Anh cũng tùy tiện quá đi mất!" Các cô gái tinh tế thường rất cẩn thận dù chỉ là một vết xước nhỏ ngoài da.
Về đến tiểu khu, Irin không nói hai lời đưa người vào nhà "Vết thương này cần phải xử lý."
Trong nhà có hộp thuốc y tế, miệng vết thương của Richie không sâu, xử lý cũng không phức tạp, Irin hoàn toàn có thể tự làm được.
Trợ lý hoàn mỹ Mon thử dò hỏi "Chị Irin, hay là để em?"
Irin xua tay "Không cần, để chị làm được rồi."
Nếu làm một chuyện nằm trong khả năng cho ân nhân cứu mạng mà cũng phải đến tay người khác thì quá thiếu thành ý.
Richie xắn tay áo lên, để lộ cơ bắp cường tráng.
Irin đến gần, cánh tay trắng trẻo tinh tế của cô tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Tăm bông thấm thuốc sát trùng để lau vết thương, khi Irin cúi đầu, một lọn tóc dài xõa xuống, dán nhẹ lên cánh tay của Richie.
Đuôi tóc hơi xoăn bồng bềnh như lông vũ nằm trên cánh tay của người đàn ông, ngứa ngáy. Dáng ngồi của Richie nghiêm chỉnh, không cúi đầu, chỉ cụp mắt xuống.
Người phụ nữ rất nghiêm túc, thậm chí còn cố ý kiểm soát lực lau và sát trùng, lông mi dưới ánh sáng run lên theo từng động tác chớp mắt, giống như cánh bướm phe phẩy.
Irin đang sát trùng nên không rảnh tay, tay trái của Richie vốn đặt ở trên đầu gối hơi nâng lên.
Vì sợ tóc chạm vào chỗ sát trùng, Irin lập tức ngẩng đầu, hất đuôi tóc ra sau lưng.
Bàn tay kia từ từ hạ xuống, trở lại trên đầu gối một lần nữa.
Xử lý xong vết thương, Irin nhìn người trước mặt, thấy trước ngực Richie trống trơn, trong đầu chợt nhớ ra điều gì đó.
Cô rửa tay, lấy chiếc còi trong túi xách đưa cho Richie, sau đó xin lỗi vì đã chiếm đồ của người khác trong lúc mất ý thức "Ngại quá, cái này trả lại cho anh."
Chiếc còi xám bạc phản chiếu ánh sáng trong con ngươi.
Hình ảnh Irin cầm lấy chiếc còi vào ban ngày hiện lên trong đầu, Richie không nhận lấy, chỉ nói "Không cần."
Irin cho rằng mình nghe nhầm "Hả? Anh không cần nữa sao?"
Sắc mặt của Richie vẫn không thay đổi "Ừ, cho em."
Irin cười cười "Không phải chứ, anh muốn tặng không cho em á?"
Người đàn ông cụp mắt, nghiêm túc sửa lại "Là vật về với chủ cũ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com