Chap 8
Theo danh sách lớp, cả Nam lẫn Becky
đều được tách theo tổ, Becky ghép cùng lớp Freen, Heng ghép cùng lớp chị gái (Nam). Ông trời đúng là biết nghe, có thể nghe được tận sâu đáy lòng của Becky.
"Becky, lát gặp lại"
"Ừm"
Heng theo phân nửa học sinh, xếp thành một hàng đứng song song với lớp chị gái. Xung quang không ngừng bàn tán, họ nhìn thấy Heng và Nam nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cả hai chị em đứng gần nhau.
Như thể những thế lực siêu nhiên đang tỏa sáng, đến khí chất cũng thật khác các học sinh bình thường.
"Ya cái thằng em quý báo của chị !"
"Còn đây có phải là bà chị kim cương của em không ? Tại sao hôm nay lại xinh xắn vậy"
"Chứ không phải cũng có ai đó đắm mình trong gương suốt cả 1h đồng hồ sao ?"
"Kẻ 7 lạng người nữa cân thôi"
Cả hai đều rất ôn nhuận, mặc dù chỉ cách nhau 1 năm, nhưng hầu như chưa hề cãi vã, vì từ nhỏ đã được đáp ứng mọi thứ, nên không thể xảy ra đố kị, tranh giành.
Becky thì được xếp cạnh lớp của Freen, hai người đứng cách nhau không xa, Freen nhìn thấy Becky liền cười đến cong cả mắt.
Freen và Nam đều là những người có nhan sắc, học vấn cao trong trường, trong các kì thi đều xếp trong top 10. Ngược lại, Becky và Heng đều có nhan sắc, nhưng lại luôn bỏ bê việc học, đôi khi còn bỏ tiết để đến nhà kho cũ sau trường chơi.
Tới giờ tập chung lên xe, Becky ngồi bên cạnh Freen mồ hôi nhễ nhãi, ngũ quan cau lại khó chịu, tay không ngừng ôm bụng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ né tránh.
"Becky, em ổn chứ ? Nhìn em không được khỏe"
Freen lo lắng ghé sát lại, đưa tay ôn nhu chạm nhẹ vào má Becky. Becky theo phản xạ né sang một bên, rên rỉ.
"Không sao, chắc do nước ép Heng đưa"
"Không sao thật chứ ? Nếu không, chúng ta có thể tới bệnh viện kiểm tra trước"
"Em bảo không sao, chị có thể cho em nghỉ ngơi được không ?"
Becky nhắm nghiền mắt, trong thâm tâm tự an ủi bản thân rằng, chỉ đau một lúc thôi, phải, chỉ đau một lúc thôi, sẽ lập tức hết.
Becky một lúc sau ngủ thiếp đi, đầu gật gù lên xuống, Freen ngồi bên cạnh cảm thấy đối phương hết sức đáng yêu, lúc ngủ tại sao má lại phính ra như vậy, môi cũng cong lên. Nhẹ nhàng đặt đầu người bên cạnh lên vai mình, an yên ngủ.
Tới nơi, Becky cũng tỉnh dậy, bản thân vui mừng vì đúng thật cơn đau đã qua,
sáng dậy sớm tuy mệt nhưng từ lúc lên xe đã ngủ rất ngon, tâm trạng lại phơi phới.
"Đi thôi, qua đây tập trung"
Freen kéo Becky xếp theo hàng, từng người lấy vé để đi qua cổng bảo tàng. Từ đâu một lực kéo Becky ra khỏi đám đông chen lấn.
"Heng..?"
"Sao vậy ? Không muốn đi cùng anh à ?"
"Không phải..chỉ là"
Becky ngoái lại nhìn phía cổng soát vé, ánh mắt tìm kiếm từ bên trong đám người.
"Freen á ? Em yên tâm, đi một lúc có lẽ sẽ gặp nhau thôi"
"Ừm"
Mới 5 phút trước rõ ràng còn đang đứng cạnh nhau, bây giờ lại mỗi người một nơi, hiệu ứng đám đông đúng thật là chỉ cần nghe một tiếng thông báo từ loa, đã nhốn nhào chen nhau.
"Mà chị Nam, anh không đi cùng chị ấy sao ?"
"Không biết nữa, chị ấy cũng đi cùng bạn rồi"
"Không đi cùng đoàn có sao không vậy,
tụi mình giống như đang tách lẻ vậy"
"Em lo gì chứ Becky, chúng ta vui là được rồi" Nói xong Heng kéo theo Becky tới phòng trưng bày côn trùng.
"Nghe nói 10 phút nữa sẽ có trải nghiệm thực tế đó, là vào cái phòng kén đó, anh nghe bảo sẽ rung lắc dữ lắm luôn, như thể em là con sâu biến thành bước tách ra khỏi kén vậy"
Theo hướng tay Heng kể là một phòng ốc nhỏ, được thiết kế hình cầu nhỏ, xung quanh là chỉ chăng kín như một cái kén thật.
"Sau đó em muốn đi xem phòng triển lãm hoa không ? Nghe nói nhiều loại hoa đẹp lắm đó"
Heng cứ luyên thuyên một hồi lâu, không để ý người kia từ lúc nào đã im lặng, đơ ra thành một cụ chôn chân giữa phòng.
Từ hướng 12h là một đôi nữ, giống như là một cặp đang yêu vậy, ngọt ngào khoác lên người kia chiếc áo khoác. Đẹp đôi thật.
Mắt Becky như phủ một tầng sương, quay qua chỗ khác tức khắc.
"Becky ? Em lạnh à, sao người run lên vậy. Đây khoác vào đi"
Heng lập tức cởi áo khoác da đắt tiền khoác lên người kia, nhanh chóng kéo khóa, miệng cười cong lên hình cung.
"Qua chỗ khác đi Heng, ở đây không có gì để xem cả"
"Yêu cầu học sinh tập trung lại ở phòng kén, chúng ta bắt đầu trải nghiệm thực tế trong vòng 7 phút tại đây, sau đó các em có thể tham quan tiếp"
"Đi thôi" Heng nắm lấy tay Becky, một mạch kéo đi.
"Chúng tôi sẽ bắt đầu tắt đèn để trải nghiệm được chân thật nhất có thể"
Đèn tắt, mọi người bắt đầu xô đẩy nhau, Heng đưa tay bám vào thành, giữ chật Becky trong lòng.
Ba người thì trông có vẻ hạnh phúc, còn một người lại đang rất buồn, ánh mắt thần ra. Becky nhìn sang lối đứng bên trên, cách nàng không xa, là Freen, cũng đang chắn cho Nam, hai người họ đẹp như những cặp đôi trong phim.
"Heng, anh nói xem có phải họ rất đẹp đôi không ?"
Không một tiếng đạp lại, Heng tay ghì chặt hơn, anh rõ ràng hiểu trong lòng Becky thật sự đã có người để tâm, nhưng không nghĩ kể cả anh có cố gắng đến mấy, cũng không có kết quả.
"Becky, anh thích em."
P/s : Đừng quên bình chọn cho mình để có động lực ra những fic khác nha
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com