Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương XXV

"Phải ra mắt sao?" 

Cô nhìn mẹ, dò hỏi ý kiến của mẹ. Thực ra cô vừa mới xác định mối quan hệ với Min Yoongi, hiện giờ liệu có nhanh quá không?

Mẹ cô nghĩ ra mắt sớm chút cũng tốt, sớm biết được đối phương là người như thế nào, trong lòng cũng sẽ an tâm hơn một chút.

"Uhm, có thời gian thì đưa về đây ra mắt."

"Được, để con bàn bạc lại với anh ấy."

 HaYoon không ngờ mọi việc lại được giải quyết thuận lợi như vậy. Cô vốn nghĩ rằng nếu mẹ cô biết được chuyện cô và JungWon chia tay thì bà sẽ nổi trận lôi đình.

Nhưng mà, bây giờ xem ra, mọi việc dường như không gay go như mình nghĩ.

"Đúng rồi! Mẹ, ngày mai con đưa mẹ đi bệnh viện. Cho dù thế nào thì cũng phải kiểm tra lại."

"Lại còn cần phải đi bệnh viện sao, đừng có lãng phí tiền." Bà nói.

"Mẹ, con có tiền. Mẹ cứ yên tâm đi đi! Con tìm được việc rồi, lương cũng không thấp."

Dưới sự khuyên giải nhiều lần của cô, cuối cùng bà mới đồng ý đi bệnh viện.

........................

Buổi tối.

HaYoon đợi tới khi hai người kia đi ngủ rồi cô mới quay trở lại phòng.

Mở máy tính, kiểm tra thẻ ngân hàng của mình.

Mới đi làm, tiền cũng không nhiều, sau khi nộp nửa năm tiền thuê nhà trong thẻ của cô cũng không còn nhiều.

Thế này mà muốn mua một chiếc đàn piano tốt cho JiHyun vẫn còn chút khó khăn.

Sầu não.

Thở một hơi, cô buồn chán nằm lên giường. Nhìn lên trần nhà, đầu óc cô không kìm chế được mà nhớ đến Yoongi.

Anh ấy giờ này đang làm gì?

Cả một ngày trời bọn họ không liên lạc. Lúc chiều, cô có gọi cho anh một cuộc điện thoại nhưng mà điện thoại cứ tắt nguồn mãi. Nếu như anh biết cô muốn đưa anh về nhà ra mắt mẹ và em trai thì không biết sẽ có thái độ thế nào.

Đang lúc nghĩ ngợi lung tung, chiếc điện thoại đặt trên đầu giường bỗng đổ chuông.

Cô sờ loạn lên, thấy dòng số nhấp nháy trên màn hình, khóe môi cô cong lên, vội vàng áp ngay điện thoại vào tai.

"Alô."

Trong đêm, một từ này trở lên vô cùng dịu dàng, kèm theo một nỗi niềm cảm xúc bay bổng.

Cô cảm thấy có chút buồn cười. Cảm giác đang yêu thực sự rõ ràng như vậy sao? Tại sao em trai và mẹ cô chỉ nhìn một cái đều có thể nhìn ra?

"Địa chỉ nhà mới của em ở đâu?" 

Đầu bên kia, âm thanh của Min Yoongi truyền tới, nhẹ nhàng, trong đêm nghe thấy vô cùng dịu dàng và quyến rũ.

Cô nói địa chỉ nhà mới xong, Min Yoongi "Uhm" một tiếng, khẽ nói: 

" Ngủ rồi à?"

"Vừa ngủ xong thì anh gọi tới."

"Hôm nay thế nào? Bận rộn cả ngày à?"

HaYoon xoay mình, ôm chiếc gối ôm bên cạnh vào lòng.

 "Cũng có chút bận, nhưng mà cảm thấy rất sung sức. Tới bây giờ cuối cùng mới cảm thấy sau này em sẽ không còn lẻ bóng một mình nữa."

Đầu bên kia, thanh âm của Min Yoongi hơi thấp xuống một chút, dường như không hài lòng với câu nói này của cô.

 "Có anh ở đây, em vẫn còn thấy cô đơn sao?"

"Anh sao..." Cô cẩn thận suy nghĩ một lát

"Anh không giống với bọn họ."

"Là thế nào?"

"Họ là người nhà của em, chỉ cần chúng ta vẫn sống tốt thì em sẽ không bao giờ mất đi họ."

 Giống như mẹ vậy, mặc dù luôn canh cánh trong lòng về chuyện quá khứ nhưng bà vẫn quan tâm đến cô.

"Anh thì sao?"

"Anh à..." Cô trầm ngâm.

 "Em luôn thấy lo sợ, có những thứ quá tốt đẹp đều là bong bóng, chạm nhẹ một cái có thể sẽ vỡ ngay..."

Lúc này, lại chuyển sang Min Yoongi lại trầm tư, dường như đang nghĩ gì đó.

Một lúc sau, anh mới hỏi:

 "Không có lòng tin với tình cảm của hai chúng ta sao?"

Cô không phủ nhận.

 "Có thể do đã từng trải qua một cuộc tình đau khổ nên bây giờ luôn phải cẩn thận như đi trên lớp băng mỏng vậy.

"Uhm." Một từ này khiến HaYoon không biết anh đã hiểu hay vẫn chưa hiểu. Anh chỉ nói tiếp:

 "Đừng ngủ nhé, mười phút sau anh gọi lại cho em. Anh đang lái xe."

Chưa đợi cô nói gì thêm, Yoongi đã tắt điện thoại.

Để cô ở phía bên này mơ mơ hồ hồ.

Kết quả...

Có lẽ đúng là bận rộn cả ngày trời, có chút mệt rồi.

Chưa được hai phút, cô ôm chăn mà thấy có chút không gượng được nữa. Đợi mười phút sau, lúc Min Yoongi gọi điện cho cô thì cô đã không mở nổi mắt ra được nữa rồi.

Cầm điện thoại, cô lười biếng trả lời một tiếng. Min Yoongi nghe thấy ngữ khí như vậy, liền nói:

"Em ngủ rồi à?"

"Uhm...Không sao, em vẫn có thể nói chuyện với anh được."

Ngữ khí mơ mơ hồ hồ của cô vô cùng dịu dàng.

Lúc này vẫn còn muốn gắng gượng muốn bản thân tỉnh táo lên.

Bộ dạng này khiến Min Yoongi không kìm nổi cười lên.

"Rất muốn thả cho em đi ngủ, nhưng mà..."

Anh cố tình ngừng lại một lát, quả nhiên đã dụ được tính hiếu kỳ của cô. Cô ôm điện thoại hỏi một câu:

"Nhưng mà cái gì?"

"Cái khu này cũng thật không nhỏ, đi mấy vòng mới tìm thấy lầu F15 mà em nói. Em ở phòng nào?

Đầu óc cô ngờ ra chốc lát. Lát sau mới tỉnh táo lại, nắm lấy điện thoại cười. Tung chăn ra, rời khỏi giường, đi tới bên cửa sổ.

"Anh đang ở dưới tòa nhà em thật sao? Không lừa em đấy chứ?"

Bên đó chẳng phải vẫn còn việc sao?

Sao anh lại trở về nhanh như vậy?

Dường như biết chắc cô sẽ nhìn từ trên cửa sổ xuống, anh nói:

"Nhìn thấy chưa? Xe của anh dừng ở dưới đèn đường, để anh mở hai đèn nháy lên."

Lời của anh vừa dứt.

HaYoon ngó nghiêng thì thấy hai luồng sáng nhấp nháy, không quá mạnh nhưng lại chiếu rất rõ vào trái tim cô.

Con tim, cuộn dâng lên sự ngọt ngào, cô nhoẻn miệng:

"Đợi em chút, em xuống ngay đây."

.........................

Ngắt điện thoại, cô không thay quần áo ngủ mà cứ thế lao nhanh ra ngoài cửa.

Đi thang máy xuống dưới lầu, từ phía xa đã thấy chiếc Maybach dừng ở bên đường. Bóng cô vừa xuất hiện, hai đèn nháy xe lập tức tắt luôn.

Cửa xe mở ra, Yoongi dáng người cao to từ trong xe bước xuống.

HaYoon đứng trong tòa nhà nhìn anh cười ngọt ngào. Anh nhướn mày:

"Còn không qua đây?"

Cô tươi cười đi tới.

"Sao anh đã về rồi? Bên đó chẳng phải vẫn còn rất nhiều việc chưa xong sao?"

Chẳng trách cả chiều điện thoại không liên lạc được, thì ra là vì anh đang ở trên máy bay.

Gió đêm thổi làm rối tóc cô, thỉnh thoảng lại có sợi tóc vương vào mũi anh, phảng phất ngửi thấy mùi tóc mới gội nhẹ nhàng thơm dịu khiến anh thấy trái tim rung động lạ thường.

Anh nhìn cô đắm đuối, trong ánh mắt xúc cảm dâng trào:

"Anh về rồi em không vui sao?"

"Anh nói xem?"

Cô không trả lời mà hỏi ngược lại, mắt cô dướng cao, ý vị sâu xa.

Min Yoongi cười lên, hiểu rồi.

"Bệnh viện thông báo cho anh, ngày mai mẹ anh có thể xuất viện rồi, vì thế anh vội trở lại đón người."

Min Yoongi nghịch tóc cô, đặt dưới cánh mũi, nhẹ nhàng hít một hơi.

"Cất hành lý xong, liền tới tìm em rồi đó."

"Ngày mai là có thể xuất viện rồi?" Cô mừng thay cho anh, nụ cười trên khuôn mặt càng rạng rỡ.

"Thật trùng hợp, em vừa mới đón mẹ về đây, về sau chúng ta đều là những đứa trẻ có mẹ rồi."

Ánh mắt Min Yoongi xa xăm, so với niềm vui của cô, anh ngược lại lại trông như có rất nhiều tâm sự.

HaYoon không biết anh đang nghĩ gì, nghiêng đầu nhìn anh dò xét

"Anh có tâm sự?"

Anh lắc đầu.

 "Không có."

Dừng lại một lát, mới nặng nề nói:

 "Chỉ là mẹ anh về rồi, việc này nhắc nhở anh có rất nhiều việc không thể không nhìn nhận nghiêm túc"

Ví như...

Vấn đề giữa anh và HaYoon...

Anh có chút không tưởng tượng được, nếu như mẹ anh gặp bà  Park HaeYoung thì cuối cùng sự việc sẽ trở thành thế nào.

Thứ ngăn cách giữa anh và HaYoon e rằng không đơn giản chỉ là trăm sông ngàn núi.

"Cho dù là chuyện gì thì em cũng tin anh nhất định sẽ giải quyết được."

Thấy anh phiền muộn như vậy, cô cũng không hỏi thêm nhiều. Cô chỉ nhón chân lên, giơ tay xoa dãn lông mày của anh, nhẹ nhàng an ủi:

"Dù chắc rằng em không giúp được anh, nhưng mà...em tin anh."

Khuôn mặt Min Yoongi hằn lên sự giằng xé. Dưới ánh đèn, vô cùng rõ ràng.

Anh hỏi lại một câu:

"Em tin anh? Tin tới mức nào?"

Cô dãn mặt, vẻ mặt thành khẩn:

"Chỉ cần là anh nói, mỗi một từ em đều tin."

Trong đáy mắt thâm sâu của anh có chút phức tạp, nhìn vào đôi mắt trong trẻo kia, lồng ngực thắt lại, có chút đau.

Đột nhiên anh lặng lẽ hỏi một câu:

"Giữa chúng ta liệu có phải là bong bóng không?"

"...Uhm." Cô mông hồ nói.

"Vừa nãy trong điện thoại em nói quan hệ giữa chúng ta giống như bong bóng, khẽ chạm một cái, có thể sẽ vỡ tan."

Dưới ánh đèn, HaYoon nhìn rõ được mây mù tích tụ nơi đáy mắt anh.

Giống như, giữa hai người họ sẽ thực sự giống những gì cô nói, lúc nào cũng có thể rạn vỡ...

Trái tim, đột nhiên quặn đau, giống như bị kim chích vậy.

Cô không biết nên trả lời anh như thế nào, chỉ theo bản năng giơ tay ra nắm lấy bàn tay anh, ngón tay, nắm chặt lấy ngón tay anh.

Tròng mắt anh cau lại, một giây sau, nụ hôn cuồng nhiệt đột nhiên che lấp lại.

Bờ môi mỏng, dính chặt lấy môi cô.

Hơi thở dồn dập, nụ hôn gấp gáp. Không biết có phải do bản thân mình suy nghĩ nhiều hay không, anh càng thể hiện như vậy, sự bất an trong lòng cô lại càng lớn hơn.

Anh của ngày hôm nay...

Thật là khác.

Hôn tới mức đôi môi sung mọng lên anh mới thở hổn hển buông cô ra.

Đôi môi mỏng, vẫn lưu luyến trên bờ môi của cô, có chút run rẩy.

Ngưng tụ vào ánh mắt của cô, sâu sắc như vậy, tình ý sâu đậm như vậy

"Dù cho giữa chúng ta có phải là bong bóng hay không, có tan vỡ hay không, Park HaYoon, chỉ cần anh còn sống, anh sẽ giữ chặt em! Hãy nhớ kỹ lời anh nói ngày hôm nay! Sau này, chúng ta đều không có đường lui đâu!"



Hii Quýt trở lại rồi đây. Đọc đến đây chắc cả nhà nghe thoang thoảng sắp có mùi drama rùi phải hum :))

Cả nhà đọc truyện cho Quýt xin một bình chọn và cmt cho Quýt lấy động lực đăng chương mới nhé🙆‍♀️

#_quytcuameo

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com