Chap 63: Bị lừa
Từ từ tiến lại gần, một tay giữ vai, một tay kề sát con dao sắc vào cổ người đang mặc bộ âu phục trắng kia. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không một tiếng la hét sợ hãi như cô đã tưởng, trái lại, người kia cầm chắc vào chuôi dao, nhanh chóng xoay ngoắt người lại, mạnh mẽ mà rút con dao từ tay cô ra, não còn chưa kịp tiêu hóa hết, chưa kịp nhìn ra là ai thì Nana đã ăn ba phát tát liên tiếp, lực đạo người đó không hề có chút nào thương hoa tiếc ngọc. Loạng choạng ngã xuống, cô phải dùng hai tay chống xuống sàn mới lảo đảo đứng lên được, lúc này cô mới nhìn rõ dung nhan của người trước mặt
-"Là...là.... anh..."Cô không tin nổi vào mắt mình, sững sỡ nói.
-"Đúng, là tao..." Người kia tựa tiếu phi tiếu, cười lạnh nói.
-"Mày làm tao chờ hơi lâu rồi đấy..."
Vương Tuấn Khải anh đường đường là một nam nhi, cũng là tổng giám đốc của một tập đoàn nổi tiếng, hàng ngày cũng gọi là ga lăng đối với các cánh mày liễu, chỉ là cái ả đàn bà trước mặt này quá nhiều lần động đến vảy ngược của anh rồi, ba cái tát đó chưa thấm vào đâu so với những việc tốt mà cô ta đã làm đâu.
Nana run sợ nhìn người đàn ông trước mặt, vì đợi cô sa vào lưới mà tự mình hóa trang thành kiểu này, thế là đủ hiểu mối căm phẫn mà hắn dành cho cô lớn đến nhường nào, muốn chính tay đưa tiễn cô xuống suối vàng ra sao. Tuấn Khải dùng hai tay siết chặt cổ cô, tức giận nói
-"Mẹ kiếp, tao đã định tha cho mày vì không muốn Nguyên Nguyên thương tâm...vậy mà mày không biết điều...muốn giết người diệt khẩu ngay tại trung tâm thương mại của tao ư?"
-"Dù sao thì thằng đó cũng không mất một cọng tóc nào, người chết hôm đó chính là Hạo Nhiên....."
Nana nhớ lại hình ảnh hôm ấy, ánh mắt đỏ ngầu lên cơn thịnh nộ. Tại sao ông trời không thể đứng về phía cô một lần? Tại sao mọi người đều ruồng bỏ cô mà đi? Tại sao cô mất đi mọi thứ, mà bọn chúng lại có được hạnh phúc như vậy? Nếu vậy thì...thì cô cũng không ngại cùng bọn chúng đồng vu quy tận đâu!
-"Ha, giờ này mà mày còn nói được câu đấy, đúng là mặt dày cấp độ max rồi mà. Sai lầm lớn nhất của đời nó là gặp được mày rồi yêu mày đấy, đến lúc chết còn van xin cho mày một con đường sống, vậy mà...chậc chậc, xem ra nó chết phí rồi..."
-"Mày cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì đâu,đừng nói với tao là trong kế hoạch này mày không lợi dụng đứa em của mày..." Nana nghiến răng nghiến lợi nói.
- " Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà..." Tuấn Khải lắc lắc đầu, ra vẻ luyến tiếc nói.
Tuấn Khải ra hiệu một cái thì ở bên ngoài cửa bỗng có một đám nhân đi vào, cao to có, gầy yếu có, chúng đều đem ánh mắt d*m tà, thèm khát nhìn bao hàm cơ thể cô
Tuấn Khải nở nụ cười quỷ dị, lạnh lùng ra lệnh:
-" Nhớ làm cho cô ta lên thiên đường...."
Đám người kia chỉ nghe thấy thế liền đồng loạt lao lên như một đám chó hoang, chiếc váy bị thô bạo giật mạnh ra, thân hình lồi lõm ngay lập tức đập vào mắt đám người kia như khiêu khích.
Chỉ để lại trên người cô đồ lót, xé mảnh áo đem hai tay hai chân cô cột lên bốn góc tường.
Hai đùi bị thô bạo banh hết cỡ, áo lót vì giằng kéo mà mà lệch ra, lộ ra hai bầu ngực trắng muốt.
-" Aaaaa....Vương Tuấn Khải, mày không thể đối xử với tao như vậy được..."
Chỉ là chưa kịp để cô oán giận thì một cái nam căn bẩn thỉu của một gã đàn ông đã nhét vào vòm họng cô.
Đây chính là những kẻ bệnh hoạn mắc bệnh cuồng d*m được Tuấn Khải đặc biệt chuẩn bị cho cô.
Đến khi bên trong căn phòng chỉ nghe thấy tiếng la hét của người phụ nữ cùng thở dốc của đám đàn ông, vì không muốn bẩn mắt mình mà Tuấn Khải đã thay đồ rồi nhanh chóng đi ra ngoài, trước khi đi còn ra lệnh "Không được để cô ta chết, phải để cô ta sống không bằng chết..."
-" Dạ, vâng thưa anh..." Ngô Lỗi kính cẩn nghe lệnh.
Lúc ra ngoài đã thấy cô em gái quần áo rũ rượi,tóc tai rối tung mù , nhìn cũng xót xa, nhưng phải như thế nó mới tỉnh ra được; dù sao thì người của anh vẫn luôn theo sát, cũng không để quá sức chịu đựng của nó:
-"Anh, em xin lỗi..." Mĩ Kỳ cúi gập người, giọng thều thào nói.
-"Đi tắm rửa nhanh, tới cho đúng giờ..."
Tuấn Khải phất phất tay ra lệnh rồi rảo bước đi.
....................................................
-"Anh!"
Đôi mắt cậu sáng như chất chứa toàn bộ ánh sao trên bầu trời, sóng mắt lưu chuyển đẹp đến độ không giống người phàm. Làn da trắng muốt như sữa dê, vì đang mặc một bộ âu phục cưới mà hai gò má ửng hồng lên trông phi thường khả ái . Anh trong phút chốc sững người, tim như rớt khỏi lồng ngực, anh cảm thấy mình chính là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian
-" Anh...anh nhìn gì vậy? Ở đây bộ âu phục nào cũng đẹp hết á, mà em đang có cục cưng, mặc áo vào cũng không bị lộ ra..."
-"Ừ..." Giọng nói của anh bỗng trở nên khàn khàn, âm trầm.
-"Tuấn Khải.."
-"Ừ..."
-"Anh..."
Cậu phải gọi mấy lần anh mới bừng tỉnh, lập tức tiến lại gần, chiếc lưỡi mềm mại như con rắn nước mơn trớn tai cậu, thì thầm:
-"Em đẹp lắm...bà xã ạ..."
Mặt cậu nóng bừng lên như quả cà chua chín, chỉ là giả thôi mà, sao cảm giác lại chân thật tới vậy nhỉ?
Đi cùng anh tới địa điểm tổ chức vòng loại, cậu sững sờ trước quy mô cuộc thi, chiếc cổng chào kết hoa được kết bằng nghìn cánh hoa lan trắng, ở trước cổng là hai người mặc trang phục đen, nhìn qua rất giống nhân viên tiếp khách. Thấy hai người đi tới trước cửa, hai người kia lập tức cúi gập người cung kính mở cánh cửa lớn ra, nương theo một tiếng vang kèn kẹt, lúc này cậu đã nhìn rõ hết mọi thứ bên trong.
Trong lễ đường rộng lớn, một tấm thảm nhung đỏ nối thẳng đến điểm cuối, cách một khoảng rất xa nhưng cũng đủ nhìn, cậu nhìn thấy hai tên "Vương Tuấn Khải- Vương Nguyên" đan xen bằng pha lê trong suốt trên phông nền đầy những trái tim lấp lánh.
Oa...họ công phu thật đấy..cậu cẩn thận bước những bước chân nhẹ nhàng lên tấm thảm, đưa mắt tìm kiếm những đối thủ xung quanh, ể, sao không thấy cặp nào cả nhỉ, có thể là cậu và anh đến sớm quá sao?
Quay mắt nhìn anh, cậu thì thầm:
-"Họ chuẩn bị như thật ý anh nhỉ?"
Anh chỉ cười cười không nói gì, dắt cậu đi dần lên phía trước của hội trường. Cảnh tượng chân thật tới mức cậu cứ ngỡ như mình đang kết hôn cùng anh vậy,bất giác ngoảnh ra phía đằng sau, cậu lại thấy Chí Hoành đang mặc một bộ âu phục màu trắng, trên gương mặt là nụ cười chúc phúc, đôi mắt hơi đỏ đỏ, Tuấn Thiên mặc một bộ tây trang màu đen, khiến cho thân thể thon dài càng thêm nổi bật.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ánh đèn hai bên lối đi bật sáng. Ba...trời đất, sao ba cậu lại ở đây vậy, mẹ nữa...cả hai người đang nhìn cậu bằng một ánh mắt tiếc luyến, ặc, sao lại giống như ba mẹ nhìn cậu như đang không muốn cậu về nhà chồng thế này, cậu tự miết miết mi tâm, có phải mình đang mơ không?
Rồi cả ba mẹ anh Tuấn Khải nữa...bạn bè của cậu...tất cả những người thân quen đứng dậy, mọi người đồng loạt thả những trái bóng hình tim lên trên rồi vỗ tay reo hò, phía màn hình lớn chiếu đoạn video nhỏ, được làm một cách rất tỉ mỉ, một câu chuyện tình đầy cảm động, đó...đó chính là câu chuyện tình của cậu a...
"Cảm ơn cuộc đời vì đã cho anh gặp em...mình sẽ ở bên nhau trọn đời em nhé"
Dòng chữ cuối cùng trong cuộn video chạy qua, mắt cậu lúc này đã nhiễm một tầng sương mù, mọi người nhìn lên cũng xúc động không kém. Một lần nữa, cậu lại bị lừa, bị lừa một cách trắng trợn, nhưng không hiểu sao cậu lại thích bị lừa kiểu này, trái tim cậu đang đập thình thịch đây này.
-"Anh lừa em...xem em nên xử anh như nào?"
Cậu đánh nhẹ vào ngực anh, Tuấn Thiên phía sau vội vàng đứng lên thanh mình
-"Anh em là lo anh có cục cưng nên không muốn anh vất vả vì phải chuẩn bị, lo nghĩ đó..."
Quay ánh mắt cầu cứu bạn thân, Chí Hoành lần này cũng chẳng cùng một chiến thuyền với
- "Hừ, nghiện lại còn ngại, người đàn ông tốt thế này, có khi cả thế giới này chỉ có một thôi..."
-"Nhưng ít ra phải nói mình một tiếng, tới đám cưới của mình, tớ còn không biết?"
Cậu vẫn còn đang giận, Tuấn Khải thì luôn miệng nói xin lỗi, còn Chí Hoành thì không kiên nhẫn được như ai đó.
-"Thế giờ anh có cưới không hay xuống làm phù dâu, để em lên cưới thay anh nào?"
Vương Nguyên nghe vậy, thôi không trách cứ, ngược lạ hất hàm lên mặt nói:
"Ngoan làm phù dâu đi em..."
Cả lễ đường vang vọng bài "Love Songs Feast" tượng trưng cho tình yêu trải qua gian khổ cuối cùng sẽ đạt được ước mơ hoàn mỹ và chúc mừng hôn lễ, thiêng liêng mà cũng nhẹ nhàng. Khi anh ngẩng đầu lên, một đôi mắt sâu xa mà lại dạt dào tình cảm, bên trong tồn tại sự lưu luyến và cưng chiều cậu.
Cha xứ trang nghiêm mở quyển kinh thánh, trịnh trọng bắt đầu đọc lời thề:
-"Vương Tuấn Khải, đứng trước bậc Thượng Đế tối cao, con có nguyện ý thật lòng muốn kết duyên vợ chồng với Vương Nguyên, tuân theo những điều trong kinh thánh, không kể sướng vui hay đau khổ, giàu sang đói nghèo, hòa thuận hay bất hòa, khỏe mạnh hay ốm đau, con sẽ tôn trọng cậu ấy, quan tâm cậu ấy, chung thủy với cậu ấy, một lòng yêu cậu ấy, mãi cho tới khi rời khỏi thế gian này không?"
Vương Tuấn Khải nắm chặt tay Vương Nguyên, giọng nói cố chấp mà kiên định:
-" Tôi đồng ý!"
Cha xứ quay đầu sang hỏi Vương Nguyên:
-" Vương Nguyên, đứng trước bậc Thượng Đế tối cao, con có nguyện ý thật lòng muốn kết duyên vợ chồng với Vương Tuấn Khải, tuân theo những điều trong kinh thánh, không kể sướng vui hay đau khổ, giàu sang đói nghèo, hòa thuận hay bất hòa, khỏe mạnh hay ốm đau, cậu sẽ tôn trọng anh ấy, quan tâm anh ấy, chung thủy với anh ấy, một lòng yêu anh ấy, mãi cho tới khi rời khỏi thế gian này không?"
Vương Nguyên mềm mại nói:
-" Tôi nguyện ý!"
Cha xứ nói: " Tiếp theo mời hai người trao nhẫn cho nhau"
Sau khi Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên trao nhẫn cưới cho nhau dưới sự chứng kiến của cha xứ, trong nháy mắt, bàn tay to của Vương Tuấn Khải nắm thật chặt bàn tay bé nhỏ của Vương Nguyên.
Trong mắt cha xứ chứa đựng sự vui mừng và lời chúc phúc, sau cùng tuyên bố hùng hồn: "Ta đại diện cho Thánh, tuyên bố hai con chính thức là vợ chồng"
- "Nguyên Nhi, anh yêu em!" Vương Tuấn Khải thâm tình nói, vội vàng hôn lên bờ môi của cậu..
Trong giây phút ấy, vô số bồ câu trắng được thả, tất cả bạn bè cũng như những vị khách quý đang ngồi cùng đứng dậy vỗ tay chúc phúc cho hai người....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com