Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6

Trước bàn làm việc, đạo diễn Lee vẫn đang đợi câu trả lời của Yu Jimin.

Yu Jimin suy nghĩ một lúc lâu rồi mới cất tiếng "Ông đi thương lượng với phó quan của tôi đi."

Không nói đồng ý, cũng chả nói không đồng ý.

Đạo diễn Lee bị câu nói này làm cho ngơ ngác, thật đúng là không thể nào hiểu được suy nghĩ của chị, ông ta đinh ninh định hỏi lại. Nhưng khi thấy Yu Jimin nâng cốc trà lên, ông ta không dám quấy rầy, vì vậy lập tức nhanh chóng chào hỏi một câu rồi rời đi.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc, đạo diễn Lee vội vội vàng vàng đi hỏi quản gia chỗ của phó quan Kim. Ông ta lạch bạch ục ịch chạy ra tòa nhà nhỏ nằm đằng sau phòng hành hình. Lúc này cũng tình cờ gặp Kim Minjeong đang rửa tay.

“Phó, phó, phó quan Kim, xin làm phiền một chút.” Đạo diễn Lee lướt mắt xuống rồi nhìn thấy một chậu đầy máu, đôi chân chợt mềm nhũn ra, “Nhị, nhị, nhị tiểu thư nhờ cô thu xếp một việc.” Dứt lời, ông ta nói tiếp mục đích mà ông ta đến đây với cái giọng điệu như thanh âm của những hạt đậu rơi lốp bốp xuống đất, vừa nhanh vừa ngắt quãng. Ông ta chính là đang không muốn ở trước mặt phó quan Kim quá lâu, vì so với trước mặt nhị tiểu thư, nhìn mặt cô còn đáng sợ hơn.

Kim Minjeong vẫn là có chút ấn tượng với nữ minh tinh này.

Sau khi nghe câu hỏi của đạo diễn Lee, cô nhìn ông ta với đôi mắt đen nháy, không lộ ra chút cảm xúc nào.

"Vậy thì tối mai đi." Cô lấy chiếc khăn trên kệ, chậm rãi lau tay, "Đến nhà hàng của tôi đi, chúng tôi cung kính chờ đợi."

Đạo diễn Lee gật đầu, rồi cầm cái túi xách, hấp tấp rời đi, trong khoang mũi ông giờ đây chỉ ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, nếu ở lại lâu hơn nữa chắc ông ta sẽ chết vì ghê tởm mất.

Kim Minjeong vốn chuẩn bị định quay người rời khỏi, nhưng rồi cô lại trở mình đi về phía căn ngục u tối.

"Sao lại quay lại rồi?"

Một tên lính gác cũng coi như là có quan hệ tốt với cô hỏi.

"Ngứa tay."

Kim Minjeong thờ ơ đáp, gót giày nhẹ nhàng va xuống mặt đất, một tiếng ‘cạch’ thanh tao vang lên, rồi dần dần vang vọng vào sâu trong bóng tối.

Trong cùng của ngục tối, nơi đang trói một tên “tử tù”, một nhân vật đặc biệt, người mà ai cũng muốn xé nát cơ thể của hắn ra thành nhiều mảnh.

Đó là một trong những hung thủ khiến Yu Jimin không thể đi lại được như người bình thường. Là người từng hô mưa gọi gió, phong lưu uy vũ - Ju Jin Mo

Nhưng đấy là quá khứ.

Ju Jin Mo bây giờ chỉ là một tên tù nhân thấp kém nhỏ bé nằm trong cùng ngục tối, và đương nhiên, bất kì ai cũng có thể đến chà đạp hắn.

Tên lính canh mở cửa phòng giam cho Kim Minjeong rồi nhanh chóng rời đi. Như thường lệ, mỗi khi phó quan Kim muốn gặp Ju Jin Mo thì chính là tâm trạng của cô đang rất tệ, và hắn cũng không muốn bản thân vì chuyện này mà bị liên lụy.

"Haha, nhìn xem, ai tới này?"

Ở giữa phòng giam tối tăm, một giọng nam khàn khàn và yếu ớt theo tiếng cười vang lên, nói.

"Bộp"

Kim Minjeong cầm cây roi dài trong tay, dùng một lực đạo quật ngã người đàn ông trong bóng tối một cách mạnh mẽ, tiếng cười khàn khàn của hắn lập tức được thay thế bằng một tiếng kêu đau đớn bị bóp nghẹt giữa không trung.

"Sao vậy? Tiểu thư thân yêu của cô, lại làm gì khiến cô khó chịu sao?"

Người đàn ông dường như đã quen với những lần như này. Vừa rồi là do hắn đã lơ là nên mới thất thanh la lên như vậy. Sau khi Kim Minjeong tiếp tục giáng xuống từng đợt từng đợt một thì hắn một bên vừa chịu đựng, một bên thì lại nghĩ về việc trêu đùa Kim Minjeong.

"Để ta đoán xem nào..."

"Không phải chứ, cô vẫn còn chưa thổ lộ tâm tư với tiểu thư nhà cô hả?"

Kim Minjeong không đáp lại một lời nào, nhưng hình như hắn đã nói trúng tim đen của cô rồi, sức đánh vốn dĩ đã mạnh, giờ đây còn không ngừng tăng lên.

"Ah-haha ... có vẻ như ... ta đã đoán đúng rồi ... a-"

Đuôi roi xẹt qua mặt, Ju Jin Mo liếm vết máu rỉ ra khóe miệng, nhếch mép cười.

"Haiz, đúng vậy … một con người ghê tởm như cô ... một người phụ nữ thích lấy người khác ra tiêu khiển ... thì sẽ có ai thích chứ?"

"Nếu tiểu thư biết cô như vậy... Có phải hay không, cô ta sợ là sẽ bị dọa đến chết?"

"Ha ha ha ha ha ha!"

Kim Minjeong bước lên, dùng chân đạp mạnh vào chiếc chân vốn dĩ đã thương nặng của Ju Jin Mo, giẫm nát nó.

"Câm miệng!"

Kim Minjeong cúi xuống, nói một cách căm thù.

"Tao năm đó có thể giết được anh em của mày thì bây giờ tao cũng có thể giết chết mày."

Ánh mắt cô tràn đầy những tia máu, không hề giống như ánh mắt của một người phụ nữ nên có, mà nó lại giống như ánh mắt của sát thần.

Ju Jin Mo nghiến răng, vừa phẫn hận vừa kiêng sợ.

Hắn nhớ lại lúc đó, lúc hắn đang bước xuống hầm tàu, chuẩn bị lấy Yu Jimin làm con tin để thương lượng với Yu Sun-yup thì lại bắt gặp được một cảnh tượng kinh hoàng.

Khắp sàn rải rác là những bộ phận đứt lìa của con người, hòa lẫn với chúng là máu.

Trong phòng chỉ còn có hai người sống, một người đã bất tỉnh, người kia thì đang cầm trên tay con dao găm, nhẹ nhàng đung đưa mời chào. Khi đó, đôi mắt cô nhìn hắn giống hệt như bây giờ.

“Hãy nhớ, mày sống đến bây giờ chỉ là do tiểu thư không muốn để cho mày chết.” Giọng nói lạnh lùng của Kim Minjeong thay đổi dòng suy nghĩ của Ju Jin Mo, hắn cảm thấy cổ họng mình như bị kim châm đâm thủng, hơi thở trở nên khó chịu đến đáng sợ.

"Tra tấn thể xác hay ngược đãi tinh thần mày, mày sống hay chết, đối với tao không có gì khác biệt."

Kim Minjeong lạnh lùng nói.

"Vì vậy, hãy nhớ ... những lời nào nên nói và những lời nào ... không nên nói."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com