Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 303 + 304

Chương 303. Kịch liệt phản bác

Hồng Thừa Chí bị đả kích, lúc trước rất kính trọng và yêu thương cha. Vào giờ khắc này đã biến thành hư không, chỉ còn lại sự oán hận, nhưng dù hắn có hận thế nào thì cũng thể thay đổi chuyện bị giữ lại làm con tin.

“Anh, anh yên tâm, em nhất định sẽ cùng ba nghĩ biện pháp cứu anh ra." Hồng Thi Na cam kết, mặc dù không muốn anh mình ở lại làm con tin, nhưng bản thân cô cũng không muốn lưu lại, nên cô chỉ đành biết biết xin lỗi không thể làm gì khác, chuyện này muốn trách thì phải trách Phong Gia Vinh.

"Nghĩ cách, đến bao lâu thì mới có cách hả, một năm hay là hai năm, thậm chí có thể là mười năm, chẳng lẽ các người muốn tôi phải trải những năm tháng u tối không thể nhìn thấy mặt trời sao? Chỉ cần nghĩ ở đây một ngày tôi cũng đã không thể chịu nổi rồi." Hồng Thừa Chí càng nói càng kích động, mãnh liệt phản bác những uẩn khuất trong lòng mình, vốn hắn rất thương yêu em gái mình, nhưng bây giờ tất cả trong lòng hắn chỉ còn sự đố kị và oán hận.

Chẳng lẽ hắn lại thua kém em gái mình đến thế sao?

"Anh hai, sau khi trở về, mọi người sẽ cố dùng mọi cách, nhất định sẽ cứu anh ra mà."

"Cho thời gian đi, đừng chỉ biết hứa hẹn mà để tôi chờ đợi vô vọng."

"Cha ——"Hồng Thi Na không thể trả lời được, đành quay sang nhờ Hồng Thiên Phương giúp đỡ.

Hồng Thiên Phương suy nghĩ, vỗ vỗ bả vai Hồng Thừa Chí, cam kết: "Trong vòng một tháng, cha nhất định sẽ cứu con ra."

"Có thật không?"

"Thật, bằng bất cứ giá nào, dù đem cả tập đoàn Hồng thị ra để đổi lấy, cha cũng sẽ cứu con ra."

"Được, một tháng đã định, trong vòng một tháng cha nhất định phải cứu con ra." Gánh nặng trong lòng hắn liền tan biến.

"Nhất định." Hồng Thiên Phương vỗ vỗ bả vai Hồng Thừa Chí, sau đó xoay người đối mặt Phong Gia Vinh, nói lên yêu cầu, "Phong Gia Vinh, tôi hi vọng trong khoảng thời gian này ông đối xử tốt với con trai tôi, tôi không mong ông đối đãi nó như một thiếu gia, nhưng ít nhất phải cho nó mỗi ngày được ăn uống đầy đủ."

Phong Gia Vinh bình thản nói: "Ông yên tâm, tôi tuyệt đối không để con trai ông đói chết, ông cũng đừng mong nghĩ đến chuyện đem cảnh sát tới đây cứu người, bởi vì sau khi ông rời đi, tôi sẽ đem con ông chuyển sang nơi khác. Còn chuyện nó ở đâu, tôi tạm thời không thể nói cho ông biết. Muốn cứu con trai ông, thì phải chờ xem thái độ của ông rồi?"

Nếu lỡ sau khi Hồng Thiên Phương trở về đem giao CD cho cảnh sát, sau đó dẫn cảnh sát tới nơi này cứu người, vậy ông chẳng phải không còn cơ hội phản kích rồi sao? Cho nên không thể bắt nhốt Hồng Thừa Chí ở nơi này, nhất định phải chuyển hắn đi.

"Khó trách Phong thị đế quốc có được ngày hôm nay, lòng dạ ông quả nhiên quá hiểm độc, lại còn đa mưu túc trí nghĩ ra quá nhiều nguy kế."

"Tập đoàn Hồng thị có được như hôm nay, chứng minh lòng dạ ông cũng không nhỏ, thủ đoạn ác độc của ông cũng không kém gì tôi."

"Phong Gia Vinh, ông tốt nhất nên đối xử tử tế với con trai tôi, bằng không thì ngọc nát hương tan tôi cũng sẽ không bỏ qua cho ông. Thi Na, chúng ta đi." Hồng Thiên Phương không muốn lãng phí thời gian để nói chuyện nhảm nhí, mang theo Hồng Thi Na rời đi.

Hồng Thi Na nhìn Hồng Thừa Chí mấy lần, sau đó mới dứt khoát rời đi, trong lòng âm thầm thề, chờ cứu anh trai ra, sau đó nhất định bắt người Phong phải trả giá gấp mười lần.

"Cha, Thi Na, các người nhất định phải cứu con, nhất định phải cứu con." Hồng Thừa Chí trong miệng không ngừng hô to, muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng mới đi hai bước liền bị người giữ chặc lại, tránh cho hắn chạy trốn.

Phong Gia Vinh nhìn bộ dáng chật vật của hắn, ánh mắt chợt lóe, đột nhiên nghĩ ra cách trả thù, cười nham hiểm nói: "Hồng thiếu gia, cậu hãy ngoan ngoãn ở lại đây làm con tin đi, về phần sau này sống như thế nào, phải xem biểu hiện của ba cậu rồi?"

Nếu như có thể khiến cho cha con Hồng Thiên Phương và Hồng Thừa Chí trở mặt thành thù, chẳng phải so với chuyện giết họ còn kịch tính hơn sao?

"Phong Gia Vinh, ông muốn đưa tôi đi đâu?" Hồng Thừa Chí hỏi lại không chịu trả lời câu hỏi của ông, hắn lo lắng cho tình cảnh của mình bây giờ.

"Đương nhiên là ở một nơi rất an toàn, không ai có thể tìm ra, một nơi chỉ có mình ta biết mà thôi. Bất quá cậu yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để cho cậu chết đói, chỉ cần ba cậu mau chóng giải quyết chuyện này, tôi sẽ thả cậu đi, cho nên chuyện cậu bị giam bao lâu là do cha cậu thôi. Nếu như ông ta trở về giải quyết chuyện hết tất cả CD,thì chỉ cần vài ngày thôi là cậu có thể về nhà, tiếp tục sống những ngày làm đại thiếu gia không còn bị nhốt nữa."

"Ba tôi nhất định sẽ cứu tôi, nhất định sẽ."

"Chuyện này tôi cũng không rõ, chỉ biết chờ tin tức của cha cậu thôi. Chuyện bây giờ cậu cần làm hiện giờ chính là chờ, chúng ta cùng nhau chờ. Nếu như ba cậu thật sự rất yêu rất yêu cậu, tin rằng không bao lâu nữa sẽ tới cứu cậu, nếu ông ta không thương cậu, có lẽ không phải là một tháng, mà có khi là hai tháng, thậm chí còn phải chờ lâu hơn thế."

"Sẽ không, ba nói trong vòng một tháng sẽ cứu tôi ra thì nhất định sẽ làm được." Hồng Thừa Chí tin tưởng vào cha của mình. Bởi vì chỉ biết tin tưởng, hắn mới có dũng khí để đối mặt với những chuyện sau này.

"Vậy cậu cứ từ từ mà chờ." Phong Gia Vinh khinh thường nói, sau đó ra lệnh cho đám thủ hạ, "Đem hắn nhốt lại vào phòng tối, tối nay chở đi."

"Dạ", hai người đàn ông tiến lên phía trước, đem Hồng Thừa Chí nhốt lại vào trong phòng tối.

Cho dù bị giải đi, Hồng Thừa Chí vẫn không ngừng hô to, "Ba nhất định phải cứu con, nhất định phải cứu con ra."

"Cho dù thế thì đã sao, tôi cũng sẽ làm cho một tháng đó kéo dài hơn, sau đó để các người biết mùi vị bị con trai đối phó với chính cha ruột của mình là thế nào." Phong Gia Vinh âm hiểm cười lầm bầm lầu bầu, đột nhiên nhớ lại phong khải trạch cùng tạ ơn ngàn ngưng, trên mặt âm hiểm cười đổi thành ưu sầu, lo lắng bọn họ bởi vì biết chuyện này mà không tha thứ hắn.

Nếu là lúc trước, ông tuyệt đối sẽ không lo lắng đến chuyện này, chỉ cần trong tay có tiền cùng quyền thế thì mọi chuyện đều dễ như trở lòng bàn tay, nhưng bây giờ, ông không còn cần đến tiền cùng quyền thế, chỉ muốn cùng người nhà sống hạnh phúc. Hiện nay ông chỉ có thể làm, chính là chờ đợi, chờ đợi sự tha thứ của bọn họ.

Bọn họ sẽ tha thứ cho ông sao?

Tạ Thiên Ngưng sau khi rời khỏi Phong Gia, mặc dù ngồi trên xe, nhưng trong lòng lại tràn đầy lo sợ. Cô bất đắc dĩ thở dài, không biết sau khi bọn họ rời đi Phong Gia Vinh có làm chuyện gì sai lầm không, dù sao giết người là phạm pháp, hơn nữa ông đã lỡ làm hết một lần rồi.

Phong Khải Trạch yên tĩnh ngồi lái xe, biết rõ cô đang lo lắng chuyện gì, vốn không muốn nhiều lời, nhưng vì để cô an tâm, nên lên tiếng nói, "Ngươi không cần quá lo lắng, sẽ không phát sinh chuyện gì ."

"Theo như tình cảnh vừa rồi nếu không xảy ra chuyện mới là lạ, ba đã làm sai một lần, chẳng lẽ anh lại muốn ba làm sai thêm một lần nữa sao? Khỉ con, chúng ta quay trở lại đi, trở lại khuyên ba một chút để tránh ông lại đi sai đường." Chỉ vì không muốn bi kịch xảy sinh, cô liền khuyên nhủ.

Nhưng anh lại không nghĩ thế, thẳng thừng nói: "Em yên tâm đi, tình cảnh vừa rồi quả thật không ổn, nhưng cũng không đến mức xảy ra chuyện lớn gì."

"Sao anh lại chắc chắn thế?"

"Bọn họ đều đang nắm giữ nhược điểm của đối phương, hai người họ chỉ có thể giằng co không dám để bất cứ chuyện gì xảy ra đâu, như vậy sẽ mất cả chì lẫn chài, cho nên nhiều nhất chỉ giữ lại làm con tin mà thôi."

Phong Gia Vinh không dễ dàng để thua bởi Hồng Thiên Phương, với một bụng đầy mưu kế, thực lực họ lại chênh lệch không quá xa, cho nên muốn đánh bại đối phương là điều không dễ dàng.

"Con tin, ý anh là, ba sẽ bắt giữ người lại làm con tin, vậy người này sẽ là ai?"

"Không phải Hồng Thi Na thì chính là Hồng Thừa Chí, anh hi vọng người bị bắt là Hồng Thi Na, như vậy cô ta sẽ không dám ra ngoài gây sóng gió."

"Mặc kệ ai làm con tin, chỉ cần ba không giết người diệt khẩu là được, em nghĩ anh cũng không mong ba ở tuổi này vào trong tù ngồi chứ."

Phong Khải Trạch đối với chuyện lần này chỉ bỏ lại bằng một nụ cười, thẳng thừng nói: "Thay vì suy nghĩ mãi đến chuyện này, chi bằng em hãy nghĩ xem làm sao trở về ăn nói với Đới Phương Dung đi, dù sao chuyện này cũng có liên quan đến bà ấy, không phải sao?"

Nói đến chuyện này, Tạ Thiên Ngưng hơn buồn, gương mặt nặng trĩu, “Hay là cứ nói thẳng ra, nhưng hiện tại em cũng không biết nên nói sao nữa? Nếu như mẹ biết chân tướng sự tình, có khi nào vì quá tức giận mà đi liều mạng với ba không?"

Chuyện này quả là có chút khó giải quyết.

Anh biết cô đang lo lắng, liền cho cô một đề nghị, "Hay là đừng nói ra, có khi như vậy sẽ tốt hơn."

"Ý anh là lừa gạt sao?"

"Phong Gia Vinh nhất định sẽ đem toàn bộ chứng cứ tiêu hủy sạch sẻ, không có chứng cớ, cảnh sát cũng không làm gì được ông ấy. Nếu như em đem chuyện này nói ra, chỉ sợ sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, có khi Đới Phương Dung sẽ đi tìm Phong Gia Vinh trả thù, kết quả như vậy đối với người nào cũng không tốt."

Nghe lời phân tích của anh, cô đột nhiên cười trộm hỏi: "Khỉ con, có phải anh cũng bắt đầu lo lắng cho ba rồi đúng không? Bằng không cũng sẽ không nói như vậy."

"Anh không lo lắng cho ông ta, chẳng qua không muốn đến lúc đó em bị kẹp ở giữa hai người họ mà thôi. Nếu như hai người bọn họ xảy ra tranh chấp, người chịu khổ không chỉ bọn họ, còn có em nữa." Anh kịch liệt phản bác, nhưng vì anh quá mức phản bác nên có vẻ chỉ là khẩu thị tâm phi.

"Anh cũng không cần phải phủ nhận, lo lắng cho ba cũng chỉ là chuyện thường tình, cần chi giấu giếm. Vả lại hôm nay ba đã đối xử với chúng ta tốt như vậy, hoàn toàn giống như một người cha, không phải sao?"

"Phong Gia Vinh chỉ dùng một ly sữa tươi, và vài câu nói liền thu phục được em rồi sao?"

"Khỉ con, oan gia nên cởi không nên buộc, nếu ba đã có ý muốn làm lành với chúng ta, thì chúng ta cần gì phải so đo chuyện này chứ? Chẳng lẽ anh không để ý sao, ba đã thừa nhận em, chân chính thừa nhận em, chứ không phải vì mười tỷ của em, mà là thực tâm tiếp nhận em là vợ anh. Bằng không mới vừa rồi em nói giao cho ông ấy cổ quyền, ông ấy cũng không cần cự tuyệt, không phải sao?"

Nghe đoạn này, Phong Khải Trạch rất xúc động, bởi vì anh cảm giác được Phong Gia Vinh hôm nay cùng với trước kia hoàn toàn bất đồng, tựa hồ muốn cùng bọn họ làm lành với nhau. Chẳng qua trước kia xảy ra rất nhiều chuyện, khiến anh không thể nào tiếp nhận được người cha này, "Chuyện này cứ để sau này hãy nói."

Tạ Thiên Ngưng biết anh đã muốn tha thứ cho Phong Gia Vinh, nên không cần phải ép buộc, chẳng qua chỉ hơi cười cười. Trong lúc vô tình đem tầm mắt chuyển ra ngoài cửa sổ, đột nhiên thấy trên đường phố có một nam một nữ đang lôi lôi kéo kéo, nhìn kỹ lúc này mới phát hiện là Đinh Tiểu Nhiên cùng với Điền Vĩ, liền lên tiếng: "Khỉ con, mau dừng xe. Em nhìn thấy Tiểu Nhiên.

***
Chương 304. Sẽ không quay đầu lại

Trên đường, Đinh Tiểu Nhiên cùng Điền Vĩ đang lôi lôi kéo kéo, tựa hồ xảy ra tranh chấp, hơn nữa còn đang tranh cãi kịch liệt.

Điền Vĩ lôi kéo túi xách Đinh Tiểu Nhiên, giằng co không ngừng, cầu xin cô, "Tiểu Nhiên, anh biết sai rồi, em hãy tha thứ cho anh, có được không? Trải qua mấy ngày nay, cuộc sống của anh thật sự rất khó khăn, ngày đều nghĩ đến em, anh thật sự vô cùng hối hận, hối hận đã không quý trọng tình cảm giữa chúng ta, em tha thứ cho anh đi, bằng không anh sẽ sống không bằng chết."

Đinh Tiểu Nhiên không thuận theo, muốn đoạt lại túi xách của mình, vừa giật vừa cãi nhau với hắn, "Anh đi tìm Tiêu Vũ Huyên đi, làm gì cứ đeo bám theo tôi hoài chứ? Anh sống hay chết là chuyện của anh, không liên quan tới tôi, buông tay ra, kéo nữa túi xách của tôi sẽ đứt đó. Túi xách này là đắc tiền nhất mà tôi có đó."

Cho dù có nói thế nào, Điền Vĩ cũng không chịu buông tay, cứ giằng co mãi mà không điếm xỉa đến cái túi, lo nói, "Tiểu Nhiên, anh biết anh không nên bỏ rơi em, anh sai rồi, xin hãy cho anh thêm một cơ hội đi. Anh với Tiêu Vũ Huyên đã kết thúc, chúng anh đã chia tay nhau rồi, trong lòng anh chỉ yêu có một mình em."

"Thì ra là anh bị người ta bỏ mới đến tìm tôi, Điền Vĩ, tôi cho anh biết, Đinh Tiểu Nhiên tôi không thích lượm lại đồ người khác bỏ đi. Anh buông tay ra, bằng không tôi sẽ sẽ hô to “cướp”, buông tay, đừng có kéo nữa, túi xách của tôi sắp bị anh kéo hư rồi."

"Tiểu Nhiên ——"

"Buông tay, buông tay."

“Anh không buông, anh đã buông tay em hết một lần, lần này tuyệt đối sẽ không. Tiểu Nhiên, em tha thứ cho anh đi, cho anh thêm một cơ hội, được không?"

"Không, cái tên khốn kiếp này, buông tay."

"Không buông."

"Không buông tôi sẽ hô cướp đó."

Trong lúc hai người giằng co, đột nhiên truyền đến một tiếng chất vấn, làm bọn họ hoảng sợ liền bất động.

Tạ Thiên Ngưng đi tới, thấy Điền Vĩ lôi kéo Đinh Tiểu Nhiên, vì vậy tức giận chất vấn hắn, "Điền Vĩ, anh làm gì đó?"

Điền Vĩ quay đầu lại, nhìn thấy Tạ Thiên Ngưng đầu tiên, sau đó lại thấy Phong Khải Trạch, vội vàng buông tay, không dám giằng co nữa, sợ sẽ chọc đến Phong Khải Trạch, cà lăm nói: "Thiên, Thiên Ngưng, cô, cô làm gì ở chỗ này thế?"

Điền Vĩ vừa bỏ tay xuống, Đinh Tiểu Nhiên liền đi nhanh đến bên cạnh Tạ Thiên Ngưng, vì quá tức giận liền đem tất cả mọi chuyện kể ra hết, "Thiên Ngưng, tên này quả thật rất ghê tởm, hắn bị Tiêu Vũ Huyên đá, liền quay lại đeo bám mình, mình không tha thứ cho hắn, hắn liền lôi kéo không buông, thật sự rất đáng ghét. Chết rồi, cái túi xách của mình bị kéo rách một lõm rồi, đây cái túi xách đắc tiền nhất của mình đó, ôi đau lòng quá đi mất."

"Tiểu Nhiên, thứ người như vậy không đáng để ý đến, mình sẽ kêu khỉ con chở cậu về nha, chúng ta cùng về thôi." Tạ Thiên Ngưng kéo tay Đinh Tiểu Nhiên, không hy vọng cô tha thứ cho Điền Vĩ, liền lôi cô rời đi.

Điền Vĩ có chút không phục, mặc dù sợ Phong Khải Trạch, nhưng vẫn muốn nối lại với Đinh Tiểu Nhiên, dũng cảm nói ra suy nghĩ trong lòng, “Anh chỉ là nhất thời hồ đồ, hiện giờ anh đã biết sai rồi, em không thể cho anh thêm một cơ hội sao? Ngẫm nghĩ lại khi xưa chúng ta đã có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau, chúng ta đã từng thề non hẹn biển, chẳng lẽ em coi nó như chưa có chuyện gì xảy ra sao?"

Đinh Tiểu Nhiên dừng bước, lạnh lùng nhìn hắn, giễu cợt nói: "Lời thề giữa chúng ta đã không còn khi anh đã sống cùng với Tiêu Vũ Huyên. Điền Vĩ, tôi và anh đã không còn bất kỳ quan hệ nào anh đừng có đeo bám theo tôi nữa, anh chia tay Tiêu Vũ Huyên đó là chuyện của anh, còn tôi và anh cũng đã kết thúc rồi."

"Tiểu Nhiên, anh đã tra ra rồi, tên chủ tịch ngân hàng Thiên Tường kia căn bản không phải là bạn trai của em, hắn là bạn của Tạ Thiên Ngưng, ngày đó ở trong nhà hàng, các người chẳng qua chỉ là giả vờ, hơn nữa hắn còn nhỏ hơn em hai tuổi, em vốn dĩ không thích người nhỏ tuổi hơn."

Chuyện đã bị vạch trần, Đinh Tiểu Nhiên cảm thấy có chút lúng túng, nhưng việc đã đến nước này, lúng túng cũng vô dụng, liền dũng cảm đối mặt, kịch liệt phản bác, "Đúng, chúng ta diễn trò đó vậy thì sao, quan hệ gì đến anh? Tôi yêu ai hay diễn trò với ai thì đó là chuyện của tôi, không liên quan anh."

"Tiểu Nhiên, trong lòng em rất rõ, không phải sao? Trên thế giới này không ai xứng với em hơn anh, hơn nữa cũng đã lớn rồi, cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ ——"

"Điền Vĩ, tôi nói cho anh biết, cho dù cả đời này tôi không lấy được chồng, thì cũng sẽ không lấy anh đâu, anh bỏ cuộc đi. Tôi dù có lớn tuổi thì đã sao, không phải Thiên Ngưng cũng lớn tuổi mới tìm được người yêu cô ấy thật lòng đó sao, cho dù vận khí của tôi không bằng cô ấy, không tìm thấy được người tốt thì cũng không muốn sống cùng hạng đàn ông cặn bả như anh."

"Anh chẳng qua chỉ chơi đùa với Tiêu Vũ Huyên, chứ không hề thật lòng với cô ấy, Tiểu Nhiên, em hãy tin anh."

"Tình cảm có thể đem ra vui đùa sao? Điền Vĩ, tôi càng ngày càng khinh thường anh, không theo đuổi được Tiêu Vũ Huyên liền quay lại với tôi. Nếu như có một ngày anh tìm thấy người con gái khác tốt hơn, vậy chẳng phải anh sẽ vứt bỏ tôi nữa sao. Tôi Đinh Tiểu Nhiên không phải kẻ ngốc, sẽ không ngu đến mức để anh lừa đến hai lần, cho nên từ nay về sau chúng ta đường ai nấy đi, không liên quan gì nhau. Thiên Ngưng, chúng ta đi." Đinh Tiểu Nhiên tức giận nói hết ra một lượt, sau đó liền quay đầu đi.

"Điền Vĩ, anh đừng đến tìm Tiểu Nhiên, đừng nói cô ấy có tha thứ cho anh không, coi dù cô ấy có tha thứ thì tôi cũng sẽ không giao cô ấy cho anh đâu." Tạ Thiên Ngưng lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người đi.

Phong Khải Trạch không nói gì, thấy cô đi anh cũng đi theo, chẳng để tên Điền Vĩ này vào trong mắt. Bởi chuyện này không hề liên quan đến anh, nên anh cũng không thèm để ý đến.

". . . . . ." Điền Vĩ chỉ biết kiềm nén trong lòng, không dám bộc phát ra ngoài, dù sao Phong Khải Trạch vẫn còn đang ở đây, nếu hắn nói sai điều gì, e rằng sẽ chọc giận đến tên quỷ sa tăng này.

Không sao, Phong Khải Trạch cũng không thể ngày nào cũng đều ở bên cạnh Đinh Tiểu Nhiên, chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ tới tìm Tiểu Nhiên, bất kể thế nào, nhất định phải khiến cô ấy tha thứ, bằng không cuộc đời sau này của hắn sẽ rất thê thảm.

Đinh Tiểu Nhiên ngồi sau xe Phong Khải Trạch, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Tạ Thiên Ngưng cũng ra phía sau xe ngồi cùng cô, nhắc nhở, "Tiểu Nhiên, tên Điền Vĩ này không đáng tin đâu, cậu không được tha thứ cho hắn, nhớ rõ, không được tha thứ cho hắn đó."

"Cậu yên tâm, cho dù hắn có ba quỳ chín lạy, mình cũng không tha thứ cho hắn đâu. Mình rất hiểu tên Điền vĩ này, chỉ vì Tiêu Vũ Huyên đã đá hắn, cho nên mới quay lại tìm mình, chủ yếu là nhắm vào tiền của mình. Hơn nữa do mình và cậu rất thân thiết với nhau, mà cậu lại là vợ của Phong Khải Trạch,nên hắn muốn dựa vào mối quan hệ này để thăng tiến, hắn làm sao có thể qua mặt được mình chứ?" Nghĩ đến cái tên Điền Vĩ chết tiệc này, cô càng thêm nổi giận, càng thêm xấu hổ khi nhớ lại lúc trước quen hắn.

Quả nhiên khổ một lần liền rút ra kinh nghiệm."Cậu hiểu thế là tốt, tôi còn sợ cậu sẽ mềm lòng mà tha thứ tên Điền Vĩ kia. Tiểu Nhiên, chi bằng cậu thử tìm hiểu Dư Tử Cường xem, so với Điền Vĩ thì nó tốt hơn rất nhiều."

"Lại nữa, đừng cứ mỗi lần thấy mình liền nói đến Dư Tử Cường có được hay không, mình đã lâu không có gặp hắn, cũng không hề có liên lạc với hắn, OK?"

"Nó không liên lạc với cậu, vậy cậu chủ động liên lạc với nó đi!"

"Mình xin cậu đó, mình liên lạc với hắn để làm gì, trước đó là hắn nói muốn theo đuổi mình, chứ không phải mình nói theo đuổi hắn, nếu như mình đi gọi điện thoại cho hắn, đây chẳng phải biến thành mình theo đuổi hắn sao? Mình không làm." Loại chuyện mất mặt này, đánh chết cô, cô cũng không làm.

Bất quá nói thật, cái tên Dư Tử Cường này đã mấy tháng không liên lạc với cô, biến mất không để lại chút tung tích làm cô cảm thấy là lạ .

"Tiểu Nhiên, có muốn mình hẹn Dư Tử Cường ra ngoài giúp cậu không. Hai người các cậu thử hẹn nhau một lần đi, có được hay không?" Tạ Thiên Ngưng đề nghị, mặc dù đối phương không đồng ý, nhưng cô đã quyết định sẽ làm như vậy.

"Không được, mình hiện giờ không có tâm tư nào để đi gặp ai, cũng không có thời gian, gần đây trong công ty có rất nhiều chuyện cần làm, mình rất bận. Cả chủ nhật cũng phải làm thêm giờ. Bởi vì lương không tăng nên nhiều người đã bỏ việc. Kinh tế đình trệ, kinh doanh không tốt, tiền thưởng gì cũng đều rất ít ỏi, trước kia mình không thích đi làm tiếp thị, nhưng bây giờ, gì cũng phải đi, gì cũng phải làm, mỗi ngày đều mày tất mặt tối, làm gì có thời giờ đi gặp người nào?" Đinh Tiểu Nhiên cự tuyệt đi gặp Dư Tử Cường, còn cố ý lấy cớ mình bận việc ra, để biện bạch cho tất cả mọi chuyện.

Nếu như không biện bạch một chút, chắc chắn Tạ Thiên Ngưng không chịu bỏ qua việc cô đi gặp Dư Tử Cường, cô bây giờ không muốn đi gặp người đàn ông nào cả.

"Tiểu Nhiên, cậu làm nhiều việc như vậy, vậy cậu có từng nghĩ đến chuyện đổi công việc khác không?."

"Đổi công việc, nói dễ vậy sao. Thôi đi, dù sao cũng đã quen việc, không có gì đáng lo ngại, nếu như mình bỏ việc, chỉ e giám đốc Mã sẽ tức chết. Đúng rồi, mọi người định đi đâu?" Đinh Tiểu Nhiên nói sang chuyện khác, chỉ sợ nói qua nói lại, sẽ nói về Dư Tử Cường, càng sợ Tạ Thiên Ngưng kêu cô qua chỗ Dư Tử Cường làm việc.

Đã mấy tháng rồi mà Dư Tử Cường cũng không liên lạc với cô, vậy thì chứng minh hắn đối với cô không hề có tình cảm gì, cô cần gì phải làm mình mất thể diện chứ?

"Không có gì, chỉ là đến Phong gia gặp ba một chút thôi." Tạ Thiên Ngưng chẳng qua chỉ mới nói đến phân nửa, không nói ra hết. Không phải cô không tin Tiểu Nhiên, mà là chuyện này càng ít người biết càng tốt, cho nên không nói là tốt nhất.

"Cái gì, cậu đi gặp Phong Gia Vinh, vậy ông ấy có làm gì cậu không?"

"Nếu như ông ấy có làm gì mình, thì sao bây giờ mình lại có thể ngồi yên ổn ở chỗ nầy chứ? Mình sẽ kêu khỉ con đưa cậu về nhà trước, nếu có rãnh thì nhớ đến tìm mình nha."

"Rảnh thì mình nhất định sẽ đi tìm cậu, thuận tiện đến thăm con trai hay con gái nuôi của mình luôn. Thiên Ngưng, bụng của cậu lại lớn ra nữa rồi, xem ra đứa bé này nhất định rất mập mạp ." Đinh Tiểu Nhiên vuốt bụng của cô, đột nhiên cũng hoài nghi.

Cô bạn cùng lứa với mình đã sớm kết hôn, ngay cả một nửa khác cũng không có, không biết lúc nào thì mới có thể vui vẻ mang thai đứa con của mình.

"Sao, thích con nít à, chi bằng tự mình sinh một đứa đi?" Tạ Thiên Ngưng lại bắt đầu dụ dỗ rồi.

"Mình sinh với ai? Cậu đừng có nói đến Dư Tử Cường nữa, mình với hắn vĩnh viễn không thể nào, nếu cậu nói đến hắn, mình không quan tâm đến cậu đâu?"

"Được, mình không nhắc đến nó." Thấy Đinh Tiểu Nhiên bài xích Dư Tử Cường, cô cũng không nhắc thêm nữa. Hai người kia rõ ràng rất xứng đôi, tại sao không chịu thừa nhận chứ, tên Dư Tử Cường này cũng thiệt là, sao mấy tháng rồi không liên lạc, chẳng lẽ bận rộn đến thế sao?

Lúc nào rảnh cô phải gọi hỏi hắn một chút xem.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com