Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 60 + 61

Chương 60. Anh rất nghiêm túc

Phong Khải Trạch không chút đau lòng với tô mỳ tôm trong thùng rác, vứt xong, không màng tới việc bị Tạ Thiên Ngưng oán trách, mạnh mẽ kéo cô, lại để cô ngồi xuống.

Tạ Thiên Ngưng vô cùng hoài nghi hành động này, kinh ngạc hỏi: "Phong tiên sinh, anh, anh muốn làm gì hả?"

Mới vừa hỏi xong, thì thấy anh lấy từng thứ một trong túi lớn ra, để trước mặt cô, sau đó bá đạo ra lệnh: "Ăn cái này."

Cô trừng to mắt nhìn đồ ăn phong phú trước mắt, thèm ăn đến nuốt nước miếng, nhưng lý trí nói cho cô biết không thể ăn.

Lỡ đồ ăn bị hạ độc, cô ăn rồi vậy chẳng phải chết thẳng cẳng sao.

Nói thật, người đàn ông này đối xử tốt với cô giống như không tiếc tiền vậy. Đinh Tiểu Nhiên đã từng nói, một người đàn ông không tiếc tiền với mình là người rất đáng quý trọng.

Dừng lại, cô đang nghĩ đi đâu vậy, quý trọng cái gì chứ, anh ta là kẻ mắc bệnh thần kinh mà.

"Phong tiên sinh, con người tôi không tin sẽ có thứ gì miễn phí từ trên trời rơi xuống, cho nên những thứ này hoặc là anh tự mình ăn hoặc là cầm đi đi."

"Đây không phải thứ miễn phí rơi xuống, đây là thứ anh phải bỏ ra để theo đuổi em."

Trả lời như vậy đúng là đủ trọn vẹn.

Nhưng cô nghe xong lại cảm thấy rất không được tự nhiên!

"Theo đuổi tôi."

"Đúng vậy, không chỉ muốn theo đuổi em, còn phải lấy em."

". . . . . ."

Cô thật sự không còn gì để nói, lúc này thật muốn đập vào đâu đó để ngất đi, không cần đối mặt với kẻ điên như vậy nữa.

Nếu như cô thật sự gả cho anh, vậy chẳng phải thành bà điên rồi sao, ngu gì làm thế chứ.

"Phong tiên sinh, tôi thật sự không có tinh lực để chơi với anh, anh tìm người khác đi có được không?"

Từ đầu tới cuối, cô tuyệt đối không tin tưởng anh thật lòng thật dạ muốn theo đuổi cô. Hơn nữa lúc trước đã không có ấn tượng tốt với anh, trong lòng cô căn bản không tin tưởng anh.

"Không phải anh đang đùa, anh rất nghiêm túc. Có lẽ bây giờ em không thể tiếp nhận được, nhưng anh tin tưởng về sau em sẽ hoàn toàn tiếp nhận. Ăn đồ trước đi, nếu không em lại đau bao tử bây giờ, mau ăn đi." Phong Khải Trạch cực kỳ nghiêm túc, một chút vui đùa cũng không có, giải thích xong liền bá đạo ra lệnh.

Tạ Thiên Ngưng vâng dạ nhìn đồ ăn trên bàn. Với cô mà nói, chúng vô cùng hấp dẫn, nhưng trong lòng lại sợ hãi không sao giải thích được.

Trên TV không phải đều diễn như vậy sao, ăn đồ của người lạ đưa cho 90% khả năng sẽ trúng độc.

"Này, anh có hạ độc trong đồ ăn không hả?" Cô cảnh giác hỏi.

Cô vừa cảnh giác vừa đưa vấn đề ra hỏi, làm anh thật sự không nói nên lời, lấy tay gõ đầu cô một cái khiển trách: "Nếu anh thật sự muốn hại em, còn cần chờ tới bây giờ sao?"

"Hình như cũng đúng nha."

Chỉ riêng khi nằm trong bệnh viện, anh đã có hai cơ hội. Nếu như anh thật sự muốn làm gì cô thì đã sớm ra tay rồi, không cần chờ tới bây giờ.

Nhưng anh không muốn làm gì với cô, vậy tại sao cứ bám lấy cô như vậy chứ?

Chẳng lẽ thật sự muốn đuổi theo cô?

Nghĩ đến khả năng này, Tạ Thiên Ngưng bất tri bất giác rất hào hứng, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào.

Xem ra điều kiện của cô cũng không tệ như Ôn Thiếu Hoa nói, tối thiểu vẫn có người khác phái theo đuổi cô .

Phong Khải Trạch nhìn chằm chằm nụ cười thẹn thùng trên mặt cô, bản thân cũng cười thỏa mãn, đang muốn nhìn cho đủ nhưng điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, làm anh cứng ngắc dừng lại, không vui nhíu mày, vô cùng tức giận kẻ gọi điện thoại cho anh lúc này.

Nhưng cho dù tức giận thế nào, điện thoại vẫn phải nhận.

Lấy điện thoại di động ra, phát hiện Đường Phi gọi tới.

Phong Khải Trạch do dự một chút, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài nghe điện thoại.

Tạ Thiên Ngưng nhìn theo anh, cho đến khi bóng lưng anh biến mất, rốt cuộc không chịu nổi sự cám dỗ của thức ăn ngon trước mặt hấp dẫn, liền nhào vô ăn.

Thức ăn ngon trước mặt, cô không ăn mới là lạ!

***
Chương 61. Tốt hơn lúc đầu

Phong Khải Trạch trở lại nhà mình, đóng cửa lại, lúc này mới nghe điện thoại, vừa mở miệng mang theo tức giận, nghiêm nghị nói: "Đường Phi, tốt nhất cậu có chuyện quan trọng cần nói."

Đường Phi nghe giọng điệu đó, cũng biết mình gọi điện thoại đến không đúng lúc, nhưng dù sao cũng đã gọi đành phải nói rõ ràng mọi chuyện.

"Khải Trạch, Phong tiên sinh muốn hôm nay anh nhất định phải về nhà ăn cơm."

"Tại sao muốn tôi về ăn cơm?" Phong Khải Trạch nghe thấy tin này, cả khuôn mặt đều đen lại, đối với cái từ ‘nhất định’ này, có cảm giác chán ghét mãnh liệt.

Anh ghét người khác dùng phương thức ra lệnh muốn anh phải làm theo, cho dù đó là chủ nhân Phong gia cũng vậy.

"Đây là ý của Phong tiên sinh, tôi cũng chỉ nhắn thay ông ấy thôi, còn lại tôi cũng không rõ lắm. Khải Trạch, bây giờ đã là xế chiều anh nên về nhà luôn đi, có lẽ có chuyện rất quan trọng. Anh trở về nước cũng đã được một thời gian, đã đến lúc về thăm Phong tiên sinh rồi." Trong điện thoại Đường Phi không ngừng khuyên nhủ chỉ hy vọng có thể hoàn thành công việc được giao.

Phong Khải Trạch không nói gì, trực tiếp cúp điện thoại, khuôn mặt lạnh lùng càng nghiêm túc hơn trước, mày kiếm nhíu chặt, trong mắt toát ra oán hận, lạnh lẽo trong lòng không ngừng lan tỏa ra.

Nhất định.

Nói vậy là muốn anh làm những chuyện mà anh không muốn làm rồi.

Anh tuyệt đối sẽ không vì cái từ ‘ Nhất định ‘này mà thỏa hiệp.

Phong Khải Trạch suy nghĩ một chút, lộ ra một nụ cười khinh thường, sau đó đứng lên đi thẳng ra ngoài cửa, tới cánh cửa đối diện liền muốn nhìn xem Tạ Thiên Ngưng đang làm gì.

Đẩy cửa ra, thấy cô đang vui vẻ ăn cơm, trong lòng vốn đang rất tức giận, lập tức trở thành mặt hồ yên tĩnh.

Cô gái này, đúng là nói một đằng lại làm một nẻo.

Có lẽ do quá hiểu rõ cô, cho nên anh có thể bao dung tất cả cho cô.

Tạ Thiên Ngưng đang ăn thì ngẩng đầu lên, thấy Phong Khải Trạch đi vào, có chút lúng túng, ngây ngốc cười một tiếng, sau đó ha ha khen: "Tôi chưa bao giờ được ăn đồ ngon như thế này, anh mua nó ở đâu vậy?"

Không ăn thì không sao, ăn một miếng rồi liền không dừng lại được.

Trước kia cô chưa bao giờ quan tâm đến vấn đề ăn uống, mỗi ngày chỉ cần lấp đầy bụng là được, có lúc ăn mì tôm mấy ngày liên tục nên không biết thức ăn ngon là gì.

Không phải cô không có tiền mua đồ ăn ngon, mà do cô không có thời gian. Mỗi ngày trừ công việc ở ngoài, còn phải nhanh chăm sóc cho Ôn Thiếu Hoa, căn bản không giống như những người phụ nữ khác, đến nhà hàng sang trọng chỉ cần ngồi xuống, chậm rãi thưởng thức bữa tối dưới nến với bạn trai mình.

Thật ra thì cô cũng muốn ăn bữa tối dưới nến, chỉ là Ôn Thiếu Hoa không hẹn cô, cô cũng không dám chủ động mở miệng, sợ hắn tức giận.

Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy mình thật khờ, mười năm nay ngay cả một lời ước hẹn cũng không có, vậy mà cứ một mực khăng khăng với hắn, cô thật buồn cười.

"Em thích là được rồi, anh có việc phải ra ngoài, có lẽ ngày mai mới có thể trở về, bữa tối sẽ có người mang tới cho em, em chỉ cần đợi ở trong nhà là được. Nơi này là vùng ngoại ô, an ninh sợ rằng không được tốt lắm cho nên tối không được đi ra ngoài, biết không?" Phong Khải Trạch đi vào, cưng chìu sờ sờ đầu cô, nói mấy câu liền xoay người rời đi.

Lời dặn dò của anh khiến Tạ Thiên Ngưng ngây người, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh rời đi.

Có vẻ người đàn ông này đối xử với cô tốt hơn nhiều lúc đầu rồi, có đúng không?

Cô biết anh có mục đích khác, nhưng khi anh đối xử tốt với cô như vậy, làm cho cô không nhịn được bắt đầu cảm động.

Nếu Thiếu Hoa có thể đối xử với cô như vậy, thật tốt biết bao.

Chỉ tiếc, tất cả đều là mơ mộng hão huyền mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com