Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9.ĐỐI ĐẦU NGƯỜI YÊU CŨ

Film dắt xe tòn ten đi lại garage, như một thói quen, cô dựng xe rồi ngó vào trong. Namtan hình như đang dạy học viên.

View thấy cô liền vui vẻ đi ra, khoác vai cô.

– Hế lô…

– Hế, hế lô. – Film vẫy tay nhưng mắt lại hướng về phía bên trong, nơi đó có một người con gái đang nghiêm túc chỉ dạy cho học viên.

Mewnich đi ra muốn lôi cô vào.

– Tiểu mỹ nhân, vô đây.

Nhưng cô lại chần chừ, cô sợ mình sẽ làm Namtan mất tập trung, cô không muốn quấy rầy nàng làm việc.

Namtan ngó ra cửa, biết tên rắc rối lại đến, nàng ngó đồng hồ, cũng vừa vặn hết giờ làm. Nàng kết thúc giờ dạy rồi cởi bao tay ra, cởi đồ bảo hộ, rửa tay sạch sẽ.

Chống nạnh nhìn cô:

– Đi đâu?

Film ngơ ngơ, chỉ chiếc xe máy của mình.

– À, chị xem, cái xe này tự dưng dở chứng không chạy nữa.

Namtan ngó, mở khoá xe, quả nhiên đề không được, đạp không xong. Nàng ngó trước ngó sau:

– Bị gì nhỉ?

Sau vài giây, Namtan nhận ra được vấn đề, nàng khó chịu nhìn cô:

– Film, em chạy xe cũng nên đổ xăng đi.

Film gãi mũi cười tít mắt.

– Ủa? Hề hề… vâng, mà tới giờ về rồi nhỉ?

Tới chở người ta thì nói đi, bày đặt…
Ciize đi ra, nói một câu rồi bĩu môi. Film có gian tình với nàng thì cả cái garage này đều biết hết rồi mà đặt dấu diếm.

– Cậu cút về đi. – Namtan xua.

Mọi người về hết, Namtan rút ra điếu thuốc, vốn định đưa lên miệng hút nhưng cuối cùng lại suy nghĩ gì đó, nàng dẹp hộp thuốc cùng bật lửa vào túi, nhếch mắt nhìn cô:

– Trà sữa của tôi đâu?

Bình thường sửa xe xong đều trả công bằng trà sữa mà, mặc dù hôm nay cũng không có sửa gì nhưng mà mùi vị đó ngày nào cũng uống quả thật có chút nghiện rồi.

Film nghe xong mới giật mình, đem li trà sữa trên xe đưa cho nàng:

– À quên quên. Đây… chị có thích vị này không? Hay em đổi cho chị vị khác nhé?

– Không, rất thích. – Namtan hút cái rột, ngon lành.

Nàng còn định đi ra ngoài đóng cửa garage rồi về thì Mint lại tới. Chị ta một thân sơ mi, đào hoa phong nhã, bộ dạng tiêu sái này bất kỳ cô gái nào nhìn cũng phải đắm chìm trong đó, Namtan đã từng ngu ngốc rơi vào một lần rồi.

– Mmi… Mint. – Namtan hơi mất tự nhiên.

– Namtan… chị có chuyện muốn nói. – Mint đi gần nàng hơn.

Namtan theo phản xạ lùi lại. – Nói đi.
Lùi làm sao lại đụng trúng Film, Film dịu dàng ôm lấy bả vai nàng.

Em đừng như vậy… chị… chị và Ploy li hôn rồi. – Mint sấn tới, Namtan tại sao lại xa lánh mình như cứ như là lánh tà vậy?

Film cuộn tay lại, đem Namtan ra sau lưng mình.

Nàng giật mình vì hành động của cô nhưng rồi lại đứng yên muốn xem coi cô nhóc này lần này làm ra trò trống gì.

Film đứng sững sờ đó, khác hẳn bộ dạng hiền lành ngày thường, Film cáu kính quát vào mặt người đối diện:

– Chị báo với chị ấy làm gì? Chị ấy không phải cục dân chính. Còn nếu muốn chia tài sản thì đi tìm luật sư đi.

– Mày là ai? – Mint xắn tay áo, ở đâu lòi ra con nhóc này vậy? Nếu không nể mặt Namtan chắc chị sẽ đấm cô một cái rồi.

– Tôi… tôi… – Film nhìn qua Namtan, cô bối rối. Bọn họ là gì của nhau?

Bạn bè? Không muốn.

Người yêu? Không phải.

Người dưng? Cũng không đúng.

Mint nhìn thấy bộ dạng lúng túng của cô liền biết ngay cô và nàng không là gì của nhau. Chị ta biết rõ Namtan vẫn còn vương vấn chuyện cũ, sẽ không dễ dàng chấp nhận người mới.

– Mày có quyền gì lên tiếng ở đây?

– Tôi…

Thấy Film đang run rẩy, bàn tay cũng cuộn lại thành nắm đấm, gân xanh nổi cộm lên, đủ biết cô đang uất ức và tức giận như thế nào.

Namtan bước lên, chạm vào tay cô vỗ vỗ:

– Film, đừng náo.

Film vì thế mới đỡ tủi thân hơn chút, nhất là thái độ của nàng bây giờ rõ có lẽ là đang đứng về phía cô.

Namtan khoanh tay, nhíu mày nhìn Mint.

– Mint, lời em ấy nói không sai. Chị muốn tìm em làm gì?

– Chúng ta…

Namtan cắt lời

– Mint, kể từ ngày em té từ sân thượng xuống, cái giây phút chị cứu cô ta chứ không phải em. Thì chúng ta đã mãi mãi bị tách rời. Chị là chị, em là em, không có “chúng ta”.

Namtan không chút lưu tình mà nói thẳng, đoạn tình cảm của họ từ lâu đã kết thúc. Phải, Namtan vẫn còn đau, nhưng không phải vì lưu luyến mối tình đó mà tiếc cho những năm tháng mình đã yêu dại khờ như thế.

Trong lòng nàng, đối với chị ta chỉ có hận, không có tình.

Film hả hê, muốn cười một cái vào mặt chị ta. Film hất mặt lên trời, ở phía sau Namtan mà bĩu môi.

– Chị… chị biết sai rồi.

Film quạu quọ, lại lôi Namtan ra sau lưng mình, cô hùng hổ chất vấn:

– Chị biết sai rồi làm sao? Định đem con đến kêu Namtan nuôi giùm chị hay gì? Đồ chết bằm nhà chị.

– Mày câm miệng. Con chó. – Mint chỉ thẳng mặt cô.

– Câm cái con mẹ nhà chị. Chị dám chửi tôi? – Film cuộn tay áo lên, đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai.

Hôm nay chị ta dám mặt dày ở đây nói những lời vô nghĩa làm tổn thương Namtan nữa thì cô sẽ khô máu với chị ta.

Namtan thật không nhìn ra Film cũng có máu giang hồ như thế.

– Film… bỏ đi.

Mint không chịu thua khi bị một đứa nhóc lên tiếng chất vấn, chị ta tiến tới nắm lấy cổ áo cô:

– Mày là cái thá gì, nhóc con vắt mũi chưa sạch?

Film đem tay chị ta ra khỏi cổ mình.

– Tôi vắt mũi còn sạch hơn cái nhân cách của chị đó.

Mint tức điên, định nhào tới thì đã bị Film đẩy ra.

– “Vờ lờ.” – Film chửi thề, sau đó quay qua nhìn Namtan bằng ánh mắt cún con.

– Ôi chết, em là sinh viên ngoan mà… Namtan aaa, em lỡ chửi thề, vả em một cái coi.

“Bốp.” – Namtan không nhân nhượng vả một cái, trẻ con hư thì phải bị phạt. Mới bảy lớn tập tành người ta chửi thề rồi.

– A đau đó. – Film bất mãn nhìn nàng, cũng không có cần mạnh tay đến như vậy đâu.

Cô lại quay sang Mint:

– Tôi mà là chị, được Namtan nuôi ăn nuôi học ngần ấy năm, tôi thiếu điều chưa đem chị ấy lồng vô kính trưng bày thôi đó, còn không biết ơn người ta. Cái loại như chị, suốt đời không bao giờ được hạnh phúc.

– Mày… – Mint sôi máu, hằm hằm nhìn cô.

– Namtan tốt với chị, thay vì chị khoác cho chị ấy áo cưới, chị lại cắm cho chị ấy cái sừng, bây giờ còn mặt mũi đến đây cầu xin? Có liêm sỉ không vậy?

– Mày là cái gì của em ấy? – Mint hét lên, mỗi lời Film nói ra đều đúng sự thật, vì thế nó chạm đến lòng tự tôn của chị ta.

Film cười nhạt:

– Chuyện đó không cần chị quản. Phải, tôi với Namtan không danh không phận, nhưng chị cũng đừng tưởng bản thân mình hơn tôi nha. Ngày nào tôi còn sống, chị đừng hòng tổn thương chị ấy thêm lần nào nữa.

Namtan ở phía sau tiếp thu mọi chuyện vào tầm mắt. Một Film hiền lành hôm nay lại ở chỗ này chỉ muốn lấy lại công bằng cho nàng mà đã trở mặt biến thành một con người khác.

Film được nước lấn tới, chỉ vào mặt Mint:

– Tôi không có được chị ấy, cũng sẽ tìm cho chị ấy một người tốt nhất, cho nên chị từ bỏ cái suy nghĩ viển vông đó đi.

Film biết trái tim nàng đã nguội lạnh, chỉ còn một chút hi vọng cô cũng sẽ không bỏ cuộc. Cho đến cuối cùng nếu nàng vẫn không chấp nhận cô thì cô sẽ ở sau lưng nhìn nàng hạnh phúc. Nhưng cô phải chắc chắn rằng hạnh phúc đó là hạnh phúc đích thực, người đó phải là người tốt nhất, yêu Namtan nhất, thì cô mới an tâm.

Namtan cảm động, mắt nàng ươn ướt.

Mint trước kia cũng chưa từng ở trước mặt người khác bênh vực nàng như thế.

Lòng nàng có chút mềm nhũn.

– Con chó này… – Mint chịu không nổi cuộn tay lại giơ lên, liền bị Namtan hét.

– Mint, đủ rồi, chị dám đánh con bé thì đừng trách em.

Namtan ra phía trước mà bảo bọc cô. Mint từ từ hạ tay xuống, gầm gừ.

– Lêu lêu. – Film ở sau lưng nàng mà le lưỡi.

– Tôi cắt lưỡi em bây giờ. – Namtan nhìn bộ dạng đó thật giống một đứa con nít, khác hẳn khi nãy, vừa trưởng thành vừa chín chắn. Aaaa, rốt cuộc Film là loại người gì, lúc thì trưởng thành, lúc thì trẻ con.

Film phồng má, người ta vì chị mới đứng đắn, vì chị mà dũng cảm nhưng khi ở bên cạnh chị, người ta cũng chỉ là một đứa trẻ con mới 18 tuổi, cần được yêu thương aaa.

Mint thấy nàng tức giận liền hạ giọng, thấy thái độ của mình lỗ mãng liền hoà hoãn:

– Được, em bình tĩnh đi, chị chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng. Chị không mong em quay về, chị chỉ muốn cùng em là bạn.

Film trợn mắt lên.

– Không cần, bạn bè gì cái loại như chị.

– Mày……

– Về đi. – Namtan phẩy tay.

– Được, chị về.

Mint rời đi, Film lại từ nách Namtan chui đầu ra, hừ lạnh.

– Hic… chị ta thật hung dữ, em sợ aaaa…

– Không phải khi nãy em hùng hổ lắm sao? – Namtan vừa nói vừa kẹp đầu cô lại.

Film kêu oai oái.

– Á đau, gãy cổ mất, nãy chắc ai nhập em đó, sợ chết được.

Film ở phía sau gọi nàng.

– Namtan…

– Gì? – Namtan ngồi xuống tiếp tục uống trà sữa, nhìn cô.

– Chị chịu nhiều tổn thương rồi.

– Không sao, đã quen. – Namtan cười, nụ cười đó quá ư chua xót.

Em… haizzzz, Namtan, chị không thích em thật à? – Film chống cằm ngó nàng.

Không thích. – Namtan tùy tiện trả lời, không thèm nhìn cô. Nàng trước giờ chưa từng nghĩ sẽ yêu một người nhỏ hơn mình nhiều tuổi như thế. Nhưng không thể phủ nhận cảm giác Film mang lại, không quá cao lớn hay vững chãi như trong tiểu thuyết diễn tả, nhưng ít nhất nàng cảm thấy cô đáng tin hơn người yêu cũ của nàng nhiều.

Film buồn rầu chống cằm than thở:

Mai chắc phải đi xem bói, đường tình duyên gì lận đận quá, yêu trúng mối tình đầu đã gặp một cục đá.

Namtan ngạc nhiên, mình là mối tình đầu sao? Người ta thường nói mối tình đầu khó quên, nếu bây giờ nàng từ chối có phải sẽ gây cho cô một nỗi đau lớn trên tâm hồn không? Namtan cười, chuyện tình cảm không nói trước được, thôi thì tới đâu tính tới đó.

Namtan nghe cô định đi xem bói liền bật cười nói:

– Không cần, tôi thấy đường tình duyên của em rất rộng mở.

– Thật sao?

Namtan gật đầu.

– Ừ. Nguyên đường đó có mình em đi à. Cực kì rộng.

– Namtaneeeeeeeee!

Namtan cười ngả nghiêng, mặc cho Film la hét. Cái cục đá đáng ghét nhà chị. Đường tình duyên của em mà đi một mình, em nhất định cũng lấy dây xích lôi chị theo. Đừng hòng trốn.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com