Part 19.1
Libra quay trở lại bàn ăn, ngồi đối diện với Gemini.
Gemini ngẩng đầu nhìn cô ấy.
Dáng ngồi hiện giờ của Libra thật sự rất tao nhã.
"Delas , bộ đồ này rất hợp với em đấy." Gemini cong cong khóe miệng. "Nhìn qua thật không giống với..." Anh sẽ không khống chế được mà cười phá lên mất.
Libra nổi giận đùng đùng nhìn anh, nhưng cô cũng không trông mong gì anh sẽ giữ im lặng cả. Nếu anh không nói gì cả, cô sẽ cảm thấy lo lắng. Nhưng mà anh nói đúng, nhìn cô lúc này đã không còn giống với gái... Cô đã rửa đi lớp trang điểm, hiện tại môi cô chỉ có màu đỏ bóng, sắc mặt hồng nhuận, bởi vì cô muốn làm cho chính mình trông tốt hơn. Quần áo cũng đã được thay đổi, cô chọn một chiếc đầm màu vàng, nó hơi ngắn nhưng rất vừa người cô, chiếc váy này và cái trước đó nhìn khác nhau hoàn toàn.
"Aaaaaa" Tiếng thét chói tai truyền đến từ một góc khác trong phòng.
Libra nhìn qua chỗ đó.
Cái gã đàn ông vừa chòng ghẹo cô hỏi giá cả vừa đứng bật dậy khỏi ghế của hắn: "Tôi thề con cá vừa há miệng ra cắn tay tôi !"
"Thưa ngài, tôi đã nói với ngài rồi, con cá này đã chết, thật sự không thể có chuyện nó đã cắn ngài được!" Nữ phục vụ trước mặt gã đáp lời.
"Không, không, thật sự là vậy mà, Marian. Con cá kia đã động đậy.... Nhìn kìa, nó lại động rồi!" Gã chỉ tay, điên cuồng hét lên.
"Charles, anh ngồi xuống ngay đi, mọi người đang nhìn anh đó!" Cô gái đi cùng lên tiếng nhắc nhở hắn.
"Thôi được, tôi đã nói với cô là con cá kia còn sống rồi đấy."
"Vậy thì chúng tôi sẽ làm lại một phần khác cho ngài." Nữ phục vụ bất đắc dĩ nói.
"Có chuyện gì vậy nhỉ?" Libra dò hỏi nhìn Gemini.
"Sao em lại nhìn anh bằng ánh mắt đó ?"
"Em không biết." Libra châm chọc.
"Đúng là chuyện lạ, thậm chí cả Libra Delas cũng có lúc không biết gì."
"Gemini." Libra nói, giọng cảnh cáo.
"Không có gì, nếu có thể, anh nghĩ sẽ biến một cái đuôi heo cho gã, đáng tiếc gã là một Muggle. Anh cũng không muốn vì dùng pháp thuật với Muggle mà bị cảnh cáo, như vậy công chuyện cuối tuần này sẽ bị hủy mất tiêu."
"Nhưng rốt cuộc là có chuyện gì..." Câu nói của Libra bị cắt ngang bởi tiếng thét chói tai của gã đàn ông.
"Nhìn đi, kia kìa..."
"Lại sao nữa vậy, Charles ?"
"Con gà nướng kia đang khiêu vũ !"
"Cái quái gì cơ ?"
"Anh nói thật mà, Marian, mau nhìn đi kìa !"
"Charles, em không biết anh bị cái quái gì nữa, em nghĩ chúng ta nên quay lại trong xe thôi, có lẽ anh bị cảm nắng mất rồi."
"Marian, anh không nói đùa đâu, em nhìn đi, nó lại bắt đầu khiêu vũ rồi đó !" Gã chỉ tay vào con gà.
Cô gái nhìn bàn ăn rồi lại ngẩng đầu nhìn gã đàn ông: "Anh có thể đừng tự làm mất mặt mình nữa không !" Cô ta nhỏ giọng nói.
Libra quay đầu nhìn Gemini : "Cảm ơn anh!"
"Vinh hạnh của anh mà !"
"Đây là Dublin* sao?" Libra nhìn cảnh vật bên ngoài cửa.
"Đúng vậy. Delas , nhanh, tìm giúp anh một chỗ đỗ xe đi. Chúng ta chỉ có mười phút thôi."
"Gì ạ ?"
"Anh đã hẹn trước với hướng dẫn viên du lịch rồi."
"Tại sao anh làm như vậy ?" Libra nhìn anh.
"Chỗ đó, anh đã nhìn thấy một chỗ,nắm chặt nhé Libra ."
Libra thầm cảm tạ Merlin vì bản thân đã buộc dây an toàn, bởi vì đột nhiên Gemini đánh tay lái. "Em nghĩ em sắp bay ra khỏi xe mất."
"Ha ha, Delas , anh biết em nhất định sẽ nhân cơ hội này mà ngắm nhìn phong cảnh thật nhiều, dù sao đi nữa em vẫn là Libra Delas mà, em khao khát kiến thức như ma cà rồng khát máu vậy."
Libra nhéo nhéo cánh tay anh.
"Thật sự nó không xấu chút nào, hơn nữa lại rất đúng sự thật, Libra à." Gemini cười nói. "Vẫn còn 8 phút nữa, chuẩn bị chạy thôi."
Hướng dẫn viên du lịch đã miêu tả Dublin một cách rất sống động trong cuộc đại cách mạng, Libra không thể không say mê chìm đắm lắng nghe. Trước đó cô đã từng đọc qua sách vở, nhưng tự mình thể nghiệm lịch sử của thành thị này lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ. Gemini phát hiện nam hướng dẫn viên du lịch kia tốn quá nhiều thời gian nhìn sang đây, nên giống như một sứ giả hộ hoa, anh đã ôm lấy Libra vào lòng. Cũng không thể trách hắn ta được, so với những vị khách nữ khác, không thể nghi ngờ được Libra là người trẻ tuổi và xinh đẹp nhất. Trong đoàn, có mấy người phụ nữ so với mẹ anh còn lớn tuổi hơn cùng với những bé gái. Hơn nữa, Libra còn là một người nghe tuyệt vời, cô chăm chú lắng nghe, ánh mắt cô khiến cho người khác nghĩ cô như đang nuốt từng lời giới thiệu, từng từ từng từ một. Hướng dẫn viên kia chắc hẳn đã đạt được sự thỏa mãn, nhưng mà Gemini biết rõ ràng là Libra thuộc về anh.
"Em cũng phải nhìn anh như vậy chứ, Libra ." Gemini thì thầm bên tai cô, sau đó vươn tay ôm vòng lấy cô.
Libra có thể cảm nhận được hơi thở của Gemini ở sau gáy cô, cùng với lời nói đó làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên, tạo ra một hiệu quả rất ư khác biệt: "Anh đang nói cái gì vậy ?"
"Anh không thích em dùng cái ánh mắt đó nhìn gã trai trẻ kia."
"Ánh mắt như nào cơ ?"
"Loại ánh mắt chăm chú đó."
Libra nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Gemini : "Em có nhìn như vậy sao ?"
"Em có."
Trước khi cô kịp trả lời, Gemini nghiêng người hôn cô.
"Ồ, một đôi tình nhân trẻ tuổi." Một bà lão cười cười tựa vào trên người chồng.
"Đúng vậy, tình yêu của tuổi trẻ." Ông vừa tán thành vừa dùng đôi bàn tay khô gầy đỡ lấy vợ mình.
"Chúng ta đi ăn cơm trưa của dân địa phương thôi." Khi Gemini và Libra tách khỏi môi nhau thì hướng dẫn viên thông báo.
"Người lớn có thể ăn cá, khoai tây chiên cùng với bia đen của Iceland, các em nhỏ có thể uống sô đa. Đặc sản nổi danh thế giới của chúng tôi chính là bia đen, khi uống bia đen ở đây, mỗi một quán bar đều sẽ có hương vị riêng rất khác biệt..."
Khi Gemini sắp sửa uống bia, Libra cười, chăm chú nhìn anh. Hiển nhiên là anh thường không thử những thứ mới lạ, cho nên anh nhăn mặt đặt cốc thủy tinh trong tay ra chỗ khác.
"Gemini à, bia đó và bia bơ có vị không khác nhau lắm, nên cũng không có ngọt đâu chứ ?"
"Em có thể đừng dùng câu hỏi được không ?"
"À, vậy anh thử uống đi xem nó như thế nào, Gemini ." Libra thở dài.
Mặt anh nhăn nhó đầy khổ sở, rốt cuộc vẫn phải thử một ngụm.
"Thế nào ?"
Gemini liếm liếm bọt trên môi: "Nó... Không khác lắm."
Libra cười: "Uống nhiều hơn mới tốt, Gemini ."
"Tiếp theo chúng ta đi đâu vậy ?"
"Galway, chín giờ anh có một cuộc hẹn ở bên đó, cho nên chúng ta còn mấy giờ để đến nơi đó."
"Được." Libra cười dịu dàng. "Phải cảm ơn anh rồi, Gemini , vì anh có khả năng làm cho một người con gái vui vẻ hạnh phúc hơn."
"Sao em nói nghe như thể em không đồng ý làm người con gái đó vậy ?"
"Hả ?"
"Vì sao người con gái đó không thể là em được cơ chứ ?"
Hermione đỏ mặt: "Gemini..."
"Chết tiệt, Delas , anh nghĩ,... Không đúng, anh biết là anh yêu em, từ trước đó đã luôn yêu em rồi."
"Gemimi... Đợi đã, trước đó thế nào ?"
Gemini không trả lời, lái xe sang bên đường rồi chạy vào một ngõ nhỏ, xe dừng lại trước một bãi cỏ lớn.
Sau đó, anh xuống xe biến ra một băng ghế dài.
"Gemini à..."
"Lại đây ngồi đi." Gemini không nhìn cô.
Libra cẩn thận ngồi xuống bên cạnh anh.
"Vào Noel ba năm trước, anh đã yêu em mất rồi, chẳng hề lo sợ việc em sẽ cùng ba mẹ và tên Wilson kia cùng về nhà. Nhưng em lại lựa chọn ở lại làm bạn bên cạnh một người không thể về nhà như anh, em chọn ở lại bên cạnh anh... Em có biết việc này với anh có ý nghĩa như thế nào không ? Em lại có thể lựa chọn ở bên cạnh Gemini Gracia - một kẻ đáng chết, một Tử thần thực tử."
"Gemini." Giọng nói của Libra nhẹ bẫng.
"Sau đó em còn tặng anh một đôi giày Muggle ngu xuẩn nào đó."
"Converse."
"Anh tìm trên máy tính Muggle thấy nó cũng không hề rẻ chút nào. Mọi chuyện vẫn còn rất chân thực." (chém, =]])
"Gemini..."
"Anh đã yêu em rất nhiều, ngày mà Wilson cầu hôn em, trái tim anh vỡ nát. Bởi khi đó anh mới nhận thức được một điều, rằng em không thuộc về anh, cũng không thể thuộc về anh, anh là một Tử thần thực tử tà ác, còn em lại như một thiên sứ thuần khiết, anh không thể làm vấy bẩn em được."
"Dừng lại!" Libra ngồi vào lòng anh: "Gemini, anh không phải người như vậy, Gemini à, cả đời này anh chưa bao giờ giết một ai cả."
"Thầy Dumbledore..."
"Đừng nói nữa, anh không lừa được ai đâu, cả hai vị hiệu trưởng trước không thích anh nói như vậy đâu, không một ai sẽ tin chuyện đó cả."
"Libra..."
"Có nhớ trong đêm Dạ vũ, em nói với anh là ''Hãy nắm tay em'', thay vì nói với Capicorn không ?"
"Anh nhớ."
"Lời nói đó không phải là vì bất đắc dĩ, càng không phải trêu cợt. Khi đó, em cũng đã yêu anh, có lẽ muộn hơn so với anh yêu em nhưng thật sự em đã yêu anh. Nhưng anh đã đẩy em ra, anh còn trông mong điều gì cơ chứ ?"
"Nhưng lúc đó, em đứng giữa Wilson và anh..."
"Làm sao anh biết được em sẽ chọn ai cơ chứ ?"
"Đó không phải là chuyện rất rõ ràng dễ hiểu sao ?" Gemini chua xót nói.
"Em sẽ chọn cái con người đã không cho em một cơ hội nào để lựa chọn."
Gemini chăm chú nhìn cô: "Cái gì ?"
"Đúng vậy, Gemini , nếu anh không như một tên ngốc tỏ ra xa cách với em, em nhất định sẽ chọn anh."
"Anh ?" Gemini không thể tin nổi.
"Đúng vậy." Dứt lời, Libra nhẹ hôn lên môi anh
*Dublin: một thành phố cảng lớn của Iceland
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com