Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 39

Truyện hư cấu không có thật
Tên truyện: GIÁO DỤC VỊ HÔN PHU
TÁC GIẢ: Tiểu Yết

———————CHAP 39———————

Masew lại hừ lạnh. Nhưng cậu ta nói không sai , đã lỡ đâm lao thì phải theo lao không còn cách nào khác . Anh thấp giọng nói -
" Được , hai người có một tiếng , nhưng chỉ một tiếng thôi. Một tiếng sau tôi trở lại đưa Phương Tuấn về biệt thự "
" Ok , cứ như vậy đi " Liam hứng khởi đưa tay làm dấu. Rồi lại kéo tay cậu .
" Phương Tuấn, chúng ta đi " Masew thở dài bất lực. Lần này anh quả thật đã phạm tội tày đình. Dám cả gan làm trái ý lão đại. Liam cùng cậu đi dạo khắp khu trung tâm thành phố. Hết mua sắm rồi lại ăn uống. Cậu nhóc khác với Phương Tuấn, rất thích ăn vặt và cũng ăn rất nhiều. Nhìn mấy món ăn lề đường bốc khói nghi ngút mà mắt của Liam lấp lánh như sao trời. Vô cùng thích thú , ăn hết món này đến món kia. Liam sau đó lại kéo cậu vào trung tâm thương mại Engari . Cậu nhóc muốn đi xem phim nhưng thời gian hạn hẹp chỉ có một tiếng nên đành thất vọng đi dạo vòng vòng . Liam tiếp tục kéo cậu đến hết gian hàng này sang gian hàng khác lựa quần áo.
" Tuấn, cậu thử chiếc áo này đi , rất hợp với cậu đó " Cậu nhóc cầm một chiếc áo phông lên ướm thử người cậu. Phương Tuấn cười cười lắc đầu -
" Cậu thử đi . Mình không mua đâu , hôm qua Khánh đã mua cho mình rất nhiều quần áo rồi" Liam chề môi -
" Lại là Bảo Khánh .Không mua thì mình mua " Bỗng dưng , cậu nhìn xung quanh với ánh mắt đề phòng rồi lại quay qua nói nhỏ với Liam -
" Liam sao mình cứ có cảm giác chúng ta đang bị theo dõi vậy ? Người đàn ông bên kia mình thấy nãy giờ cứ xuất hiện gần chỗ chúng ta " Từ lúc vào trung tâm thương mại đi dạo , Phương Tuấn cứ nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen xuất hiện gần chỗ bọn cậu. Lúc đầu chỉ nghĩ là khách đi mua sắm nhưng mà đi hết tầng này qua tầng khác , chỗ nào bọn cậu đi qua đều thấy người đàn ông đó.
" Uầy , người ta chỉ là khách đến mua sắm thôi , cậu có phải là đa nghi quá mức rồi không ? "Liam bật cười nói.
" Chắc là vậy " Phương Tuấn thấp giọng đáp. Chắc là cậu quá đa nghi rồi , cũng chỉ là một người khách mua sắm bình thường thôi. Vì hồi bé cậu hay bị bắt cóc nên tâm trạng rất hay đề phòng xung quanh. Liam bó tay với cậu lại quay sang tiếp tục lựa quần áo. Một lúc sau , Phương Tuấn cầm điện thoại lên nhìn đồng hồ .
" Sắp gần 1 tiếng rồi , chúng ta mau trở về chỗ cũ thôi" Liam gương mặt vô cùng tiếc nuối , thất thểu nói -
" Đi thôi , mình đã lỡ nói với tên Masew kia một tiếng thì không thể nuốt lời được " Hai người cùng nhau xách túi lớn túi nhỏ ra khỏi cửa trung tâm thương mại . Đột nhiên , một chiếc xe hơi màu đen lao tới ngay chỗ hai người. Làm cho Phương Tuấn và Liam sửng sốt giật mình. Hai người chưa kịp định thần thì cánh cửa xe đã được đẩy ra, nhanh như cắt , ba đến bốn tên cao to mặc đồ đen lao ra khỏi xe. Bọn họ túm lấy Phương Tuấn , lôi vào xe .
" A.... " Phương Tuấn chỉ kịp la lên một tiếng trước khi bị chụp phải thuốc mê . Liam bên cạnh hoảng hốt quăng luôn mấy túi đồ , hét lên -
" Các người làm cái gì vậy ?! " Cậu nhóc định lao đến nhưng mọi việc diễn ra quá nhanh , nhanh đến mức Liam không kịp trở tay. Cậu lao đến giữ một tên áo đen lại.
" Thả Phương Tuấn ra , thả cậu ấy ra , các người đưa cậu ấy đi đâu ?! " Tên đó mặt mày dữ tợn , thẳng tay dùng bàn tay to lớn của mình tát thẳng vào mặt Liam khiến cậu ngã xuống đất.
" Nói với Bảo Khánh , nếu muốn cứu nó thì tự mình đi đến , không được báo cảnh sát . Nếu không cái mạng của nó chưa chắc giữ được đâu "
Nói xong , tên đó nhảy vào trong xe , đóng mạnh cửa. Chiếc xe lao nhanh trên con đường lớn. Liam ngồi trên đường , mặt mày sợ hãi cắt không còn giọt máu . Phương Tuấn bị bắt cóc , Phương Tuấn bị bắt cóc rồi...
Cậu nhóc bỏ hết đồ đạc trên đường , dùng hết sức lực của bản thân chạy đến chỗ đường cũ lúc nãy. Vừa tới đó đã thấy Masew đậu xe chờ sẵn. Anh nhìn thấy Liam từ xa chạy đến mặt mày hoảng sợ . Masew nhanh chóng bước ra khỏi xe . Cậu nhóc chạy đến , nhào vào người anh , giọng run run -
" Phương Tuấn... Tuấn... Tuấn ... "
" Phương Tuấn làm sao ? Cậu ấy đâu sao không đi cùng cậu ? " Anh khẩn trương hỏi. Liam nói như muốn khóc , sợ sệt lên tiếng -
" Tuấn, cậu ấy bị bắt cóc rồi... "
" Sao cơ ? " – Masew cả kinh thốt lên.
" Chúng ta... Chúng ta phải làm sao đây ? Phải cứu cậu ấy , nhất định phải cứu cậu ấy " Cậu nhóc nức nở , nắm lấy tay anh. Masew gương mặt vẫn giữ bình tĩnh , nắm hai vai Liam -
" Mọi chuyện là như thế nào , cậu hãy kể cho tôi những gì đã diễn ra "
" Chúng tôi vừa ra khỏi trung tâm mua sắm thì có một chiếc xe lao đến chỗ chúng tôi , có đến 3, 4 tên nhảy xuống xe bắt Phương Tuấn lôi vào xe và bịt thuốc mê cậu ấy. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến tôi không kịp trở tay. Một tên còn để lại lời nhắn với Bảo Khánh "
" Lời nhắn gì ? "
" Tên đó nói muốn cứu Phương Tuấn thì Bảo Khánh phải tự mình đến , còn không được báo cảnh sát " - Liam sợ sệt nhớ lại.
" Không được rồi , chuyện này chúng ta phải báo với lão đại " Masew vẻ mặt nghiêm trọng nói.
" Nói với Bảo Khánh , sẽ không sao chứ ? " - Liam lo lắng hỏi.
" Lão đại chắc chắn sẽ nổi giận nhưng chuyện đã đến mức này thì không thể giấu cậu ấy. Chỉ có lão đại mới có thể giải quyết được " Anh kiên quyết lên tiếng.
" Vậy thì nhanh lên , chúng ta đi báo với anh ta. Nếu không Phương Tuấn sẽ gặp nguy hiểm" Liam lo lắng khẩn trương thúc giục.
****************************************
...Căn cứ Tam Vương hội...
Cánh cửa lớn được đẩy mạnh ra, Masew và Liam gấp gáp đi vào. Bên trong , Bảo Khánh và Thái Vũ đang báo cáo công việc. Nhìn thấy hai người vừa bước vào , hắn liền chau mày . 
" Tại sao lại đưa cậu ta vào đây ? " Bảo Kháng cảm thấy không vui khi có kẻ lạ mặt bước vào căn cứ địa của hắn. Nơi đây là bí mật đương nhiên càng nhiều kẻ biết thì càng không tốt. Tất nhiên trừ Phương Tuấn , hắn cho cậu tự do ra vào đây. Còn lại Bảo Khánh đều không thích ai xâm nhập địa bàn này. Masww chưa kịp lên tiếng thì Liam đã gấp gáp tiến lên -
" Phương Tuấn... Tuấn cậu ấy bị bắt cóc rồi "
" Cậu nói cái gì ?!!! " Bảo Khánh đứng bật dậy khỏi ghế. Đôi mắt trừng trừng mở lớn.
" Cậu ấy đang ở trong biệt thự làm sao mà bị bắt cóc ?! " - Hắn lớn giọng hỏi như nạt nộ. Lòng hắn giờ đây như lửa đốt.
" Là... là tôi đưa... tôi đòi Phương Tuấn cùng tôi ra ngoài , tôi muốn cùng cậu ấy đi dạo " - Giọng của Liam lạc đi. Cơn giận trong lòng của hắn trào ra như nước sôi. Hắn điên cuồng nhìn người trước mắt , hận không thể bóp chết cậu ta -
" Cậu... ! " Liam khiếp sợ nhìn hắn như nhìn thấy quỷ. Bộ dạng nổi giận của Bảo Khánh quả thật rất đáng sợ . Khí thái bức người vừa nguy hiểm vừa lạnh lẽo. Masew thấy vậy liền đứng ra che cho cậu nhóc, mở miệng nói -
" Mình cũng có lỗi , là mình đưa Phương Tuấn ra khỏi biệt thự " Liam nhìn anh , ánh mắt có chút cảm kích.
" Cậu... Các người... !!! " Cơn giận của hắn đạt đến cực điểm. Thái Vũ phải chạy đến giữ hắn lại nếu không sợ rằng không biết Bảo Khánh làm ra chuyện gì.
"Ấy!! Lão đại , bỏ đi. Giờ chuyện quan trọng nhất là phải kiếm cho bằng được Phương Tuấn"
" Cậu nói rõ đi, rốt cục chuyện gì đã xảy ra " - Thái Vũ quay sang Liam tiếp tục nghiêm giọng hỏi. Liam bắt đầu kể lại từ đầu.
" Mấy tên bắt cóc biết Bảo Khánh anh, vậy tức là vì anh nên Phương Tuấn mới bị bắt cóc " - Cậu nhóc bấy giờ phát hiện ra điều mấu chốt liền quay sang tức giận với hắn. Bảo Khánh mím chặt môi. Ánh mắt bùng bùng lửa giận. Ngay lập bảo người đi tìm kiếm , hắn gần như phát điên -
" Nếu không tìm ra các người tự đào hố chôn mình đi ! "
" Lão đại , kẻ chủ mưu chính là... " Thái Vũ gấp gáp nói.
" Chính là kẻ đó , chỉ có thể là một mình kẻ đó" Hắn nhất định phải bẻ nát xương cốt của hắn ta. Nếu như kẻ nào dám động đến Phương Tuấn của Bảo Khánh hắn thì kẻ đó chắc chắn máu thịt sẽ thối nát. Chỉ cần một cộng tóc của cậu thôi , hắn cũng sẽ tình nguyện giết người. *************************************
" A... "
Phương Tuấn vừa tỉnh thuốc mê , cả thân người đã bị ném xuống đất . Cậu cảm thấy đầu óc choáng váng , tay chân thì ê ẩm. Cơ thể bị trói bởi sợi dây thừng, trói rất chặt. Đôi mắt từ từ hé mở. Cậu nhìn thấy một căn nhà hoang cũ nát và ẩm thấp , còn có rêu xanh bám đầy trên tường . Xung quanh căn nhà đều là những tên mặc áo đen to cao như lực sĩ , còn đeo kính đen đứng canh gác. Ở góc phòng , một người đàn ông ngồi chễm chệ trên ghế . Bên cạnh còn có một cô gái . Cậu không nhìn thấy rõ , hình như cả hai đang nói chuyện. Phương Tuấn chỉ nghe được loáng thoáng.
" Bây giờ cậu ta là của cô, cô muốn làm gì thì làm " Người đàn ông thích thú khẽ cười. Cô gái đứng bên cạnh nhếch môi , cao giọng nói -
" Tôi sẽ cho nó biết cảm giác bị chà đạp , nhục nhã là gì "
" Nhưng sao anh lại giúp tôi ? "
Nhan Tuyết có chút khó hiểu. Vừa mới ngày hôm qua , sau khi bị Bảo Khánh làm nhục nhã một trận trước đám nhà báo. Cô ta ôm một cục tức về nhà thì bỗng nhiên có một người đàn ông đến gặp Nhan Tuyết. Người đàn ông trông như cũng là một thành phần uy quyền trong giới xã đen. Hắn ta đột nhiên ngỏ ý muốn giúp Nhan Tuyết trả thù. Huỳnh Gia cười cười , lên tiếng -
" Rất đơn giản , cô muốn cậu ta , tôi muốn Bảo Khánh "
" Anh muốn Bảo Khánh ? Vì sao muốn anh ấy ? Anh định làm gì ? "- Nhan Tuyết nghi hoặc hỏi.
" Tất nhiên là giống cô. Hai chữ trả thù "
" Anh vì sao muốn trả thù anh ấy ? "
" Vì cánh tay của tôi , vì thanh danh của Thiên hội " Ánh mắt hắn như biến hoá. Đen thẳm như mực . Bàn tay trái của hắn bóp chặt cánh tay phải. Cánh tay này đã từng Bảo Khánh bẻ gãy. Dù bây giờ đã liền xương nhưng cánh tay này đã không thể còn cử động như trước.
" Anh không được phép hại Bảo Khánh " Khánh An lớn giọng nói.
" Sao ? Cô cũng thương tiếc hắn ? Nhan Tuyết , tôi khuyên cô tốt nhất chỉ nên chú tâm vào việc của mình. Nếu không đừng trách tôi vì sao không thương tiếc phụ nữ " Hắn ta thấp giọng cảnh cáo lạnh lùng. Cô ta có chút run sợ
" Anh... "

" Các người... " Phương Tuấn gắng gượng ngồi dậy , thều thào lên tiếng. Nghe tiếng nói , cả hai con người kia ngay lập tức quay lại nhìn cậu. Nhan Tuyết ánh mắt căm phẫn tiến lại gần cậu.
" Tỉnh rồi sao ? "
" Nhan Tuyết, cô... " - Phương Tuấn mở mắt nhìn cô ta.
" Câm miệng ! "
" Bốp... " Vừa nói cô ta vừa tát thẳng một bạt tai vào bên má cậu. Phương Tuấn bên má in hằn dấu bàn tay năm ngón ửng đỏ.
" Tôi cho cậu biết. Dám chọc giận Nhan Tuyết  này là sẽ có hậu quả như thế nào. Bảo Khánh vốn dĩ là của tôi , cậu chỉ là một tên con trai, chỉ là kẻ đến sau mà muốn có được anh ấy ?! Đừng hòng , thứ gì tôi muốn có thì nhất định là của tôi ! " Nhan Tuyết căm phẫn lớn tiếng.

———————END CHAP 39———————

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com