Tôi co rúm giả đau . Hai đứa phá lên cười . Đôi khi , tôi cảm tưởng những lời nói tự nhiên xuất phát của mình làm tổn thương Trà Sữa nhưng hiện giờ tôi không phải như vậy . Một người bạn không cần soạn kịch bản để quyết định xem mình có nói điều này làm mất lòng người kia hay không .
Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
Tô Ánh Hàm có một vị hôn phu, nhưng thật sự thì cả hai đều không có tình cảm với nhau,Cho đến một ngày, cô vô tình nhìn thấy anh trai của vị hôn phu, tên là Tần Tu.Lúc đó, cô mới hiểu thế nào là tiếng sét ái tình, thế nào là trầm luân không thể cứu vãn.Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh, cô hiểu mình chỉ có thể ở bên cạnh anh, không thể nào ở bên bất kì người nào nữa....Không chỉ cảm xúc dâng tràn mãnh liệt, mà cả cơ thể cô đều khao khát anh ấy, đều muốn được quấn quýt cùng anh, được anh đưa vật nam tính kia vào bên trong, mạnh mẽ xâm nhập, hung hăng chiếm đoạt cô.Khao khát không thể kiềm chế được, cô liền muốn câu dẫn anh, làm anh yêu mình.Sau đó cô cuối cùng toại nguyện, mỗi ngày đều được đại điểu của Tần Tu làm đến sướng không chịu được.Cô nào có biết, Tần Tu, lần đầu tiên nhìn thấy cô liền nhất kiến chung tình._____Lời tác giả: Chính là hai người bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy nhau liền rơi vào lưới tình đó, sau đó bạch bạch bạch, bạch bạch bạch, càng bạch bạch càng yêu nhau, 1vs1, song xử. Thịt vừa thơm lại vừa ngọt!!Dành cho những bạn nào e ngại vì nữ chính là vị hôn thê của em trai nam chính, không có tam quan bất chính nha, không có ngoại tình nha,vỗ ngực đảm bảo, 100% không gây thất vọng. Nữ chính với em trai nam chính không có yêu nhau nha, em trai nam chính cũng có biết chuyện giữa nam nữ chính nữa nên là cứ yên tâm…
Tác phẩm: Đã là thời đại nào rồi (都什么年代了啊)Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HEEdit: phuong_bchii…
Tác giả: TanJiuDịch: Amaika, Silvet MonNguồn: yurivn.netNd: Câu chuyện kể về bạn sê mê nhát gái và u kê ngơ của họa sĩ người Trung Của TanJiuP/s: Truyện chưa xin phép mà đã đăng lên thật sự xin lỗi nhóm dịch 🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️…
Hán Việt : Nghi thất nghi gia (Nên vợ thành chồng) Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Gương vỡ lại lành, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên. Độ dài : 83 chương + 6 ngoại truyện Mười tám tuổi, Lục Dĩ Ngưng mới vào đại học, tóc ngắn xinh đẹp, mỉm cười rạng rỡ. Lúc đó, thiên kim Lục gia đã tùy ý bỏ qua tất cả các khóa học mình có thể chọn, một bước không rời theo sau Đường Mộ Bạch thi vào ngành Y nhàm chán vô vị. Hai mươi lăm tuổi, Lục Dĩ Ngưng tốt nghiệp đại học danh tiếng hàng đầu, trong ngành nhiếp ảnh ở nước ngoài hô mưa gọi gió, quan hệ rộng rãi, lại chỉ duy nhất tránh không bao giờ nhắc đến Đường Mộ Bạch. Trong vài năm, những tin đồn về Đường Mộ Bạch từ trong nước cũng truyền tới------- Tài hoa xuất chúng, hai mươi sáu tuổi đã ở giới y học nhất chiến thành danh. Sau nhiều năm gặp lại, Lục Dĩ Ngưng thay bạn tốt Tâm Duyệt đến tìm bác phụ khoa tìm hiểu quân tình: "Bác sĩ, dạo gần đây kinh nguyệt của tôi không đều, thích ăn chua, thích ngủ, còn hay nôn khan... có phải có rồi không?" Bác sĩ từ một xấp bệnh án dày cộp ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt đẹp trai quen thuộc, ánh mắt âm trầm, thần sắc nguy hiểm: "Có cái gì?" Lần đầu gặp lại, Lục Dĩ Ngưng thật bất hạnh mà ngã từ trên ghế xuống. --------- Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại www.wattpad.com/LiuXingYu --------- Trong lúc quá chán vì dịch cộng thêm tự nhiên muốn thử sức lại gặp bộ này mà không tìm thấy edit nên ta quyết định tự đào hố #200403 ~ 220618…
Người trước mặt tôi đột nhiên quay lại, nắm tay tôi kéo đi.- Có phải chó với chủ đâu mà người trước kẻ sau.Tôi cười. Cũng chính hắn, bước chậm lại, ngoái đầu nhìn, và tình nguyện vác một đứa như tôi theo.…