Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4: Bước vào đêm

4
Đốt được một đống lửa, lại đốt thêm đống lửa đơn giản hơn rất nhiều. Shinichi bỏ thêm vào đống lửa cành lá xanh khô một nửa do bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt, khi đốt cháy hỗn loạn nhiều loại cỏ cây phóng thích một hương thơm độc đáo, khói màu xám đen như con rồng bay uốn lượn xông thẳng phía chân trời.

Cứ như vậy tín hiệu cầu cứu được phát đi, hiện tại liền chờ đội cứu hộ của tổ chức hoặc tàu thuyền đi ngang khi nào có thể phát hiện bọn họ.

Mặt trời dần ngả về tây, treo trên mặt biển, đem mặt biển nhuộm thành màu đỏ tươi như máu.

Lúc này, Shinichi nửa ngâm trong trong nước biển lạnh lẽo, tay cầm một cành cây vạt nhọn một đầu, hơi nghiêng người nhìn vào nước biển trong vắt.

Bỗng chốc, chỉ thấy cậu ánh mắt chợt lóe, ra tay như điện. Nắm chặt nhánh cây tay đâm xuống, bọt nước văng khắp nơi.

Nước biển bắn đầy mặt cậu, nghiêng  đầu, đuôi mắt giơ lên, đáy mắt là ý cười tự tin.

Bữa tối của cậu đến rồi!

Giơ lên nhánh cây, một con cá lớn bằng bàn tay vắt ngang, đầu đuôi còn trên dưới giãy giụa, rất là tươi sống.

Cậu thập phần vui sướng, còn nghĩ cùng nam nhân cách đó không xa khoe ra thành quả. Mắt thấy Gin còn ở đàng kia lặn xuống biển, khóe miệng giơ lên, đáy lòng phảng phất có nồng đậm cảm giác sung sướng dâng lên.

“Này!”.Shinichi hô lớn.

Đúng vào lúc này, Gin tựa hồ cũng tính toán thu tay lại, rút ra nhánh cây sâu trong nước biển. Sau đó, cậu liền thấy được trên nhánh cây chỉnh chỉnh tề tề xâu cá biển, nhánh cây kia của Gin so với của cậu dài hơn, mà trên nhánh đều bị xuyến cá biển, tuy rằng khoảng cách cá  thưa thớt, số lượng đếm được cũng thập phần khả quan. Shinichi đếm sơ lược, không có đếm kỹ cũng biết ít nhất có chừng mười con. So sánh với cậu lúc này mới bắt được một cái liền hưng phấn …… Tưởng tượng tốt đẹp cùng hiện thực tàn khốc va chạm, luôn rất khó chấp nhận.

Cảm giác chính mình như vừa tỉnh lại sau khi rơi xuống biển, tâm trí như trôi theo dòng nước,, cả người đều trở nên kỳ kỳ quái quái.

Rõ ràng nam nhân xuất thân sát thủ, kỹ năng sinh tồn tại giã ngoại khẳng định so với cậu lý luận vĩnh viễn tốt hơn. Cho nên, cậu đến tột cùng vì cái gì còn muốn tự rước lấy nhục cùng nam nhân khoe khoang?

Bên này Gin nghe được Shinichi hô to một tiếng, Gin quay đầu nhìn lại. Shinichi còn giơ lên cao nhánh cây có con cá xuyên qua, ý cười tự tin trên mặt cũng chưa hoàn toàn biến mất.

Gin nhìn quét cậu liếc mắt một cái, ánh mắt dừng trên con cá giãy giụa mỏng manh gần chết,  khóe miệng hơi câu, nói: “Không tồi.”

Shinichi thoáng nhìn nhánh cây chỉ có lẻ loi một con cá của mình: “Ha hả……”

Khóe miệng run rẩy nhìn theo bóng dáng nam nhân đi lên bờ cát, cậu trong lòng hoài nghi, cậu lại bị nam nhân trào phúng, đúng không?

Không chỉ có số lượng đã chịu áp chế tuyệt đối, trên thực tế ở chất lượng cá cũng có chênh lệch. Cá trên nhánh cây của Gin, mỗi con cá đều lớn hơn con cá của cậu không ít. Shinichi buồn bực, không lẽ khu vực biển chỗ Gin đứng cá nhiều, mà cá còn lớn?

Không từ bỏ ý định, Shinichi tiến đến phần biển Gin đứng lúc nãy. Kết quả, bên này nước biển so với bên cậu sâu hơn, nước biển từ vòng eo tăng tới giữa ngực và bụng . Quá sâu, dưới loại tình huống này, dù cậu có thể thấy rõ ràng cá trong nước, nhưng vì cánh tay cậu không dài như Gin, nhánh cây từ giơ lên đến đâm xuống biên độ không đủ lớn, lực độ cũng giảm bớt do lực cản của nước. Bắt không được cũng là bình thường, bắt được thì cũng là chó ngáp phải ruồi.

Bỏ đi, Shinichi cười khổ thu tay lại tiếp thu hiện thực, rốt cuộc lừa mình dối người cũng không phải là thói quen tốt. Dù sao Gin bắt được nhiều cá như vậy, chính hắn cũng ăn không hết. Ngô…… Cậu có thể chia sẻ một chút.

Thật là càng ngày càng không ra gì, càng ngày càng không giống cậu!

Về phương pháp chế biến, hai người không có kinh nghiệm nấu ăn áp dụng phương pháp nguyên thủy nhất. Một nửa cắt miếng làm sasimi, một nửa bỏ nội tạng xuyên ở nhánh cây vây quanh đống lửa nướng. Liền như vậy nửa sống nửa chín, hai người cũng ăn no, còn ăn đến rất ngon.

Vào đêm, nhiệt độ không khí giảm mạnh.

Gió biển ẩm ướt thổi trên người, tuy rằng không đến mức lạnh băng, nhưng tựa như một tầng hơi nước bao vây làn da, một chút một chút thẩm thấu vào lỗ chân lông, thình lình mà rùng mình, làm người ta cảm giác không thoải mái.

Shinichi hướng đống lửa bên dịch dịch, ngọn lửa thiêu đốt mang đến ấm áp đuổi đi một chút hơi ẩm, làm cậu không khỏi thở hắt ra.

Không dấu vết mà liếc mắt Gin ngồi ở bên kia đống lửa, chỉ thấy nam nhân híp lại một đôi mắt màu lục đậm, nhìn chằm chằm ngọn lửa bị gió biển thổi đến không ngừng nhảy múa không biết suy nghĩ cái gì.

Trước mắt hải đảo cũng chỉ có bọn họ hai người, bốn phía trừ bỏ âm thanh gió biển cùng sóng biển, một mảnh yên tĩnh.

Shinichi kỳ thật nóng lòng muốn thử, tưởng tìm cái đề tài cùng Gin tâm sự, rốt cuộc đêm dài từ từ, hai người đều không nói lời nào ngồi thật rất nhàm chán, bằng không cũng chỉ có thể ngủ. Nhưng hoàn cảnh lạ lẫm lại là tại dã ngoại, cậu vẫn luôn cảm thấy chính mình muốn ngủ, chỉ sợ một chốc cũng rất khó ngủ.

Cậu nên tìm đề tài gì đây?

Shinichi hơi cau mày, đáy mắt bị ngọn lửa chiếu rọi, nơi đáy mắt hiện lên một tia bối rối.

Không hướng nghĩ theo phương hướng này thời điểm còn không cảm thấy, hiện tại nghĩ tới mới phát hiện cậu cùng nam nhân căn bản không có chủ đề chung nào cả. Hay chính xác hơn, về bản chất, họ ở những vị trí khác nhau, khái niệm vốn có của họ khác nhau và nguyên tắc sống cũng khác nhau…… tất cả đều trực tiếp ảnh hưởng, một khi đi sâu vào vấn đề thì nhiều xung đột về lập trường, khái niệm, quan điểm sống của họ liền trở nên rõ ràng, làm đề tài lại khó thực hiện thậm chí là tan rã trong không vui.

Nghĩ đến đây, Shinichi nhẹ thở dài ra một hơi. Cho nên, tốt hơn là ngồi yên không nói gì.

Đột nhiên, Gin cởi chiếc áo khoác ‘ vết thương chồng chất ’ trên người ra trải trên cát.

“Lại đây.” Hắn gọi cậu. Lãnh chất âm sắc bị ép tới rất thấp, nghe có vẻ buồn tẻ và khàn khàn, cảm giác cực kỳ ngột ngạt.

Shinichi ẩn ẩn nghe ra từ thanh âm của Gin một tia bực bội?

Có chút không thể giải thích nhìn về phía Gin, cậu phát hiện dưới lửa trại chiếu rọi, sắc mặt nam nhân xác thật không tốt.

Làm sao vậy?


(Xin mạn phép giữ nguyên lời của tác giả vì ta đọc không hiểu nên không biết phải edit làm sao. Mọi người thông cảm :)))


Tác giả có lời muốn nói: Ta có điểm bất chấp tất cả a có hay không.
Viết tốt còn có đại khái một chương lượng, trước không phát, tiếp tục viết.
Gần nhất thời tiết thật nhiệt, đãi ở điều hòa hạ tốt điều hòa bị bệnh, không có điều hòa địa phương lại nhiệt đến giống lò nướng……_(:зゝ∠)_ hiệu suất hảo thấp nga, làm sao bây giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com