chap 12
"Tách!"
Đèn cấp cứu tắt, cửa phòng được mở,vị bác sĩ mệt mỏi từ trong đi ra.
-Ba tôi thế nào rồi? Hoseok vội vàng hỏi.
-Tim đã đập trở lại nhưng còn rất yếu.Rồi bác sĩ lắc đầu.-Tình hình này không thể gắng gượng được lâu được, mong anh và cậu chuẩn bị trước tinh thần đối diện với sự thực. Bác sĩ ái ngại nhìn Jimin, vỗ vai an ủi anh.
-Cậu ở lại đây chăm sóc bác, tôi sẽ đưa Jimin về. Jungkook bế Jimin ra xe, phóng về thẳng căn biệt thự trắng...
Đã mấy đêm nay Jimin không ngủ, bây giờ ngất đi . Mặt cậu trắng bệch, bơ phờ, cũng không chịu ăn gì. Từ ngày biết, ba cậu không thích nghi được với tủy mới, ngay nào cậu cũng chỉ trực ở bệnh viện.Cậu cũng đã khóc rất nhiều.
Khẽ khàng sửa lại chăn cho Jimin, Jungkook tiếp tục lật mấy bản hợp đồng ngồi nghiên cứu. Đồng hồ điểm 12h đã lâu,anh vẫn chưa thể ngủ được.Mấy hôm nay, anh giao việc lại việc của tập đoàn cho ông quản lí, anh muốn ở bên cậu trong lúc này, nhìn cậu như vậy anh đau lòng biết bao.
Những cơn gió mùa thu nhẹ thổi qua...
Tất cả mọi thứ đều có thể giao cho ông nhưng riêng bản hợp đồng này phải đích thân anh xử lí.
...
-Em dậy rồi à? Suốt đêm qua , Jungkook không ngủ,anh ngồi bên Jimin.
-Tại sao lại ở đây? Ba...Ba đâu rồi? Cậu thều thào, hoảng hốt.
-Em đang ở nhà, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện.Anh thở dài, trông cậu thật đáng thương.
Jimin ngồi dậy, cậu cau mày khi nhìn thấy tập tài liệu trên tay anh.
-Gì thế?
-Một số tài liệu quan trọng của công ti. Jungkook vừa nói ,vừa bỏ chúng vào một cái bao đen trên tường-Ngủ thêm lát nữa đi, anh sẽ quay lại ngay!
Chỉ còn nghe thấy tiếng xe ô tô của anh.
...
Điện thoai reo...
-Alô! Jimin hả? Jimin phải không? Cậu đang ở đâu thế? Là Taehuyng.
-Tớ...
-Sao mấy hôm nay cậu không nghe máy tớ,cậu đang ở đâu?
-Ở nhà Jungkook!
-Tớ đến ngay, cậu giữ điện thoại chỉ đường cho tớ.
....
"Dinhdoong!...Dinhdoong!..."
Hình như là Taehuyng đã đến, thằng bạn tốt luôn ở bên cậu những lúc cậu cần.
-Tớ tưởng cậu quên tớ rồi chứ. Taehuyng ôm chầm lấy cậu.
-KHông sao, mọi chuyện đâu còn có đó mà . Cậu còn có tớ,có Hoseok và cả Jungkook nữa.
Cậu dẫn Taehuyng vào nhà.
-Thứ gì kia? Taehuyng chỉ tay lên cái túi lúc sáng Jungkook treo.
-Tớ không biết, hình như là tài liệu gì đó của tập đoàn thì phải!
-Còn cái này?
-Tớ cũng chịu. Jimin nhìn cái vẻ mặt ngây ngô của Taehuyng cũng phì cười,nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày qua.
-Tớ hỏi nhiều quá, nhưng mà cũng tại vì thứ gì ở đây đều lạ với tớ.Chứ đâu như ai đó đâu.
Tiếng cười thằng bạn vang lên giòn giã.
...
-Không sao đâu, cậu đừng buồn .Có những chuyện tưởng như bó tay cuối cùng vẫn có cách giải quyết đấy thôi, cứ như chuyện của tớ với anh cậu đó, Jungkook đã giải quyết nhanh đến nỗi tớ không ngờ luôn. Taehuyng nói sau một hồi kể cho cậu nghe bao nhiêu là chuyện cười.-Thôi, bây giờ tớ có việc ,phải về đây!Tớ về cậu cứ nằm đó mà ngủ một giấc ,khỏi tiễn.
-Mai tớ mời cậu đi xem phim! Chuẩn bị đi nhé! Taehuyng nói với...
Hôm nay, tâm trạng Jimin phần nào khá hơn nhờ người bạn thân dễ mến đó.
Taehuyng là một người bạn tốt khi đã luôn bên cậu, quan tâm và chăm sóc mỗi khi cậu cần.
Mấy ngày qua, cảm giác lo sợ cứ chiếm lấy cậu. Cậu sợ ba bỏ cậu lại...Sợ không nhìn thấy ba nữa...
Cậu nhớ cảnh cả nhà quay quần bên nhau,kể từ hôm sinh nhật cậu ,chưa bao giờ ba cùng ăn với hai anh em,và có thể là không bao giờ nữa...
Jungkook đã về, cậu nghe thấy tiếng xe ô tô. Jimin bật dậy,cậu muốn nhanh chóng đến bệnh viện.
Ngoài Jungkook ra trong xe còn có một người nữa, là ông chủ tiệm kem "sweet love". Cô sững người, ông cũng hơi bất ngờ khi trông thấy Jimin trong nhà Jungkook. Ông nhìn cậu vài giây, như nghĩ ra chuyện gì đó, mặt ông giãn ra rồi ngay lập tức trở lại vẻ bình thường.
Jungkook không quan tâm nét mặt của ông, anh với tay lấy túi tài liệu đưa cho ông.
-Được rồi đấy! Bây giờ ông có thể về!
Như một cậu bé ngoan ngoãn, ông quay xe và đi thẳng.
-Sẽ không sao chứ? Jimin lo lắng hỏi Jungkook .
-Gì? Anh nhìn cậu vẻ khó hiểu-À! Ông ta sẽ không làm gì được đâu.Lên xe đi, bây giờ sẽ tới bệnh viện.
...
-Đi đi mà Jimin ! Xem phim cậu sẽ thoải mái hơn đó. Taehuyng năn nỉ.
-Tớ không đi đâu, tớ muốn ở đây với ba.
-Ba đã có Hoseok lo mà, phải không anh Hoseok?
Hoseok gật đầu,anh cũng muốn để cạu thoát khỏi không khí ngột ngạt trong bệnh viện.
Sau gần cả tiếng ỷ ôi thì cuối cùng Jimin cũng chịu bước chân ra cùng với Taehuyng.
-Tớ phải trốn ra đi chơi với cậu đấy! Taehuyng mỉm cười toe toét.-Tớ đang giận mẹ nên sẽ không về nhà vào tối nay đâu.
Bộ phim mà Taehuyng đưa cậu đi xem là một bộ phim hài nổi tiếng. Trước đây ,cậu cũng đã từng xem nó với...anh và ba nên bây giờ xem lại càng thêm buồn.
....
-Sao mà cứ sụt sùi mãi thế? Đã hết phim rồi còn gì,nín đi! Ai nhìn lại bảo tớ bắt nạt cậu bây giờ!...Cũng tại tớ,không biết cậu đã xem phim này.
-Tớ ...không sao! Cảm ơn cậu!
Cố trấn tĩnh bản thân, Taehuyng thấy cậu đã khá hơn choàng qua ôm vai cậu.
...
-Thôi chết rồi! Ba tớ...Ba tớ đứng ở kia! Hình như ông ấy thấy tớ rồi thì phải. Ôi chết tớ rồi!
-Cũng đã đến lúc cậu về rồi. Bây giờ tớ cũng phải vào bệnh viện.
-Không được! Tớ không thích về ngôi nhà đó, cậu cứ lại đưa cái này cho ba tớ còn tớ phải chuồn đây! Taehuyng lấy từ sau ra một cái túi đen đưa cho Jimin.- Thế nhé!
-Nhưng cái gì đây?
-Xuỵt! Cứ đưa đi rồi ông ấy sẽ tự hiểu. Chưa kịp phản ứng gì,thằng bạn đã chạy mất hút.
Chiếc xe ô tô cũng đang từ từ tiến lại, người đàn ông này chính là ba của Taehuyng -giám đốc công ti GHOST
-Cháu chào bác! Taehuyng nhờ cháu đưa cho bác cái này!
-Cảm ơn cháu! Con bác hư quá, toàn làm phiền cháu thôi.
-Không có gì,chúng cháu là bạn bè mà.
-Khổ! Ông chợt thở dài-Nó giận mẹ nó không chịu về nhà, cũng không gặp ta nốt.Cháu giúp ta một việc được không?
-Có gì bác cứ nói, nếu giúp được cháu sẽ cố.
-Vậy thì tốt quá, mấy hôm nay nó không về nhà, cháu giúp ta đưa số tiền này cho Taehuyng được không.
Ba Taehuyng giúi cục tiền vào tay cậu rồi lên xe đi thẳng.
Sau gốc cây, một đôi mắt tròn xoe đang cười...Một điệu cười khinh khỉnh...
-Lần này cậu sẽ chết...!!!
...
Tối nay, Jimin ở lại bệnh viện, Jungkook cũng trực cùng cậu. Hoseok còn bận việc ,anh bảo chừng khoảng một hai giờ gì đó sẽ vào sau.
Ba cậu dạo này tiều tụy hẳn,chỉ còn da bọc xương. Cách đây hai ngày,ba có tỉnh lại một lần nhưng rồi lại nhanh chóng ngất đi. Bác sĩ luôn nhắc nhở hai anh em về những việc tồi tệ có thể xảy ra.
Chuông điện thoại của Jungkook vang lên, anh ra ngoài nghe bỏ không gian vốn đã lặng im càng trở nên tĩnh mịch đến trơ trọi.
Jimin ngồi bên cạnh nắm tay ba, cậu không muốn khóc nhưng nghĩ đến việc sẽ gặp ba chỉ trong vài phút giây ngắn ngủi thì nước mắt cậu lại trào ra.
...
Jungkook bước vào, anh thấy Jimin đang khóc, từ khi quen cậu đến giờ thấy cậu đau khổ vậy cũng là lần đầu... Lúc này đây, trông cậu thật yếu ớt...
-Có chuyện gì à? Jimin hỏi, cố ý che dấu những giọt nước mắt đang lăn dài khi thấy anh.
-Chuyện phía tập đoàn thôi!
-Nếu có gì quan trọng ,anh nên đi đi!
-Chẳng có gì quan trọng cả. Jungkook vuốt tóc cậu.-Họ mới phát hiện ra một vài thứ kì lạ, nếu không nhầm thì là có gián điệp trong nội bộ.
-Không sao chứ? Cậu lo lắng.
-Không! Nhưng phải tìm ra người đó trước khi hắn tiếp tục phá rối.
...
Trong bệnh viện...
Chỉ có sự lặng im đáng sợ...
Chỉ có mùi dao kéo, mùi chết chóc...
Nó gần như là ranh giới giữa sự sống và cái chết...
Im ắng...Không gian nặng nề, một chút sương đêm phả vào mặt...
Từng khoảnh khắc tranh giành với sự sống...
Lạnh...Đã khuya lắm rồi, Jimin khẽ mở mắt. Cậu không biết mình đã ngủ từ lúc nào, Jungkook cũng không thấy ở đâu, ba vẫn nằm mê man bất tỉnh, nhẹ nhàng sửa chăn lại cho ba,cậu rón rén bước ra ngoài...
Màn đêm như chỉ chờ vậy để sà xuống...
...
Bước ra khỏi hành lang bệnh viện...Âm u...Lạnh...Mùi thơm ở đâu đó bay lên...
-Jungkook !Cháu về đi! Cháu đã bỏ bê việc ở tập đoàn quá nhiều rồi đấy.
Là giọng của ông, ông và Jungkook đang nói chuyện sau ánh đèn mập mờ...
-Vẫn chưa phát hiện ra tên gián điệp đó à?
-Họ đang đợi chủ tịch về để xác minh xem ai là người đã ở gần nó khi chuẩn bị giao cho bên B.
-Ta sẽ không ...
-Cháu ở lại đây vì lí do gì chứ? Vì Jimin? Ông ngắt lời anh.
-Ông biết mà!Tôi đâu cần phải nói
-Ta luôn xem nó như con trai của mình nên ta phải nói điều này. Ông già này bên mày từ nhỏ ,ta đủ khôn ngoan để biết rằng với cháu-chủ tịch tập đoàn JK thì Jimin chỉ là một người thay thế. Cháu đừng bao giờ chấp nhận một người chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác. Đó là cháu đã khắc vào họ một vết thương khó lành nhất. Jimin không phải là Di L, điều đó cháu phải hiểu hơn ai hết chứ? Cháu đối với Linh Linh hoàn toàn không là gì cả.
Gió đêm bỗng như chợt trở nên sắc lạnh...Cứa vào cô, đau đớn...
Kest tức giận nắm lấy cổ áo ông Trần,...trong tích tắc bất lực thả xuống.
Chẳng phải là như thế sao?
Ông Trần đã nói hết mọi chuyện một cách phũ phàng.
Linh Linh chờ đợi một lời nói từ Kest... chẳng lẽ là vậy thật? Nhưng sự im lặng của anh dường như đã là một lời thú tội vô hình.
-Alô! Được! Tôi và chủ tịch sẽ trở về ngay bây giờ.
Ông Trần gấp điện thoại, mở cửa xe,...lao đi cùng Kest...
Để lại một câu trả lời còn bỏ ngỏ...
Trong màn đêm, cô gái với mái tóc dài gục mặt xuống khóc thổn thức...
"Đừng bao giờ chấp nhận một người con gái chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác....Đó là đã khắc vào trái tim họ một vết thương khó lành nhất..."
...
Phòng bệnh đặc biệt dãy ba chợt sáng ánh đèn...
Phòng của...Ba!!!
Linh Linh chạy ù lên phòng ba...Trời thu lất phất mưa phùn...
-Ba! Ba! Ba tỉnh lại rồi à? Cô hét lên khi chân đặt một nửa vào phòng.
-Ba đi rồi! Tiểu Long nắm chặt tay người nằm trên giường bệnh.-Ba đợi em mãi...
Lần đầu tiên nước mắt rơi trên khuôn mặt anh...
-Ba! Không ,không thể nào! Là anh lừa em! Cô lắc đầu.Từ từ tiến lại bên cạnh ba. Bàn tay run run chạm nhẹ lên tấm chăn trắng muốt.-Ba chưa chết đâu! Cô thầm thì, vuốt ve màu trắng tinh ...
Tiểu Long gỡ tay cô ra.
-Ba đã đi rồi, Linh Linh! Ba đi thật rồi!
Anh ôm cô vào...
Với cô...
Ba là ba...là mẹ...là người đã cưu mang...cho cô một gia đình,một người anh...
...
-KHÔNG!!!!
Lại một lần nữa,Linh Linh chạy vụt đi.
Mưa bây giờ đã nặng hạt hơn...
Nước mắt cùng với mưa hòa thành một...
-"Ba yêu Tiểu Long hay yêu Linh Linh?"
-"Tất nhiên là ba yêu Tiểu Long rồi, nhưng còn yêu Linh Linh nhiều hơn nữa!"
-" Tiểu Long con không được bắt nạt Linh Linh! Em nó còn nhỏ..."
Tất cả những kí ức ùa về, có ba!!!
Linh Linh chạy thật lâu dưới mưa...Chạy cho tới khi đã mệt lử cô mới ngồi xuống lòng đường...
Bíp...Bíp...Bíp!!!
Còi của một chiếc ô tô.
-Cháu làm gì vậy hả?Phải biết quí trọng mạng sống chứ!-Là ông Trần. ông mở cửa,đi về phía cô.
-Có chuyện gì xảy ra với cháu à?
Im lặng...
-Thôi lên xe đi, ta sẽ đưa cháu về. Đi như thế này sẽ rất nguy hiểm!
...
-Ta không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cháu cứ khóc nếu muốn!
Lại chỉ có tiếng mưa trả lời...
Chiếc xe đi đến phố 305, mưa làm lung linh bao ánh đèn...
-Ta cũng đang muốn gặp cháu nói chuyện.
Ông lão dừng hẳn xe lại...
-Ta muốn nhờ cháu...
Linh Linh mở cửa xe bước ra ngoài...
-Cháu hãy rời xa Kest được không? Ta xem cháu như con nhưng cháu với Kest là điều không thể...Giờ đây cô hoàn toàn không có tâm trạng để nói chuyện,Linh Linh cần ở một mình.
Trái tim anh không đủ chỗ để cho thêm một hình bóng nào nữa...
Đối diện với anh mắt này ,cô càng có thêm sức mạnh...
-Tiểu Long ! Anh đi ra kia được không? Linh Linh gắng gượng.
Tiểu Long đi vào nhà.-Vậy anh vào trước nhé!
....
-Kest! Có lẽ chúng ta cần nói chuyện.Cô nhìn Kest mỉm cười.
Anh nhìn cô, người con gái này, đứng trước mặt anh là người đã lừa dối anh sao?Chẳng lẽ lại là người con gái yếu ớt này?Chẳng lẽ giữa cô và anh ,tất cả chỉ là một vở kịch ?
-Em và anh...chia tay đi! Có lẽ thế là quá đủ cho chúng ta...Cố nuốt những giọt nước mắt,cố dấu những nỗi đau...
-Chia tay?... Kest chợt cười,cười rất lạt...-Tôi đã hết giá trị để cô lợi dụng rồi sao?
-Lợi dụng...??? Linh Linh ngạc nhiên.
-Tôi đã tin tưởng cô, vậy mà, cô lại là gián điệp, người ta trả cô bao nhiêu? Bao nhiêu hả? Anh lay mạnh vai cô.
-Anh nói gì vậy?
-Vậy đây là gì? Cô cho tôi một lời giải thích không? Kest gằn mạnh từng tiếng, anh quay lại xe,lấy tập ảnh mà cô gái kia đưa cho anh.-Chẳng lẽ cô còn chối.Vậy mà tôi đã yêu cô,có chết tôi cũng không nghĩ,không cho phép mình nghĩ rằng cô là gián điệp,cô diễn chuẩn quá đấy.
-Những bức ảnh trong tay anh được anh tung lên trời. Trong ảnh là cảnh cô đưa giúp Tiểu Linh đưa cái tuí đen cho ba cô ấy.
Một vài ảnh khác là cảnh ông ấy dúi tiền vào tay Linh Linh nhờ cô đưa tiền cho Tiểu Linh bữa hai người đi xem phim.Một ai đó đã chụp lại bức ảnh này và thật dễ dàng để hiểu nhầm rằng đây là cảnh mua bán giữa Linh Linh và chủ tịch công ti giải trí GHOST.
Vậy ai đó đã chụp lại ,ai đó đã cố tình hại cô.
Nhưng Linh Linh không giải thích nữa,cô im lặng. Tốt thôi,cô và anh lại càng dễ để quên nhau.
Cuộc tình này nếu quá nhiều sóng gió, nhiều chông gai, nhiều người ngăn cản như thế thì tại sao lại phải tiếp tục?....
-Sao? Bây giờ thì không còn gì để nói nữa chứ gì? Kest lùi lại.-Tôi đã tin nhầm người thật rồi!
Tiếng rơi khẽ khàng của một chiếc lá vàng...
Cuộc tình mong manh...như gió chiều...
Linh Linh cúi xuống, cô nhặt từng tấm ảnh lên,khẽ mỉm cười. Đúng! Cuộc tình này không nên có ...
...
-Có chuyện gì vậy? Tiểu Long thấy xấp ảnh trên tay cô,có đôi phần khó hiểu.
-Em và Kest! Chia tay rồi! Linh Linh đặt ảnh xuống bàn.
Ngoài trời,một tia chớp xé rạch bầu trời.
-Không sao! Anh sẽ luôn ở bên em! Tiểu Long nắm lấy bờ vai bé nhỏ của cô.
-Kest nghĩ em là gián điệp! Cô thất thần-Anh có vậy không?
-Anh đã từng nghi ngờ em một lần và sẽ không có thêm lần thứ hai nữa.
-Ít nhất, vẫn có anh bên em.
Cô thiếp đi trên vai anh, người luôn bên cô...
Nhưng tình yêu luôn có những trái ngang...
Không phải cứ an ủi, vỗ về là sẽ yêu...
Không phải cứ bên nhau,chăm sóc là đang yêu...
Và...không phải cứ rời xa là...đánh mất nó...
Đơn giản là vì tình yêu chỉ như một giọt nước...,không bao giờ nắm được nó trong tay ...dù cho có cố gắng...
...
-Cháu có thể tiếp tục làm ở đây đượchứ? Ông Trần! Sau một tháng tự giam mình ở nhà, Linh Linh nhận ra rằng cách tốt nhất để quên là làm việc. Phải gạt đau khổ qua một bên, phải sống thôi!
Ông Trần nhìn ánh mắt chứa chan buồn của cô, lát ,ông thở dài.
-Tùy thôi! Cháu có thể làm bất cứ thứ gì nếu cháu muốn....Và...Và cảm ơn cháu vì cháu đã chia tay với Kest. Còn chuyện gián...
-Cháu đã quên hết rồi! Cô nhìn đi nơi khác.
-Ta nghĩ cháu nên biết điều này, Kest là người đã hiến tủy cho ba cháu đấy. Cậu ta bắt lão già này phải câm miệng nhưng khi hai người đã chẳng còn gì thì ta nghĩ ta nói cũng không sao.
Linh Linh bước nhanh về phía quầy ,giọng nói của ông Trần vang lại rõ mồn một...
Hóa ra chính là anh! Thảo nào...Vậy quyết định chia tay là đúng. Cô đã gây ra cho anh bao nhiêu phiền toái, gây ra cho anh bao khổ đau, thêm cô,Kest chỉ thêm một mối bận tâm, cô khiến anh mất một phần thân thể...Quen cô, anh đã phải chịu thiệt thòi biết nhường nào...
Thế nên ,...chia tay thôi!!!!!!!!!!!!!
Trái tim chẳng bao giờ tuân theo lí trí...
Nghĩ vậy nhưng người cô ước được ở bên lúc này vẫn luôn là anh...
Lúc cô cần anh nhất, cần tình yêu này nhất thì cũng là lúc nó vỗ cánh bay xa...
-Cháu hết ca rồi! Linh Linh ạ ! Để ta đưa cháu về.
Chiếc xe ô tô đậu ở trong sân ga. Nó từ từ lăn bánh và chẳng mấy chốc dừng ngay trước cổng nhà cô.
-Khoan xuống xe! Ông Trần ngần ngừ lấy từ trong túi ra một cái thiệp nhỏ, màu hồng được gói ghém bằng nơ khá xinh.
-Ba mẹ Kest qua đời từ năm trước, họ giao cậu ấy lại cho ta.Thực ra buổi lễ này phải diễn ra cách đây 2 năm nhưng ...vì thế...mãi đến giờ mới diễn ra.
Ta muốn cháu đọc nó và quên Kest đi, nhưng phải hứa là thật bình tĩnh ... Ông đưa nó cho Linh Linh.
Chiếc dây thắt từ từ rơi xuống...
"...LỄ ĐÍNH ƯỚC GIỮA TRÁC DI THANH VÀ K.E.S.T..."
-Thời gian:...
-Địa điểm:...
...
Nếu nói không đau lòng đến quặn thắt thì chắc chắn là giả dối...
Liệu đây có phải là xức muối lên vết thương chưa lành không?
Nhưng cô vẫn cười rồi nhẹ đưa tay vuốt nước mắt qua một bên...
-Cháu biết tại sao Kest lại hận ta như vậy không? Lẽ ra người đính ước với Kest phải là Di Lăng nhưng vì ta mà cô bé ấy phải tự tử, chính ta cũng đã hại cả ba mẹ của nó...Ông khẽ thở dài.-Ta chỉ có thể chuộc lỗi bằng cách này...
-Sẽ không sao đâu, cháu sẽ tới... Ông yên tâm...
Hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc... Dù cho người đó không phải là mình...
Có lẽ vì điều đó nên đau khổ cũng là một định nghĩa ngang bằng với hạnh phúc...
Linh Linh rời khỏi xe,cầm tấm thiệp trên tay.
-Anh đang làm gì vậy? Sao lại ngồi một mình? Từ ngày ba đi,Tiểu Long đã dọn về nhà ở cùng cô.
-À! Không có gì!
-Sao anh không bật ti vi lên xem?
-Đừng...!!!
-Vì sao chứ?
Nhưng cô đã mở nó ...
" Đây là những hình ảnh mới nhất về việc chuẩn bị cho tiểu thư Di Thanh và chủ tịch tập đoàn giải trí NI..."
Tiểu Long thở dài, anh biết bây giờ ở đâu, kênh nào cũng có đưa tin này.
Cô quay lại anh, xòe tấm vé.
-Em biết từ trước rồi, anh xem này!
-Kest đưa cho em? Tiểu Long ngạc nhiên...
-Không ! Là ông Trần, anh sẽ đi cùng em chứ?
-Có nên như thế không? Em có thể không đến cũng được mà...
Cô mỉm cười...
-Em muốn đi giạo một lúc..
-Anh sẽ đi cùng em...
-Không cần đâu! Em đâu ngốc tới mức làm điều gì đó dại dột... Nói rồi Linh Linh bước ra ngoài...
...
...
-Đã đến lúc rồi đấy, khử nó đi...
Lại đôi mắt ấy...
...
...
Kest với tay nhấn nốt tắt màn hình, anh ngửa người ra sau ghế.
Mai ,anh và Di Thanh sẽ làm lễ đính ước nhưng anh lại chẳng thể gạt hình ảnh cô ra khỏi đầu...
Anh không thể nào tin cô là gián điệp mặc dù bằng chứng đã quá rõ ràng ...
...
Lúc chiều...tại phòng làm việc của Kest
-Nếu anh vào đây để minh oan cho Linh Linh thì nên quay ra đi! Anh bực bội đuổi Tiểu Long .
-Việc gì tôi phải làm vậy, trong chuyện này tôi là người có lợi mà. Và chẳng phải ngày kia anh và Di Thanh đã làm lễ đính ước rồi sao?
-Vậy anh đến đây làm gì?
- Đẻ xin hủy hợp đồng! Trước đây tôi làm việc cho anh là vì cần tiền nhưng giờ thì không.
-Chỉ thế thôi sao? Kest đặt tập tài liệu lên bàn.-Được thôi, anh phải bồi thường!
-Được.! Tiểu Long trả lời xong,khẽ cười.-Chào chủ tịch!
Cánh cửa được đóng sầm lại.
-Anh thật ngốc khi kết tội cô ấy! Tiểu Long nói với khi đã đi khá xa...
...
Tiếng chuông cửa bỗng nhiên réo rắt liên hồi...đưa anh về với hiện tại. Kest ngồi yên, anh không ra mở cửa, không muốn ai làm phiền mình lúc này.
...
-Sao cháu không mở cửa cho ta vào?
Nhìn thấy ông Trần, Kest khinh khỉnh bỏ lên tầng trên...
-Ta muốn nói cho cháu biết một chuyện! Dừng lại đi...
Những lời nói của ông dường như quá nhỏ để Kest có thể nghe thấy...
-Về Linh Linh!
Tiếng bước chân bỗng im lại...
Ông Trần đi lên mấy bậc thang rồi với nhẹ lấy từ trong góc ra một chiếc camera nhỏ xíu.
-Ta đã nghi ngờ cháu và Linh Linh từ lâu,nhưng lại không thể tin được nên đã gắn cái này, xin lỗi cháu!
-Ông...!!! Anh cau mày, tức giận.
-Và đó cũng là lí do ta phát hiện ra cái này! Cũng không biết có nên đưa cái này cho cháu không nữa. Ông thở dài rồi rút rừ trong túi ra chiếc đĩa nhỏ.-Xem hay không là tùy cháu.
Chỉ có thế,ông quay thẳng đi về.
Đợi cho ông đi khuất,Kest mới quay xuống cầm cái đĩa mềm.
Anh nhắm mắt, rốt cuộc có gì trong thứ này...
Ngày...tháng...
Trước ngày anh và cô chia tay 4 ngày, hôm đó cô ngủ lại nhà anh...
...
Chiếc điều khiển từ từ rơi xuống khi trên màn hình là cảnh một cô gái đang gỡ túi tài liệu từ trên tường xuống, dùng điện thoại chụp lại nhưng không phải là Linh Linh mà là Tiểu Linh -cô gái có đôi mắt tròn xoe...
...
Đường phố càng lúc càng đẹp...những ánh đèn nối đuôi nhau chạy dài thành một đường viền xa tít tắp...
Tiếng phanh gấp của hai chiếc xe...
-Tiểu Linh ! Linh Linh ngạc nhiên...chạy lại bên bạn...
Nhưng...cô bị Tiểu Linh xô ngã qua một bên...
-Tôi và cậu là bạn sao?
-Tiểu Linh ,cậu nói gì lạ vậy.? Linh Linh ngơ ngác.
-Chưa bao giờ cô là bạn của tôi hết! Cô không hơn gì tôi nhưng tại sao cuối cùng mọi thứ đều thuộc về cô.
Linh Linh quá ngạc nhiên,cô không hiểu Tiểu Linh đang nói gì.Cô không thể tin được đang đứng trước mặt là bạn mình.
- Tôi đã yêu nhưng rồi vì ai mà bị từ chối một cách phũ phàng vậy chứ? Cậu là người xen vào giữa tôi và anh...
- Thôi đủ rồi.Di Thanh bước ra từ chiếc xe thứ hai.-Bây giờ không có ai bảo vệ nó nữa đâu.
-LÊN!!!
-Bây giờ mày và Kest đã không còn gì nữa thì mày cũng không đủ tư cách nói chuyện với Di Thanh này. Không có Kest,mày chẳng là gì cả...Phải dạy cho mày một bài học nhớ đời chứ...
Tiếng cười man rợ rộ lên...
Bọn đàn em xúm lại,...
Tát ,đánh một cô gái không chút phản kháng...
Đau, rát...
"Kít..." Lại thêm một chiếc xe nữa...
-Dừng lại...!!!
Gió khẽ gào thét.
-Dừng lại, các ngươi dừng lại hết!!!
Bóng tối...không làm chìm đi sắc quí tộc ấy...
Di Thanh sợ hãi núp vào sau lưng Tiểu Linh , nơi gốc cây, Linh Linh nằm co ro.
...
Nhìn thấy cô như vậy, anh còn đau hơn cô gấp trăm ngàn lần.
Kest quì xuống bên Linh Linh. Cô không ngất, cô rất muốn ngất đi nhưng không thể, dường như chỉ càng đánh càng tỉnh.
Nước mắt Linh Linh chợt rơi, lăn dài trên gò má, nóng hổi nơi bàn tay anh. Kest ôm cô vào lòng.
Giây phút này...ấm áp...hạnh phúc... Linh Linh thầm hi vọng nó sẽ tồn tại mãi mãi...
Giật mình!!!...
Không được! Không!
Cô phải rời xa Kest! Cô chỉ là người thay thế Di Lăng trong tim anh, cuộc tình này bị quá nhiều người phản đối. Cô không thể để một phút yếu lòng làm hỏng tất cả...
Anh không phải ,không thể là người ngự trị trái tim cô.
-Anh xin lỗi, Linh Linh!
Linh Linh vùng dậy, đẩy Kest qua một bên,cố gắng che dấu những giọt nước mắt.
"Xin lỗi! Kest!"
-Anh tránh xa tôi ra! Chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi còn gì!
-Nhưng tất cả chỉ là sự hiểu lầm! Anh đau khổ.
Linh Linh cười lạt.
-Hiểu lầm ư? Trong tình yêu quan trọng nhất là gì chứ?...Là niềm tin ,niềm tin ,anh hiểu không?
Những cái tát lúc nãy giội lên,...đau đớn...
-Em không sao chứ? Nhìn thấy cô khụy xuống, Kest chạy lại đỡ...
Gạt cánh tay của anh...
-Một khi đã không còn tin nhau thì nên chia tay...
Cô gắng gượng lê từng bước ra khỏi công viên...
Ánh đèn phản chiếu bóng dáng bé nhỏ của cô, hằn xuống lòng đường...
Gió lạnh thấu gia thịt...
Tại anh! Đúng tất cả là tại anh! Nhưng anh đã nhận lỗi sao cô lại không tha thứ.
Linh Linh cố không quay đầu lại.Không thể yếu lòng!
"Kest! Em nợ anh quá nhiều!"
-Chẳng lẽ không còn gì nữa sao? Kest đau đớn gục xuống, giọng anh nhỏ nhưng đủ cho cô nghe thấy.
Cô quay lại,cởi bỏ sợi dây chuyền đang mang trên cổ, đưa cho anh...
-Anh nên đưa nó cho người mình yêu, chúng ta...đã hết rồi...
...Phải chăng nên kết thúc ở đây????...
...Xin lỗi vì em đã...yêu anh.... Vì.....cuộc tình này đáng ra không nên có.............
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com