3
CHƯƠNG 3
Lúc Hyukjae tỉnh lại, đã thấy bản thân đang nằm trên giường.
"Tỉnh rồi? Rửa mặt đến đây ăn cơm." Giọng Donghae từ bên cạnh truyền tới, anh ngồi dậy, chuẩn bị vào phòng tắm rửa mặt, thì nhìn thấy mắt cá chân bên phải đang bị xích.
"Cậu đến đây làm gì?"
Mới tỉnh dậy, đầu óc mơ màng, anh tưởng rằng bản thân vẫn đang nằm vùng chứ chưa có chuyện gì xảy ra.
Khi đó anh và Donghae là bạn thân, quan hệ hai người rất tốt, không giống cấp trên cấp dưới, hắn cũng thường xuyên tìm Hyukjae uống rượu, anh sợ rượu vào lời ra, nên luôn cố gắng không chế tửu lượng của mình, nhưng mới uống vài chén thì đã say, sáng hôm sau tỉnh lại, Donghae sẽ chuẩn bị sẵn cơm sáng cho anh.
Anh cảm thấy tuy hắn là ông trùm xã hội đen, nhưng không hề giống tam giáo cửu lưu, thủ đoạn ngoan độc lại có năng lực, biết nắm rõ vấn đề, chưa bao giờ tức giận với Hyukjae, Donghae thật sự coi anh như một người bạn.
Do đó, lúc Hyukjae thám thính địa điểm giao dịch để báo cáo với cấp trên, chuẩn bị quét sạch tổ chức của Donghae, anh không khỏi cảm thấy bất an.
Đáng tiếc, Hyukjae là cảnh sát.
Nhưng không ngờ rằng, thông tin anh trăm cay nghìn đắng để kiếm được... Là giả.
"Cơm em đặt ở đây, anh ăn hay không thì tùy." Donghae nói, đứng dậy rời đi.
Hyukjae ngồi trên giường một lát, phát hiện quần áo trên người đều được thay sạch sẽ, cái kẹp trên đầu vú cũng được bỏ ra, nhưng mà... Vết hằn vẫn còn rõ.
"Cậu thay quần áo lúc nào?..." Hyukjae thì thầm, anh không nhớ hay cảm thấy gì cả, là bị tiêm thuốc mê sao?
Anh nhìn cái xích chỉ to hơn mắt cá chân bên phải một chút, thoát ra là điều bất khả thi.
Bởi vì có thói quen ở sạch, anh quyết định vào phòng tắm rửa mặt, sau đó mặc kệ đồ ăn thơm phức vẫn ở trên bàn, đi quanh phòng xem xét.
Kéo rèm ra, ngoài cửa sổ là một rừng cây, hình như chỗ này ở vùng ngoại thành.
Thời tiết bên ngoài không tốt, không thể xác định bây giờ là mấy giờ.
Cửa sổ bị khóa, Hyukjae kéo như nào cũng không ra.
Dù có thể mở được... Nhảy xuống vẫn bị xích trên chân quấn vào, treo lơ lửng giữa không trung.
Bên cạnh là một cái tủ quần áo rất lớn.
Hyukjae mở tủ ra, bên trong... Bên trong có...
Anh vội vàng đóng tủ lại.
"Cốc cốc cốc." Tiếng gõ cửa từ ngoài truyền đến, Hyukjae xoay người nhìn về phía cửa phòng.
"Tâm trạng tốt như vậy, anh đang soi gương sao?" Donghae nhìn anh.
Nghe hắn nói xong, anh mới để ý trên tủ quần áo treo một cái gương lớn.
"..." Hyukjae mặt vô cảm ngồi xuống mép giường.
"Đồ ăn... Không hợp khẩu vị anh?" Donghae nhìn lên bàn.
Hyukjae im lặng không trả lời.
"Thái độ không chịu hợp tác của anh, thật khiến em đau đầu." Hắn nói, đi đến bên mép giường.
Hyukjae đứng dậy đánh vào mặt Donghae, sau khi hắn né được, anh nhanh chóng dùng đầu gối đá vào eo hắn. Donghae cũng thành thạo đánh đấm với anh một phen, cuối cùng bắt lấy tay phải Hyukjae, kéo thật mạnh, anh còn nghe thấy tiếng trật khớp xương.
Hắn nắm cổ áo, lôi anh tới giường, lấy ra một cái còng tay trong tủ, còng tay anh lại khóa lên đầu giường.
"Tên khốn! Buông tôi ra!" Cuối cùng Hyukjae cũng mở miệng, "Tôi muốn giếŧ cậu!"
"Em đánh giá cao suy nghĩ của anh." Donghae nói, lấy dây da trói Hyukjae lại, nhét bóng silicon vào miệng anh, điểu chỉnh độ dài của bóng, để cho anh không thể nhổ ra, "Nhưng mà... Tỷ lệ thành công có hơi thấp."
"Ưm... A ưm..." Bị nhét bóng vào miệng, nuốt nước miếng cũng trở nên khó khăn, muốn chửi bậy nhưng chỉ có thể phát ra mấy tiếng ưm ưm.
"Hyukjae." Donghae nói, cởi áσ ngủ của anh, "Anh thật là không ngoan."
Hắn cầm lấy cái kẹp vú có lông, kẹp lên hai đầu vú sáng màu.
Hyukjae giơ chân đá Donghae, hắn nắm lấy mắt cá chân anh, uy hiếp nói: "Em bảo rằng em sẽ không làm tổn thương anh, nhưng những người khác, em không chắc."
Donghae lấy điện thoại ra, điều chỉnh màn hình rồi đặt trước mặt Hyukjae.
Ảnh trong màn hình vừa mờ vừa tối, tại nhà ngục, năm người uể oải đang dựa vào nhau, cả năm người anh đều quen biết.
Đây là anh em cùng sinh ra tử với anh.
Donghae cất điện thoại: "Từ giờ trở đi, nếu anh không nghe lời, em sẽ sai người giếŧ bọn họ."
Lo lắng trong lòng Hyukjae cuối cùng cũng biến mất, bọn họ còn sống...
Thật tốt quá!
Hắn kéo quần anh xuống, ống quần bên trái được kéo ra, nhưng chân phải đang bị xích, không kéo xuống được, hắn dùng kéo cắt luôn ống quần, sau đó ném chiếc quần rách tả tơi xuống đất.
Quần bị cởi ra, Hyukjae phát hiện bản thân đang mặc qυầи ɭóŧ nữ, dây cột hình chữ Đinh (丁), nửa chiếc quần ren là trong suốt, có thể thấy rõ hình dáng dương v*t, ngoài ra còn có chiếc nơ hồng nhạt hình con bướm trên quần, thảo nào... Thảo nào anh cứ cảm thấy hạ thân không được thoải mái...
Đôi mắt đen láy hận thù nhìn Donghae, hắn cúi đầu, không để ý ánh mắt Hyukjae.
Hai cái kẹp trên ngực đang phập phồng theo hô hấp của anh, lại một lần nữa anh cảm nhận được cái gọi là sống không bằng chết.
Donghae lôi sextoy hình đầu lưỡi, bật nút, cọ sát dương v*t Hyukjae.
Cái máy mềm mại không khác gì người thật, liếm toàn bộ, từ tinh hoàn cho tới dương v*t, thỉnh thoảng còn cọ qua kẽ mông, anh không nhịn được kẹp chặt chân, lại bị hắn kéo ra.
"A... A ưm..."
Mọi suy nghĩ hận thù và sỉ nhục đều tan biến trong nháy mắt, Hyukjae – vốn chưa bao giờ để ý hai chữ du͙ƈ vọng, bây giờ lại bị du͙ƈ vọng nhấn chìm.
Vì đắm chìm vào kɦoáı ƈảm, anh không kịp nuốt nước miếng, chỉ có thể mặc kệ cho nước chảy xuống cằm, nhỏ lên ngực anh.
Qυầи ɭóŧ nửa trong suốt rất nhanh đã hoàn toàn trong suốt, dương v*t rỉ nước thấm ra ngoài quần.
"Sắp... Sắp ra rồi..." Hyukjae híp mắt nghĩ, nhưng đúng lúc này chấn động dưới hạ thân bỗng dừng lại.
Donghae lấy dương v*t giả ra, thoa dầu bôi trơn lên mấy hạt thô to trên máy, kéo qυầи ɭóŧ anh xuống, cọ dương v*t giả vào kẽ mông, sau đó thong thả chen vào trong huyệt khẩu.
Hyukjae mở to mắt, nhìn món đồ đáng lẽ phải dùng cho phụ nữ đang đi vào cơ thể mình, hoảng loạn đá chân phản kháng, bị Donghae dễ dàng trấn áp, dương v*t giả màu đen đi vào hơn một nửa.
"A... A ưm!" Anh giãy giụa muốn phun quả bóng trong miệng ra, nhưng bóng không hề di chuyển, vẫn kẹt lại trong miệng anh.
dương v*t giả bắt đầu chuyển động, kɦoáı ƈảm chưa bao giờ trải qua truyền đến từ nơi đáng xấu hổ kia, khiến cho cổ họng Hyukjae rêи ɾỉ một hồi lâu.
"Ưm a... A... Ưm a..."
dương v*t giả được chỉnh lên mức cao nhất, theo động tác Donghae bắt đầu thọc vào rút ra, khiến cho Hyukjae bị nuốt chửng bởi từng đợt kɦoáı ƈảm, anh nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng.
Thịt non màu đỏ theo dương v*t giả không ngừng bị kéo ra, Hyukjae liên tục co rút hậu huyệt, cơ thể có thể cảm nhận rõ ràng từng hạt nhô lên của dương v*t, cắm vào tiến tuyền liệt sâu bên trong, mang đến kɦoáı ƈảm ngập trời, làm khóe mắt anh ướŧ áŧ đỏ lên.
Hai chân không tự giác quấn lấy người Donghae, Hyukjae không ngờ rằng, trên thế giới này, còn có cảm giác vui sướng như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com