Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
Góc khuất của mị

Fan Fiction

Đang cập nhật

03-11-2021

Góc khuất của mị

132 lượt đọc / 7 lượt thích

Đừng vào trong đó đọc nhoa.

Bể bóng đèn ở não đó.

=v= ai follow tui hơm

Có thể bạn thích?
(VKook) Khi Oan Gia Về Chung Một Nhà

(VKook) Khi Oan Gia Về Chung Một Nhà

1,244,817 49,627 60

VKOOK,TAEKOOK - Hài, Ngọt, Sủng - HE (LƯU Ý KHÔNG CHUYỂN VER)Có nhưng không nói gì thêm 😂😂😂Đọc rồi biết 🤗🤗🤗…

[ Boylove] (Hoàn)Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh

[ Boylove] (Hoàn)Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh

1,777,825 88,157 122

Thể loại : Boylove, ngược, tàn tật bị câm thụ x tổng tài công, HE.Bạch Dương Vĩ x Sở Hòa.Văn án.Đã từng có một người tàn tật yêu Bạch Dương Vĩ hơn chính sinh mạng của cậu ấy. Cậu ấy bị câm, không thể nói được, nhưng ngày ngày đều làm việc nhà rất tốt. Nấu cơm cũng rất là ngon.Cậu ấy tên là Sở Hòa, người giúp việc của nhà hắn. Cậu ấy là một con người lầm lì không chịu giao tiếp với ai nhưng lại vô tình đem lòng yêu Bạch Dương Vĩ, ông chủ trong chính ngôi nhà mình giúp việc.Ngọn cỏ dại không thể bì với một loài hoa thơm, Sở Hòa lặng lẽ theo dõi người kia. Chỉ là bản thân không ngờ lại bị người kia phát hiện.Bạch Dương Vĩ biết được cậu câm kia yêu mình liền ghét bỏ, chê cậu là kẻ đồng tính biến thái. Cùng vợ sắp cưới chèn ép cậu.Cho đến một ngày, hắn xảy ra tai nạn. Đến đôi mắt của mình Sở Hòa cũng không tiếc mà tặng cho hắn. Lúc hắn tỉnh lại người kia đã đi mất...Sở Hòa ôm tâm trạng vỡ vụn từ bỏ Bạch Dương Vĩ, một kẻ vừa mù vừa câm như cậu quả là không thể cứu chữa được nữa rồi...Chỉ là... Bạch Dương Vĩ nhận ra mình sai rồi, hắn muốn tìm cậu về. Dù Sở Hòa không còn lành lặng như trước hắn cũng muốn mang cậu về.----****----" Em muốn nói rằng em rất thích anh, chỉ là em không thể nói được. Một kẻ tàn tật như em muốn yêu anh, quả thật là rất khó.... Nhưng mà Bạch Dương Vĩ, em đã cố gắng che giấu loại tình cảm ấy tại sao anh lại nhìn ra được ? Tại sao lại cố tình làm em tổn thương... Bạch Dương Vĩ, em muốn nói yêu anh...anh không thể hiểu được sao?"…

Đầu Lưỡi

Đầu Lưỡi

691,574 21,290 54

Thể loại: Hiện đại, sủng, HE,...Tác giả : Ức CẩmĐộ dài: 53 chươngConvert: gachuaonl - TTVĐầu lưỡi và quả tim đều thuộc về nàng.Những giọt nước mắt đau đớn trước kia, giờ mới biết hóa ra là chảy vào bên trong.***Thợ làm bánh ngọt dịu dàng dễ thương VS học trưởng mưu trí thâm trầm.Một bộ sủng văn rất rất ngọt đó nha, chuẩn bị sâu răng nào. ( 。• ? •。 ) ***Nhân vật chính: Tần Khai Hân, Bùi Thần. Phối hợp diễn: Tiết Mạn, Triển Lệnh Kiêu.…

[Hoàn] Bạn cùng bàn

[Hoàn] Bạn cùng bàn

683,848 36,857 40

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Rơm <3…

truyện H( 18+)

truyện H( 18+)

2,710,023 22,415 24

có yếu tố nhạy cảm, nhưng k dung tục. Phù hợp với bạn nào thích H sạch, Đừng tiếc ấn bình chọn cho mị để mị có động lực tưởng tượng tiếp nha❤…

[Hoàn][Song tính] Trẫm trở thành sủng phi của tôn tử bất hiếu

[Hoàn][Song tính] Trẫm trở thành sủng phi của tôn tử bất hiếu

815,271 43,411 102

Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…

Tôi có mắt âm dương

Tôi có mắt âm dương

1,972,385 118,178 146

Nguyên tác: hình phú hào vượng phu vợ trướcHán Việt: hình phú hào đích vượng phu tiền thêTác giả: Bệ Hạ Bất Thượng TriềuTình trạng: Hoàn thành ConvertNguồn: Cung Quảng HằngEdit: Team CQHSố chương: 141 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Xuyên sách , 1v1, chuẩn 3SNguồn convert: wikidich----Đây là truyện mượn đọc sẽ xoá nếu edit yêu cầu…

[Q1] Ông xã phúc hắc sủng tận trời

[Q1] Ông xã phúc hắc sủng tận trời

2,013,557 45,593 200

Dịch truyện tự do.---###20 năm trước, Mộ Sơ Tình được đưa về nhà họ Hoắc làm "cô dâu nuôi từ bé" của Hoắc Bắc Cảng.Vốn là một đôi thanh mai trúc mã, Mộ Sơ Tình đã thích Hoắc Bắc Cảng từ khi còn bé, luôn quấn quýt bên anh mỗi khi có cơ hội, còn Hoắc Bắc Cảng lại xem cô là đồ phiền phức luôn tìm cách tránh né và ghét bỏ.Ngày Hoắc Bắc Cảng đính hôn, vì bị người ta ngầm cho uống thuốc kích thích mà anh và Mộ Sơ Tình xảy quan hệ, điều này làm cho vị hôn thê của Hoắc Bắc Cảng lập tức giải trừ hôn ước, bỏ ra nước ngoài.Mất đi người yêu, Hoắc Bắc Cảng luôn một mực cho rằng đây là kế hoạch của Mộ Sơ Tình, vì thế càng hận cô hơn.Sau đó, Mộ Sơ Tình phát hiện mình mang thai, vì không muốn Hoắc Bắc Cảng căm ghét mình thêm, cô lặng lẽ trốn đến một thành phố khác sinh con một mình, sau đó lại vì tình yêu không thể từ bỏ được mà lặng lẽ trở về, vào làm ở Hoắc thị để ngày ngày có thể được nhìn Hoắc Bắc Cảng từ xa.Tiểu Bao năm tuổi, thằng nhóc quyết định cho ba mẹ mình một cơ hội để đến với nhau.Hoắc Bắc Cảng tuyên bố cưới cô vì Tiểu Bao và vì trả thù chuyện cô làm anh mất đi vị hôn thê.Thế nhưng, dần dần, những tâm tư trong lòng anh dần dần bị bóc tách, anh dần dần nhận ra tình cảm của mình dành cho Mộ Sơ Tình.Chỉ là, trong mắt Mộ Sơ Tình, cô luôn tỉnh táo nhận ra mình chỉ là kẻ thế chân cho Hứa Hạ Đồng, trong trái tim anh sẽ mãi mãi không có chỗ cho cô…