CHƯƠNG 3: Câu hỏi định mệnh
Hà Nội, mùa Đông ngày 7 tháng 2 năm 2024
Buổi tối, khi đang ngồi trong phòng, tôi bỗng chợt nhớ ra trò chơi mà cậu ấy chơi cùng đám bạn tối hôm AMOY - Liên Quân Mobile, tôi tí tởn nhắn tin ngay cho cậu để xin tên game:
"Hi cậu, hôm bữa tớ có thấy cậu chơi liên quân, cho tớ xin nick kết bạn được không?"
30 phút sau, cậu nhắn lại với một giọng điệu đầy ấp úng:
"Từ từ tớ suy nghĩ đã."
Sau khi nghĩ tiếp 50 phút, cậu ấy mới nhắn lại với tôi cực kỳ phũ phàng:
"Thôi, tớ chơi ngu với nhát lắm."
Ngay lập tức, đầu tôi nảy số, không cho cậu ta thời gian kịp phản ứng, tôi trả lời lại vô cùng đanh thép:
"Game là để giải trí mà"
Và quả nhiên tôi đã không sai vì chỉ khoảng 1 phút sau cậu liền gửi tôi tên game của cậu và tôi dĩ nhiên giành chiến thắng ván cờ này. Đến bản thân tôi cũng không ngờ rằng mình có thể lanh lợi và láu cá tới vậy. Sau đó, tôi đăng nhập vào game để kết bạn với cậu, cậu ấy đã chấp nhận, thật ấm lòng.
Hà Nội, mùa Đông ngày 10 tháng 2 năm 2024
Theo lịch âm thì hôm nay là Tết nguyên đán, vào đúng 12:00, tôi gửi một lời chúc năm mới tới cậu:
"Tớ chúc cậu năm mới vui vẻ nhé"
Cậu hoan hỉ đón nhận lời chúc của tôi và đáp lại một cách ngắn ngủi:
"Ừm, Chúc cậu năm mới vui vẻ"
Buổi tối cùng ngày, 8:23, tôi tiếp tục làm phiền cậu rủ chơi game, lúc đó cậu đang bận nên đã từ chối tôi rất lịch sự. Tôi đã thôi không hy vọng gì nhiều nhưng khoảng 30 phút sau, lần đầu tiên trong cái mối quan hệ này cậu chủ động nhắn rủ tôi chơi game, tôi đồng ý vội, hí hửng đăng nhập vào Liên Quân luôn. Đang trên thiên đường sung sướng, đột nhiên, cậu gửi tôi một tin nhắn có vẻ không liên quan mà lại rất trực tiếp:
"Thế cậu thích tớ à"
Câu hỏi tu từ tọc mạch đến đáng sợ của cậu ta chọc ngay thẳng vào chỗ ngứa của tôi, vào chính cái tình cảm đang mông lung chưa thành hình mà tôi dành cho cậu. Do quá hoảng loạn, tôi cố tình đánh trống lảng để phòng vệ, né tránh vấn đề mà cậu ta đưa cho tôi:
"Cậu thẳng thế" - từ "thẳng" trong câu này của tôi có nghĩa là thẳng thắn mà không biết có bị cậu ấy nghĩ lệch sang nghĩa khác không.
Sau khi nhận được tin nhắn, có vẻ cậu định nhắn gì đó nhưng cuối cùng thì cũng chả để lại câu nào cho tôi cả, cuộc trò chuyện của tụi tôi đã đi vào dĩ vãn kể từ hôm đó.
Nhưng kể từ giây phút cậu ấy hỏi câu đó, chính bản thân tôi cũng đã phải tự hỏi ngược lại chính mình, và cũng từ đây tôi mới nhận ra rằng tôi đã thực sự phải lòng người con trai này. Lạnh lùng, thẳng thắn khiến tôi sững người, chắc vì thế mà tôi mê như điếu đổ, lại càng quyết tâm theo đuổi cậu hơn.
Hà Nội, mùa Đông ngày 22 tháng 2 năm 2024
Thích cậu
Thích cậu tớ ngại nhìn thấp thỏ
Thổ lộ liệu cậu có đắn đó
Tâm tư của cậu - tớ tò mò
Thấy cậu tớ ngại đỏ mặt đó!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com