1.
kim mingyu không thể ngăn cản chính mình, hết lần này đến lần khác, khi ánh mắt hắn rơi trên cơ thể lee seokmin một cách vô thức nhất.
nhỏ khiến hắn cảm thấy bối rối, bởi chẳng nên là lúc này, chỉ vài tháng kể từ lần đầu tiên hắn hôn seungcheol và nói rằng hắn yêu anh.
bất quá hắn không nghĩ điều đó có nói lên rằng hắn thay lòng đổi dạ. mingyu khẳng định, hắn vẫn luôn yêu seungcheol, nhưng lại khao khát seokmin, như một bản năng khác.
hắn yêu choi seungcheol thế này, cách mà tên hắn ướt át bật ra khỏi khóe môi anh giữa từng nụ hôn bỏng cháy. kim mingyu thề, hắn có thể chỉ hôn seungcheol cả ngày, bởi hắn mê mệt đến chết thứ âm thanh run rẩy mắc kẹt trong cuống họng anh những lúc đó.
hắn càng yêu seungcheol khi anh quỳ gối giữa hai chân hắn, tay vội vã cởi thắt lưng mingyu, hắn sẽ không phàn nàn khi động tác dồn dập cùng sự hớn hở của seungcheol khiến móng tay anh đôi lần để lại vài vết xước trên hông hắn, bởi điều đó cho thấy chiếc cherry nhỏ cũng đang điên cuồng yêu hắn thôi.
cách mà cái miệng ẩm nóng của anh bọc lấy từng mạch máu, răng có lúc vô tình chạm vào, lưỡi liên tục đánh vòng, một tay cậu cầm lấy mingyu, một tay chà sát đùi trong của hắn.
đến khi hắn không nhịn được uốn cong lưng, hông nảy về phía trước, nhác thấy chất lỏng trắng đục đầy ứ trào khỏi khóe môi seungcheol, cái gì đó nổ tung trong não hắn.
cũng là lúc tên anh vừa vặn rời khỏi đôi môi mingyu.
hắn có thể yêu seungcheol còn hơn cả như thế, nếu như jeonghan không gõ cửa và nói rằng họ chỉ còn 5 phút.
mingyu đảo mắt thở dài, kéo lại quần và cài lại cúc áo cho seungcheol.
không đủ để yêu chiếc cherry nhỏ, mà có khi cả một đời cũng không đủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com