156 - 160
156 Cắn
“Lộc … Lộc Hàm , em mặc quần áo đi. Hay… Bằng không nằm nghỉ một lúc cũng được. Anh… anh đi ra ngoài…” Thế Huân thấy Lộc Hàm phát hiện khố gian mình biến hóa, nhất thời lâm vào hoàn cảnh vô cùng xấu hổ. Hơn nữa Lộc Hàm càng nhìn, chỗ kia của y lại càng là cứng rắn lợi hại, quần nổi lên một khối to làm hại y chân tay luống cuống, lắp bắp không biết nên nói cái gì, xoay người muốn chạy ra khỏi phòng ngủ thanh tỉnh một chút.
“Thế Huân , đừng đi!” Lộc Hàm nhìn đến Thế Huân muốn rời khỏi, đứng dậy khỏi giường đưa tay kéo y lại, chính là lại quên mình mới mặc quần có một nửa, ống quần vướn víu làm hắn lập tức ngã lại xuống giường.
“Lộc Hàm , có sao không! ?” Thế Huân vội vàng quay lại giường đỡ lấy Lộc Hàm .
“Thế Huân… đừng đi…” Lộc Hàm mượn lực cánh tay Thế Huân mà nửa quỳ ở trên giường, cởi bỏ dây lưng của y, kéo xuống khóa kéo, cởi ra quần lót, để dương vật cứng rắn bật ra, sau đó hé miệng hàm vào bên trong.
“Lộc Hàm …” Phía sau Lộc Hàm còn sưng đau, lúc này lại để cho hắn giúp mình khẩu giao, Thế Huân cảm thấy làm sao cũng có chút không nỡ, nhưng lại luyến tiếc cảm giác ấm áp khi dương vật được khoang miệng vây trụ. Thế Huân muốn rút ra dương vật từ trong miệng Lộc Hàm , nhưng rồi lại nhịn không được nhẹ nhàng đè đầu của hắn lại, để dương vật càng xâm nhập vào trong miệng sâu hơn.
Tuy rằng dương vật Thế Huân quá thô dài khiến Lộc Hàm vô pháp đem toàn bộ hàm nhập vào trong miệng, nhưng hắn cũng cố gắng nuốt xuống đến chỗ không thể thâm nhập thêm nửa phân, thậm chí hai bên má còn bị phồng lên. Khoang miệng tắt nghẽn làm Lộc Hàm cảm thấy hô hấp có chút không thoải mái, ngừng lại trong chốc lát mới bắt đầu phun ra nuốt vào.
Bên trong khoang miệng dần dần tích tụ một lượng lớn nước miếng làm Lộc Hàm khi phun ra nuốt vào liền phát ra tiếng nước lép nhép, làm ướt toàn bộ dương vật Thế Huân , thậm chí ngay cả đám lông mao màu đen cũng bị nước miếng làm ẩm.
“Lộc Hàm …” Thế Huân cúi đầu nhìn Lộc Hàm phun ra nuốt vào dương vật của mình, thịt trụ tử hồng sắc ở khoang miệng ấm áp thấp nhuyễn tiến tiến xuất xuất, khoái cảm nháy mắt theo vĩ chuy lan ra toàn thân, song song thị giác cũng cảm nhận cùng một loại cảm thụ, Thế Huân cảm giác dương vật mình ở trong miệng Lộc Hàm lại càng thêm cứng rắn.
Lộc Hàm cũng cảm giác được dương vật y biến hóa, đồng dạng là nam nhân, hơn nữa hai người lại sống chung lâu như thế, Lộc Hàm ít nhiều cũng biết chút phương pháp làm cho Thế Huân càng thêm khoái hoạt. Hắn đem miệng lui tới chỗ quy đầu, dùng đôi môi cánh hoa vây trụ nhẹ nhàng mút.
“Lộc Hàm !” Dù Lộc Hàm hút lực đạo cũng không lớn, nhưng Thế Huân đã vô pháp khống chế được chính mình, một chút chất lỏng theo lỗ nhỏ phun ra, chiếu vào trong miệng Lộc Hàm .
“Hương vị của Thế Huân cũng rất tốt.” Lộc Hàm buông ra quy đầu, nuốt xuống chất lỏng trong miệng, ngẩng đầu đỏ mặt hướng Thế Huân cười cười.
“Lộc Hàm Lộc Hàm …” Lộc Hàm thẹn thùng mỉm cười, cộng thêm câu nói không bao hàm một chút tán tỉnh nào, thế nhưng lại khiến Thế Huân hưng phấn kích động đến toàn thân phát run.
Lộc Hàm cúi đầu lần thứ hai đem dương vật hàm nhập vào miệng, từ chậm đến nhanh, dần dần tăng nhanh tốc độ phun nuốt.
“Hô…” Thế Huân há mồm thở dốc, cố bình phục lại trái tim đập quá nhanh, tuy biết rằng dương vật mình thô lớn làm Lộc Hàm phun ra nuốt vào thực lao lực, nhưng y vẫn vô pháp khống chế được dục vọng của mình, dương vật phụ họa theo tần suất nhấm nuốt của Lộc Hàm , ở trong miệng hắn liên tục trừu sáp.
Lộc Hàm lại toàn tâm toàn ý muốn làm cho Thế Huân thoải mái, khẩu giao thật sâu, mút quy đầu… mà trong lúc tình cảm mãnh liệt hắn cũng không quên cực lực ôn nhu, chưa bao giờ để cho răng nanh làm tổn thương đến dương vật. Đôi môi ướt át, khoang miệng ấm áp, cùng đầu lưỡi mềm mại… Phun ra nuốt vào, hàm duyện, liếm hút… thẳng đến khi Thế Huân đem tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào trong miệng hắn.
Khoái cảm điên cuồng khiến Thế Huân càng đem dương vật hướng trong miệng Lộc Hàm mà đỉnh, một cỗ tinh dịch bắn thẳng vào chỗ sâu bên trong yết hầu.
Lộc Hàm ngậm lấy dương vật đến tận khi khoái cảm của Thế Huân qua đi, sau đó đem tinh dịch chưa bắn hết của y mút sạch, lại dùng đầu lưỡi cẩn thận liếm lộng dương vật sạch sẽ, cuối cùng giúp Thế Huân sửa sang lại quần áo gọn gàng mới ngẩng đầu lên.
157 Khó xử
“Lộc Hàm Lộc Hàm …” Lộc Hàm dịu dàng săn sóc như vậy làm Thế Huân vừa đau lòng lại cảm động, bán ngồi xổm người xuống đưa hắn ôm vào trong ngực không ngừng hôn môi.
Hai người ôm nhau hôn một hồi lâu mới lưu luyến tách ra. Thế Huân lo lắng cho phía sau Lộc Hàm mới vừa bôi thuốc, cứng rắn bắn hắn nằm lại giường nghỉ ngơi, bất quá y cũng luyến tiếc rời khỏi Lộc Hàm , dứt khoát cởi áo khoác của mình leo lên giường.
Thế Huân duỗi dài cánh tay đem Lộc Hàm ôm vào trong ngực, để hắn gối đầu lên ngực mình, hai người kề bên như vậy dù tùy tiện nói cái gì cũng đều cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Vết thương trên tay Thế Huân đã sớm hoàn toàn khỏi hẳn, tuy rằng mỗi ngày cùng Lộc Hàm ở nhà cực kỳ ngọt ngào hạnh phúc, nhưng chuyện của công ty cũng không thể không Ngô tâm. Thế Huân liền thương lượng với Lộc Hàm ngày mai cùng nhau quay về công ty đi làm. Lộc Hàm lúc trước cũng đã quyết định quay về Ngô thị, cho nên đối với đề nghị này của y cũng không có ý kiến gì. Nhưng sau đó nghe đến Thế Huân nói sau khi quay về Ngô thị sẽ trực tiếp cho mình làm quản lý tài chính, Lộc Hàm không đồng ý, thời điểm từ chức chỉ là một nhân viên phổ thông bình thường, lần này về đột nhiên liền trở thành quản lý, khẳng định sẽ có người dị nghị sau lưng. Hơn nữa tính tình hắn hiền hòa không hề ham thích chức cao quyền lớn, chỉ mong bình bình đạm đạm làm tròn công việc của mình là được.
Nhưng là Thế Huân cảm thấy lấy năng lực của Lộc Hàm mà làm nhân viên thông thường thì rất phí phạm nhân tài, khuyên can mãi, vừa hống vừa khuyên. Bất quá đừng nhìn Lộc Hàm bình thường nhu thuận nghe lời, đối Thế Huân ngàn ý trăm thuận, việc này lại rất dứt khoát có nói thế nào cùng không đồng ý. Hai người giằng co đến cuối cùng, Lộc Hàm còn thật sự nổi giận, nói y nếu không bỏ ý định bắt mình làm quản lý thì sẽ không quay về Ngô thị. Thế Huân một khi nghe lời này liền câm miệng, nhanh chóng giơ cờ trắng đầu hàng, Lộc Hàm chỉ cần quay về Ngô thị, muốn làm cái gì đều được.
Thế Huân không lay chuyển được Lộc Hàm , chuyện việc làm chỉ có thể quyết định như vậy, thời gian còn nhiều, sau này lại chậm rãi thuyết phục hắn.
Tới buổi trưa, Lộc Hàm không thể không rời giường làm cơm cho Thế Huân . Hắn cũng rất yêu y, biết y thích ăn món mình nấu, đau đớn phía hậu mặt thì tính là gì.
Cơm nước xong, Thế Huân lại hống Lộc Hàm đi ngủ ngủ trưa, tối hôm qua đến nửa đêm mới ngủ, phía sau của Lộc Hàm lại không thoải mái, nên hảo hảo nghỉ ngơi một chút.
Thời gian ngọt ngào thường trôi qua tương đối mau, mới xoay qua xoay lại có một chút, hai người còn chưa có nị đủ, sắc trời đã từ từ chuyển ám, đã tới lúc Lộc Hàm phải về nhà.
Tối hôm qua hắn nói dối mẹ không về nhà, hôm nay vô luận như thế nào cũng không thể tiếp tục ở lại nhà Thế Huân qua đêm.
Thế Huân đương nhiên không nỡ để Lộc Hàm rời đi, nhưng cũng biết hắn khó xử, y không muốn hắn ở trước mặt mẹ không có con đường thoát, chỉ có thể buông tha tất thảy lái xe chở hắn về nhà.
Tới dưới lầu nhà Lộc Hàm , Thế Huân lại kéo lấy hắn hôn môi hơn nữa ngày mới buông tay để cho hắn vô nhà. Y đợi cho đến khi Lộc Hàm đi vào trong, thân ảnh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới xoay người lái xe rời đi.
“Tiểu Lộc về rồi à.” Lộc Hàm vừa mới vào cửa, liền nhìn thấy Lộc mẫu thân đứng dậy khỏi ghế.
“Dạ.” Rốt cuộc vẫn chột dạ, Lộc Hàm thấp đầu rầu rĩ đáp một tiếng.
“Tối hôm qua không về nhà, hôm nay lại không nói một tiếng về trễ như vậy! ? Con thứ bảy chủ nhật cũng vội đến ngay cả gọi cho mẹ một cuộc điện thoại cũng không được sao! ?” Lộc mẫu nói chuyện rõ ràng đã mang theo khẩu khí không vui.
“Mẹ, thực xin lỗi thực xin lỗi…” Lộc Hàm trong lòng càng áy náy, nhưng lại không muốn tìm lấy cớ lừa Lộc mẫu thân nữa, chỉ có thể không ngừng xin lỗi.
“Quên đi, lần sau chú ý một chút. Con cũng mệt mỏi một ngày, nhanh quay về phòng nghỉ ngơi đi.” Lộc mẫu nhẹ nhàng thở dài, ngữ khí dịu đi không ít.
“Mẹ…” Lộc Hàm trong lòng mềm nhũn, mở miệng muốn nói ra chuyện của mình cùng Thế Huân .
“Hửm! ?” Lộc mẫu ánh mắt mang ý hỏi nhìn về phía hắn.
“Không… không có việc gì. Con về phòng đây.” Ánh mắt nhìn thẳng của Lộc mẫu thân làm Lộc Hàm mất đi dũng khí nói ra sự thật, cúi đầu vội vàng trở về phòng ngủ.
Mẹ, thực xin lỗi… Lộc Hàm đi vào phòng ngủ đóng cửa lại, dựa lưng vào ván cửa trong lòng khó chịu muốn chết. Chuyện mình và Thế Huân không thể cứ tiếp tục như vậy mãi, phải nhanh một chút nghĩ biện pháp hướng Lộc mẫu thân nói rõ ràng mới được.
158 che dấu
“Mẹ, con đi làm đây.” Hôm nay là ngày đầu tiên quay về Ngô thị làm việc. Trước khi ra khỏi nhà, Lộc Hàm một bên đổi giày một bên như trước hướng Lộc mẫu thân đang bận rộn trong bếp chào một tiếng.
“Đi đường cẩn thận một chút. Lộc Hàm con lấy camen làm gì vậy! ?” Lộc mẫu thân theo phòng bếp đi ra, nhìn thấy Lộc Hàm cầm theo camen nên nghi hoặc hỏi.
“Con vừa rồi… ăn chưa no, nên… nên mới đem theo một ít. Mẹ, đến giờ rồi, con đi nha.” Ánh mắt Lộc Hàm né tránh câu hỏi của Lộc mẫu thân, vội vàng ra cửa.
“Lộc Hàm , chào buổi sáng!” Lộc Hàm vừa mới đi ra hàng hiên, liền bị Thế Huân không biết từ chỗ nào chạy tới ôm vào trong lòng, nhanh chóng hôn lên khuôn mặt hắn một cái vang dội.
“Sớm. Ăn điểm tâm chưa! ?” Hai người ôm ấp đã muốn thành thói quen, Lộc Hàm cũng không để mắt đến ở đây là dưới lầu nhà mình, để mặc Thế Huân ôm kéo mình.
“Không có…” Lộc Hàm quay về Ngô thị công tác, Thế Huân hưng phấn đến nỗi sáng sớm liền lái xe đến dưới nhà chờ hắn, làm gì còn chú ý đến ăn sáng. Bất quá hiện tại lại giả bộ đáng thương hề hề, muốn cho Lộc Hàm đau lòng một chút.
“Biết ngay anh chưa ăn mà. Đây!” Lộc Hàm cười tủm tỉm giơ camen lên quơ quơ trước mặt Thế Huân .
“Vẫn là Lộc Hàm tốt với anh nhất!” Thế Huân lại nghiêng đầu hôn lên má Lộc Hàm một cái, vừa tiếp nhận camen liền dùng đũa gắp lấy thức ăn bên trong.
“Làm gì gấp như vậy, có ai giành ăn của anh đâu! Bên ngoài gió lớn, cẩn thận ăn vào một bụng gió lạnh, một hồi em lái xe, anh ở trên xe ăn là được.” Lộc Hàm nhìn Thế Huân ăn đến lang thôn hổ yết, bất đắc dĩ dặn dò.
“Ừ… ừ…” Thế Huân một bên gật đầu lia lịa một bên tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào miệng.
Thế Huân cuối đầu ăn điểm tâm, Lộc Hàm nghiêng đầu nhìn y ôn nhu bất đắc dĩ tươi cười. Hai người hoàn toàn không hề chú ý đến Lộc mẫu vẫn đang đứng ở trên ban công phía sau.
“Em xuống đây được rồi, một mình anh lái xe đến công ty đi.” Lái xe đến phụ cận Ngô thị, Lộc Hàm ngừng lại.
“Lộc Hàm đừng đi, chúng ta cùng vào công ty.” Thế Huân khẩn trương giữ chặt Lộc Hàm đang định xuống xe. Lúc trước khi hai người cùng đi làm, Thế Huân mỗi lần đều để hắn xuống xe ở gần công ty, hai người chưa bao giờ cùng nhau đi vào. Thế Huân thẳng đến bây giờ vẫn băng khoăng, hiện tại vừa thấy Lộc Hàm định bước xuống xe, y nghĩ rằng hắn còn nhớ chuyện trước kia, trong lòng càng thêm cảm thấy khó chịu.
“Không được, cùng anh vào công ty, em sẽ bị mấy đồng nghiệp hiếu kỳ bám mệt chết. Thời gian không kịp rồi, em đi trước.” Lộc Hàm cười vỗ vỗ bả vai Thế Huân an ủi, liền vội vã bước xuống xe.
“Lộc Hàm …” Nhìn thân ảnh Lộc Hàm càng chạy càng xa, Thế Huân tâm đau dữ dội, một ngày nào đó hai người sẽ tay trong tay cùng nhau tiến vào Ngô thị.
Chuyện Lộc Hàm trở lại Ngô thị đã được Thế Huân chuẩn bị chu đáo. Lý do là đã điều tra rõ bản báo cáo tài chính sai lầm lúc trước không phải do hắn làm, Ngô thị không thể oan uổng bất kỳ nhân viên nào có năng lực làm việc, vì thế lại mời Lộc Hàm quay về Ngô thị làm việc. Lộc Hàm trước kia cùng đồng nghiệp Ngô hệ cũng rất tốt, cho nên mọi người đối với lý do này đều không có bất luận dị nghị gì, vô cùng hoan nghênh Lộc Hàm lần thứ hai trở lại Ngô thị làm việc.
Trở lại vị trí quen thuộc lúc trước, lấy năng lực của Lộc Hàm liền rất nhanh thuận buồm xuôi gió, hết sức chuyên chú vùi đầu vào công việc.
Tới gần giữa trưa, Lộc Hàm nhận được điện thoại của Thế Huân gọi tới.
“Uy!” Lộc Hàm nhỏ giọng đón nghe, đồng sự vẫn ở xung Ngô h, hắn không dám gọi thẳng tên Thế Huân .
“Lộc Hàm giữa trưa ăn cái gì! ?” Trong điện thoại truyền đến thanh âm mang ý cười nhẹ của Thế Huân .
“Lát nữa cùng đi ăn với đồng nghiệp.” Lộc Hàm dựa theo thói quen ăn cơm trưa lúc trước ở Ngô thị trả lời.
“Lộc Hàm em bỏ mặc anh sao ! ? Anh đây ăn cái gì! ?” Thế Huân tính tình trẻ con so đo giận dỗi.
“Anh…” Thế Huân bốc đồng làm cho hắn vừa bực mình vừa buồn cười, không biết nên lo liệu sao mới tốt.
“Anh muốn ăn cơm cùng em.” Thế Huân ngược lại thực lưu loát đưa ra quyết định.
“Anh ăn cơm với mọi người, mọi ngươi sẽ khẩn trương ăn không ngon.” Lộc Hàm lập tức phủ quyết Thế Huân . Hai người cùng nhau ăn cơm, không nói đến Ngô hệ sẽ bị đưa ra ánh sáng, chỉ cần cùng Ngô tổng giám đốc ngồi cùng một chỗ, người khác cũng sẽ cảm thấy câu nệ không được tự nhiên.
“Dù thế nào em cũng phải ăn cơm cùng anh.” Thế Huân rõ ràng xấu xa bức Lộc Hàm ăn cơm cùng mình.
“Được rồi, chờ em làm việc xong sẽ đi tìm anh.” Lộc Hàm nghĩ thầm mình và Thế Huân cũng không thể cùng nhau ăn cơm trước mặt các đồng nghiệp khác, còn không bằng hai người ăn cơm riêng.
“Ân.” Lúc này Thế Huân mới vô cùng cao hứng ứng thanh, lại ở trong điện thoại hôn một cái sau đó mới tắt máy.
159 Về nhà
Lộc Hàm vội vàng hoàn thành công việc, hủy bỏ lời hứa ăn cơm với đồng nghiệp. Sau khi mọi người hoàn toàn rời đi, hắn mới theo thang máy lên tầng trên cùng tìm Thế Huân . Thế sự đổi dời, trước kia là Thế Huân không muốn để cho nhân viên Ngô thị biết mình cùng Lộc Hàm có Ngô hệ, hiện tại lại đổi thành Lộc Hàm không muốn công khai, một mặt là không muốn để người khác ở phía sau nghị luận, mặt khác là hắn không muốn đồng nghiệp bởi vì hắn là người yêu của tổng tài mà vị nể, đối đãi khác nhau.
Thế Huân chờ đến mòn con mắt, nếu không phải sợ Lộc Hàm sinh khí, phỏng chừng sớm đã chạy xuống phòng tài chính tìm hắn. Lộc Hàm giơ tay lên còn chưa kịp gõ cửa, y liền từ trong phòng làm việc vọt ra, không nói hai lời trực tiếp đem Lộc Hàm ôm vào trong lòng mãnh liệt hôn môi.
Ở tầng chót chỉ có thư ký và Thế Huân làm việc. Hiện tại thư ký đã ra ngoài ăn trưa, vì vậy Lộc Hàm cũng yên tâm cùng Thế Huân ôm nhau bừa bãi hôn môi.
Sau khi Thế Huân hôn đủ, mới kéo Lộc Hàm vào văn phòng ngồi xuống ghế, nhưng là luyến tiếc buông tay, vẫn đem hắn chặt chẽ khóa vào trong ngực.
Hai người thương lượng cơm trưa nên đi đâu ăn, bình thường Lộc Hàm cũng chỉ đi đến mấy quán cơm bình dân tùy tiện gọi cơm phần, nhưng lại sợ không hợp khẩu vị ăn uống của Thế Huân .
Tuy rằng Thế Huân thích ăn món do Lộc Hàm tự mình làm hơn, nhưng chỉ cần có hắn ở bên cạnh, y đối với cơm trưa cũng không quá nhiều yêu cầu, Lộc Hàm ăn cái gì thì mình liền ăn cái đó. Nhưng Thế Huân muốn hưởng thụ thế giới của hai người, ôm Lộc Hàm không muốn buông tay, cho nên Lộc Hàm chỉ đành gọi cơm đến. Hai người ngay tại phòng làm việc của Thế Huân ăn cơm trưa. Nói vài câu ngọt ngào, tán ngẫu một ít chuyện công việc, đút cho nhau vài cái, không khí ấm áp vô cùng.
Hai người ăn xong cơm trưa, Thế Huân muốn nhìn hậu huyệt Lộc Hàm xem còn sưng không, chính là văn phòng không thể so với ở nhà, Lộc Hàm vô luận thế nào cũng không dám cởi quần để cho y coi, vạn nhất vật nơi khố gian của y có phản ứng thì biết tính sao, không giúp y giải quyết, Lộc Hàm không nỡ để Thế Huân khó chịu, còn nếu giúp y giải quyết, nhưng đây đang ở văn phòng… Lộc Hàm đột nhiên nhớ tới một bộ phim đã từng xem, địa điểm cũng là ở trong phòng làm việc, một người đàn ông quỳ gối chui xuống gầm bàn làm việc giúp một người đàn ông khác khẩu giao, đột nhiên có người gõ cửa tiến vào, nam nhân ở trên nghiêm trang trấn định cùng người nói chuyện, mà nam nhân quỳ gối dưới bàn vẫn tiếp tục phun ra nuốt vào dương vật… Lộc Hàm càng nghĩ càng đỏ mặt, ánh mắt mơ hồ không dám nhìn Thế Huân .
Thế Huân nhìn thấy Lộc Hàm mặt đỏ đến sắp xuất huyết, cũng đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì. Y ngược lại đặc biệt hy vọng hai người có thể ở trong phòng thực hiện “Vận động tiêu cơm”, cũng không cần hắn cởi quần, chỉ cần nhìn bộ dáng ngượng ngùng đỏ mặt của hắn cũng làm y muốn cứng rắn. Bất quá Thế Huân cũng biết Lộc Hàm khẳng định không đồng ý, cũng chỉ có thể tự mình mơ tưởng một chút, mà cũng không dám nghĩ nhiều lắm, nghĩ nhiều phía dưới liền sẽ có phản ứng .
Lộc Hàm không muốn cởi quần, Thế Huân cũng không thể ép hắn, chỉ đành mở miệng hỏi thăm chút tình trạng của hậu huyệt. Bất quá hậu mặt chắc cũng không quá nghiêm trọng, bằng không Lộc Hàm làm sao có thể ngồi làm việc đến trưa.
Hai người lại quấn quít trong chốc lát, thời gian nghỉ trưa chấm dứt, Lộc Hàm trở về phòng tài chính ở lầu dưới làm việc.
Bởi vì hôm qua làm Lộc mẫu thân tức giận do về muộn, cho nên hôm nay Lộc Hàm cũng không dám đi lại nhà Thế Huân , sau khi tan tầm liền kêu y trực tiếp đưa mình về nhà. Nhưng khi bước xuống xe Lộc Hàm lại do dự, Thế Huân một mình trở về nhà, y chắc sẽ không nấu cơm, vạn nhất bị đói thì tính sao. Lộc Hàm suy nghĩ, hay là để Thế Huân vào nhà cùng mình, vừa có thể giải quyết vấn đề cơm nước, lại có thể gia tăng một chút cơ hội y cùng Lộc mẫu thân ở chung. Sau này khi hắn nói chuyện của mình cùng y cho mẹ biết, cũng tương đối dễ dàng hơn.
Đối với đề nghị này của Lộc Hàm , Thế Huân đương nhiên vui vẻ đáp ứng, đậu xe xong liền cùng hắn đi lên lầu.
“Mẹ, con về rồi.” Lộc Hàm xuất chìa khóa mở cửa, hướng phòng bếp hô một tiếng.
“Chào dì.” Lộc mẫu nghe được tiếng nói mới từ phòng bếp đi ra, Thế Huân liền lập tức lễ phép cuối đầu chào.
“Ngô tiên sinh đến chơi a.” Lộc mẫu khách khí hướng Thế Huân tươi cười.
“Dì cứ gọi con Thế Huân là được.” Thế Huân nhanh chóng phóng thấp tư thái. Trước kia đối với Lộc Hàm không có tâm, tự nhiên y cũng sẽ không quá để ý vấn đề xưng hô. Nhưng hiện tại Thế Huân rất muốn ở trước mặt “Mẹ vợ” lưu lại một ấn tượng tốt.
“Thế Huân .” Lộc mẫu cười gật đầu.
“Mẹ, hôm nay là Thế Huân đưa con về, thời gian có chút trễ, con muốn lưu y ở nhà mình ăn cơm.” Lộc Hàm thừa dịp Lộc mẫu thân cao hứng đưa ra yêu cầu lưu Thế Huân ở nhà ăn cơm.
“Được, đúng lúc nhiều người sẽ náo nhiệt hơn.” Lộc mẫu rất vui vẻ đồng ý.
“Cám ơn dì.” Thế Huân lập tức mở miệng cảm ơn.
“Không cần khách khí như vậy, nhanh ngồi xuống đi. Tiểu Lộc con tiếp Thế Huân ngồi chơi một chút, mẹ đi phòng bếp nấu cơm.” Lộc mẫu dặn dò một câu, liền tiếp tục quay về phòng bếp nấu cơm .
160 Vạch
Lộc mẫu vào nhà bếp nấu cơm, để lại Lộc Hàm cùng Thế Huân ngồi một mình trong phòng khách.
Lần trước Thế Huân đến nhà Lộc Hàm , lúc đó hai người đang trong giai đoạn giằng co, Lộc Hàm cùng y ở cùng một chỗ sẽ cảm thấy xấu hổ không được tự nhiên, nói không quá vài câu lại trở nên tẻ nhạt. Nhưng hiện tại tình cảm hai người ngày càng bền vững, cười cười nói nói, ngọt ngào mật mật, nếu không phải sợ Lộc mẫu sẽ đột nhiên từ phòng bếp đi ra, Thế Huân phỏng chừng sẽ ôm Lộc Hàm đặt ngồi lên đùi mình luôn.
Phòng khách cách phòng bếp không xa, hai người cũng không dám nháo quá lớn, mặt ngoài thì xem ra đứng đắn ngồi ở trên ghế, tay lại vòng ra phía sau mười ngón quấn quít cùng một chỗ.
Ba người ăn xong cơm chiều, Lộc Hàm cùng Thế Huân nhất trí giúp Lộc mẫu dọn dẹp phòng bếp.
“Tiểu văn, trong nhà hết muối rồi, con ra ngoài mua một bịch về đi.” Đang lúc ba người bận rộn, Lộc mẫu đột nhiên bảo Lộc Hàm ra ngoài mua muối.
“Dì à, để cháu đi cho.” Thế Huân vội vàng nói mình muốn đi mua.
“Cậu là khách, sao lại có thể bắt cậu đi mua. Tiểu Lộc đừng rề rà nữa, còn không mau đi đi.” Lộc mẫu cự tuyệt Thế Huân , có chút không kiên nhẫn thúc giục con mình.
“Mẹ, hiện tại đã trễ, mấy cửa hàng dưới lầu cũng đóng cửa hết rồi. Dù sau bữa sáng ngày mai cũng không cần dùng muối, để ngày mai tan tầm thuận đường con sẽ đi.” Lộc Hàm có chút không muốn đi, dù sao Thế Huân còn ở, mình bỏ ra ngoài để y một mình với mẹ, y sẽ cảm thấy xấu hổ.
“Ở siêu thị không phải có sao! ?” Lộc mẫu giống như đang ép Lộc Hàm không đi không được.
“Nhưng mà siêu thị ở rất xa! ?” Lộc Hàm đặc biệt nhỏ giọng nói thầm một câu.
“Sao con làm biếng quá vậy, kêu con đi thì cứ đi đi, nhiều lời vô ích.” Lộc mẫu đột nhiên nóng giận, ở trước mặt Thế Huân bắt đầu giáo huấn Lộc Hàm .
“Mẹ, con đi, con lập tức đi.” Lộc Hàm vừa thấy Lộc mẫu thân tức giận, lập tức mặc áo khoác đi ra cửa.
Lộc Hàm đi xong, ở nhà bếp chỉ còn lại có Lộc mẫu cùng Thế Huân hai người.
“Dì…” Thế Huân chần chờ gọi một tiếng. Dù sao kinh nghiệm thương trường của y cũng không ít, con mắt so với Lộc Hàm cao hơn vài phần, lập tức nhìn ra Lộc mẫu kêu Lộc Hàm xuất môn mua muối là giả, mục đích là muốn hắn đi chỗ khác, có lẽ là vì có lời muốn nói với mình.
“Thế Huân , Ngô hệ giữ cậu và Tiểu Lộc chắc không đơn giản chỉ là đồng nghiệp chứ! ?” Lộc mẫu nhìn Thế Huân trực tiếp hỏi.
“Dì, con thích Lộc Hàm , chúng con là người yêu. Thực xin lỗi, trước đây vẫn luôn dấu người…” Thế Huân cũng dứt khoát thừa nhận. Tuy rằng y biết Lộc Hàm vẫn luôn nói dối chuyện của hai người, nhưng nếu Lộc mẫu đã hỏi đến, liền chứng minh bà đã biết mọi chuyện, cho nên bây giờ cũng không cần phải dấu nữa. Thế Huân thoải mái thừa nhận, ngược lại có lẽ sẽ làm sự tình có thêm một bước tiến triển mới.
“Chúng ta đừng đứng ở đây nữa, vào phòng khách ngồi xuống rồi nói.” Lộc mẫu nhìn xung Ngô h, thấy nhà bếp đã được dọn ngăn nắp, dẫn đầu đi ra khỏi bếp.
Thế Huân theo sát phía sau bà đi vào phòng khách.
“Thế Huân , cậu có thể đem chuyện của mình cùng Tiểu Lộc nói rõ ràng một lần cho dì nghe được không. Cậu cũng biết lấy tính cách của nó, nếu dì hỏi nó, nó sẽ sợ dì lo lắng mà không dám nói ra hết sự thật.” Hai người ngồi xuống ghế sofa, Lộc mẫu liền hỏi Thế Huân chuyện tình cảm của cả hai từ đầu đến cuối.
Thế Huân không chút dấu diếm đem chuyện mình hiểu lầm Lộc Hàm là MB mà bao dưỡng hắn, hai người ở chung lâu ngày sinh tình cảm, sau đó bởi vì hiểu lầm mà đem hắn đuổi ra khỏi nhà, trải qua một hồi hóa giải khúc mắc, đến nay lại một lần nữa hảo hợp, toàn bộ kể rõ, không mang theo một chút Ngô h co lòng vòng.
Thế Huân biết mình làm sai nhiều chuyện, tạo cho Lộc rất nhiều thương tổn không thể vãn hồi, nhưng nếu y muốn cùng Lộc Hàm sống với nhau lâu dài, nhất định phải trải qua cửa ải của Lộc mẫu. Cho nên Thế Huân dù có bị Lộc mẫu chán ghét thậm chí oán hận cũng mạo hiểm mà đem chân tướng nói ra, tận dụng khả năng thẳng thắng mà được khoang hồng.
“Dì à…” Lộc mẫu nghe xong thật lâu cũng không nói lời nào, trong lòng Thế Huân khẩn trương bất ổn, thật cẩn thận nhìn bà.
“Thế Huân , cậu có bao giờ tự hỏi tại sao Tiểu Lộc tình nguyện để cậu hiểu lầm nó là MB, cũng nhất quyết muốn ở lại bên cạnh cậu! ?” Lộc mẫu đột nhiên mở miệng nghiêm túc hỏi.
“Con đã từ nghĩ qua. Con cảm thấy có lẽ lúc trước Lộc Hàm đã thích con rồi, nhưng là ở Ngô thị chúng con cũng không có tiếp xúc qua, thậm chí con còn không biết có người này…” Thế Huân nghi hoặc nhăn lại mi.
“Thế Huân , cậu ngồi chờ một chút.” Lộc mẫu cắt ngang lời Thế Huân , đứng lên đi vào phòng Lộc Hàm .
Chỉ trong chốc lát, Lộc mẫu cầm lấy một quyển album từ phòng ngủ đi ra.
“Thế Huân , cậu xem cái này đi, có lẽ có một số việc Tiểu Lộc vĩnh viễn cũng sẽ không chính miệng nói cho cậu biết.” Lộc mẫu đem quyển album cầm trong tay đưa cho Thế Huân .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com