17
Chương 17
Ahn Hani lẳng lặng nhìn Seo Hyelin, con ngươi màu đen từ từ bị bi thương xâm chiếm. Seo Hyelin nhìn Ahn Hani, tâm giống như bị một đao hung hăng chém một nhát, nàng bức bách mà cắn môi dưới.
Sửa sang lại đồ dùng, dọn dẹp hành lý, Ahn Hani trông giống như thời điểm lần đầu tiên Seo Hyelin nhìn thấy nàng, ôn nhu thể thiếp hiểu lòng người........
Chẳng qua là lần này, nàng ấy mang đi không chỉ là mùi thơm, mà là Seo Hyelin vô hạn ủy khuất cùng oán hận.
Thói quen được nuôi dưỡng trở thành thật đáng sợ, ngày đó, ban đêm, Seo Hyelin co lại thành một đoàn, ngơ ngác nhìn ghế salon bên cạnh giường, rất lâu cũng không ngủ được. Ahn Hani sẽ khổ sở sao? Nàng ấy sẽ oán giận nàng sao? Nhất định là như vậy đi........
* * * * *
Trong phòng làm việc, Park Junghwa còn cố ý chuẩn bị hẳn đồ nhắm và bia vì Ahn Hani ăn mừng.
Ahn Hani nhấp một ngụm bia, liếc mắt nhìn kẻ đang ăn mừng vui vẻ Park Junghwa:
- Tớ bị đuổi ra khỏi cửa, cậu tựa hồ rất vui vẻ.
Park Junghwa ăn nóng bị bỏng miệng thổi phù phù,
- Sách sách, nghe cậu nói kìa, đừng có đem tớ nói thành một kẻ không ra gì vậy chứ, tớ không phải là đã đoán trước được rằng cậu đối với chuyện này là đã ngờ tới nên đã chuẩn bị sẵn tâm tư sao, cho nên mới không phí miệng lưỡi an ủi cậu hay sao?
Ahn Hani thở dai,
- Tớ chính xác là có ngờ tới nhưng không nghĩ lại sớm như vậy.
Park Junghwa gắp thức ăn,
- Đúng vậy, sớm như vậy a~, 18 đại tuyệt chiêu của bác sĩ Ahn nhà chúng ta còn chưa có được sử dụng tới đây. Hơn nữa, cậu đừng có chiếm được tiện nghi lại còn giả vẻ ngoan hiền, lấy sự hiểu biết của tớ đối với cậu, bác sĩ Ahn của chúng ta lúc đi ra cửa nhất định là làm ra dáng vẻ tiểu bạch thỏ bị thương, ánh mắt u oán khiến cho Seo tổng người ta tâm cũng bể nát đi. Aiz~ không biết đại lão bản giới giải trí của chúng ta thế nào nữa? Có muốn khôn cũng không khôn hơn được bác sĩ Ahn của chúng ta sao?
Ahn Hani tức giận cấu Park Junghwa một cái, Park Junghwa làm bộ như bị điện giật,
- Ai ui ai ui, bác sĩ Ahn, tớ nói cậu cái này là cần phải điều chỉnh này, ở cùng với Seo tổng lâu, mọi cử động của cậu đều mang theo mị thái mê người, câu nhân khiến lòng người ngứa ngáy.
- Có sao?
Ahn Hani vén tóc dài lên tai, có chút ngượng ngùng. Park Junghwa hoàn toàn không chịu nổi, đến đũa cũng phải buông xuống,
- Tớ nói này Ahn Hani, cậu như vậy là không được có được hay không? Vừa nhắc tới Seo Hyelin một cái, cậu đơn giản là lộ ra bộ dạng tiểu cô nương có tình yêu đầu.
Tâm tình Ahn Hani bất chợt lại tốt lên, cầm đũa lên,
- Cái hình dung này quả là không sai, với tớ, từ đầu tới cuối đều là nàng ấy, vẫn luôn là một người, nói tình yêu đầu cũng không phải là quá đáng.
Park Junghwa nhìn cái dáng vẻ chôn dấu đáy lòng này của nàng ấy mà thở dài,
- Aiz, nếu như không biết còn tưởng rằng Seo Hyelin đã bỏ bùa gì cậu, cậu nói xem với tính tình của nàng ấy, lo âu thiếu hụt cảm giác an toàn, thậm chí là đối với tương lai đều không có suy tính rõ ràng, cậu cuối cùng coi như có chân chính cùng nàng ở chung một chỗ sẽ vẫn phải ăn quả đắng mà thôi.
Ahn Hani lẳng lặng gắp đồ ăn, nàng nhìn cá nướng mà Seo Hyelin thích nhất ánh mắt khẽ động,
- Cho nên tớ mới từ từ tiến tới bảo vệ bên người nàng, Hwa, có lẽ cậu chưa từng thử qua cái tư vị lâu như vậy luôn yêu một người, khi đó chờ đợi đã thành một loại thói quen, vô luận trải qua điều gì, tớ cũng có thể chịu đựng được, bởi vì tớ tin tưởng, vô luận trải qua bao nhiêu lâu, Seo Hyelin cuối cùng cũng vẫn là của tớ, còn cái gì tàn nhẫn hơn việc tước đi hy vọng của tớ về việc đó sao?
- Thế nhưng là nàng........
Park Junghwa còn có chút do dự, Ahn Hani đối với người luôn ôn nhu, cũng chỉ có khi nói đến Seo Hyelin thì trong mắt mới lộ ra dáng vẻ kiên định như vậy.
Ahn Hani cười cười,
- Tớ biết nàng có khuyết điểm, nhưng cậu không biết, nàng có những lúc thật sự rất khả ái, để cho người ta nhịn không được mà khi dễ nàng, bảo vệ nàng.
- Xem như là cậu bị tình yêu làm mờ mắt.
Park Junghwa dùng sức cắn một miếng thịt, nàng nhìn Ahn Hani:
- Bất quá nhìn dáng vẻ lạc quan ung dung, tràn đầy tự tin của cậu chẳng lẽ cậu đã tính được nước cờ kế tiếp nên đi thế nào?
Ahn Hani gật đầu một cái, nàng ngẩng đầu lên, tựa như đang nhìn Park Junghwa lại tựa như đang nhìn vào khoảng không sau lưng nàng ấy:
- Nếu Seo Hyelin không nhận ra rõ được tình cảm của bản thân, tớ sẽ chờ cho đến khi nàng hiểu. Nếu nàng trốn không thoát khỏi trói buộc của gia đình, tớ sẽ giúp nàng xé rách tấm lưới ấy. Mà hiện tại, nàng đã không thể nào giống như khi còn bé cứ như vậy coi như không quen biết tớ.
Nghe lời nói khẳng định chắc nịch của Ahn Hani, Park Junghwa nhìn nàng không lên tiếng. Thật ra nàng rất muốn nhạo báng Ahn Hani một câu, nét mặt nàng ấy bây giờ, cực kỳ giống những kẻ bệnh nhân vì quá yêu mà ám ảnh đến tẩu hỏa nhập ma. Nhưng đoạn tình cảm này của nàng ấy chôn dấu đã lâu như vậy, cùng với bất kì người nào nói, ai lại có thể nói gì đây? Đến cuối cùng, Park Junghwa chỉ có thể sâu kín nói:
- Chỉ hy vọng, đến cuối cùng, cậu cũng không phải chịu tổn thương quá nặng.
Ahn Hani hơi cười,
- Vì nàng, đều đáng giá.
* * * * *
Seo Hyelin cùng Ahn Hani ước chừng đã một tuần lễ không có thấy mặt nhau.
Gặp lại, lại là ở bên ngoài trường quay thực hiện hoạt động ghi hình chính thức. Sau một thời gian lên kế hoạch và thăm dò thị trường, toàn bộ hoạt động có một chút điều chỉnh nhỏ, cuối cùng định ra khách mời tham gia có 4 người. Ahn Hani bởi vì ngoại hình xinh đẹp và khí chất độc đáo, nàng cũng từ khách mời 1 kì trở thành khách mời thường trực của chương trình. Chương trình cuối cùng lấy tên là 《Dã hành Go !》
Ahn Hani lần đầu tiên nhìn thấy tên của chương trình, trên mặt mặc dù vẫn duy trì nụ cười, nhưng nội tâm lại yên lặng muốn ói một cái, nàng thực muốn biết ai là người đề ra cái tên này.
Ngồi hóa trang ở bên cạnh nàng là Kim Hyomin cũng nhịn không được mà lên tiếng,
- Đạo diễn, xin hỏi, đây đâu phải là tên ban đầu của chương trình? 《Dã hành》 không phải nghe rất tốt sao? Tại sao lại phải thêm cái 《Go》?
Đạo diễn lúng túng cười,
- Đây là ý kiến của Seo tổng.
Ahn Hani đỡ trán, Kim Hyomin nhíu mày một cái:
- Không trách, cảm giác hào nhoáng như vậy, thực thích hợp với nàng ấy.
Vừa nói, Kim Hyomin quay đầu, cười híp mắt nhìn Ahn Hani:
- bác sĩ Ahn, cô biết không? Lần trước nghi thức khai máy của chúng ta phát trực tiếp, cũng bởi vì khí chất tiên nữ mà cô nhanh chóng đã lấy được ái mộ của một nhóm lớn người đấy.
Ahn Hani cười nhạt,
- Là nhờ vào hào quang của cô.
Kim Hyomin lắc đầu một cái, chăm chú nhìn nàng:
- Không phải, bác sĩ Ahn, cô phải tin tưởng, đây chính là mị lực vốn có của cô, cô không biết, ngay cả tôi cũng từ lần trước mà biến thành người ái mộ cô. Nha~ cô xem !
Kim Hyomin từ trong túi xách lấy ra điện thoại di động, màn hình điện thoại rõ ràng là ảnh Ahn Hani đang mỉm cười,
- Thần tượng, xin chỉ giáo thêm.
Ahn Hani bị Kim Hyomin chọc cười, những người bên cạnh cũng cười theo, máy quay phim nhạy cảm bắt được một màn này.
Mà vừa đúng lúc, lúc này, Seo tổng dáng vẻ phong tình vạn chủng đi vào, trong tay còn ôm mấy bó hoa tươi.
- Yêu, đều ở đây a~, còn thật vui vẻ a~
Những người xung quanh trông thấy đại Boss tới thì ngay lập tức đứng lên thăm hỏi. Ahn Hani động cũng không động. Kim Hyomin nhìn một chút Ahn Hani, lại nhìn một chút Seo Hyelin, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ.
Seo Hyelin dư quang liếc về phía Ahn Hani, hé mắt nhìn thấy tay của Kim Hyomin vẫn đang còn đặt trên đùi của nàng. Bởi vì có máy quay ở đây, Seo Hyelin cũng vô cùng chuyên nghiệp thực hiện hết trách nhiệm của lão bản, tặng hoa cho mỗi một vị nhân vật chính. Hai nam sĩ Hổ Nha cùng Phong ca cũng rất cho Seo tổng mặt mũi, Kim Hyomin cũng là mỉm cười nhận lấy, duy chỉ có Ahn Hani mặt lạnh như băng,
- Cảm ơn Seo tổng, tôi nhưng là mẫn cảm với phấn hoa.
Vốn dĩ Seo Hyelin đang vô cùng khẩn trương khi đưa hoa tặng cho Ahn Hani, lâu như vậy không thấy nàng, hôm nay vừa thấy mặt lại bị phản ứng lạnh lùng của nàng đập cho một kích, tâm tình mênh mông, tay cũng có chút run. Bị một câu nói này của Ahn Hani chặn lại, cả người nàng đều cứng tại chỗ.
Cuối cùng vẫn là Hổ Nha có nhãn lực, da mặt dày cười cười nói mọi người đều nhận là được, hắn thái độ dường như không nghe không thấy không đỏ mặt, cũng bởi vì Hổ Nha cười lên khả ái như vậy nên bị người hâm mộ đặt cho một cái tên, người vô cùng hoạt bát, tựa như "chàng trai mặt trời". Mà Phong ca còn lại là hình tượng nam thần cao lãnh, thấy một màn này cũng có chút kinh ngạc, dám không cho lảo bản mặt mũi? Người như vậy cũng không thường gặp.
Seo Hyelin có chút lúng túng, nàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thăm thẳm của Ahn Hani, lui đến phía sau màn.
Ahn Hani một mặt băng lãnh đến tận khi trông thấy bóng dáng chậm rãi rời đi kia mới từ từ hạ xuống. Kim Hyomin thận trọng dòm nàng,
- bác sĩ Ahn, cô cùng Seo tổng cãi nhau?
Ahn Hani hơi cười,
- Không có a.
- Phải không?
Kim Hyomin làm như vô ý hỏi một câu, Ahn Hani cũng không để ý đến nàng, tiếp tục trang điểm.
Chờ bốn người chân chính trang điểm tốt đi ra, bắt đầu tiến nhập quá trình quay chương trình. bác sĩ Ahn một thân trang phục thoải mái lại dễ dàng mê đảo rất nhiều người, bao gồm cả Seo tổng ngồi bên dưới.
Ahn Hani vốn là ngũ quan lạnh như băng, cũng bởi vì Seo Hyelin, nàng ôn nhu rất nhiều, mà hiện tại, hai người tạm thời đang trong thời kì "chiến tranh" để cho nàng nhanh chóng trở về trạng thái ban đầu của nàng, một bác sĩ tâm lý, Hyomin khốc khốc, bất cẩu ngôn tiếu*. Không thể không nói, Seo tổng ánh mắt thật sắc bén, cái này hình tượng thật sự là dễ dàng chôn sâu vào trong lòng mọi người.
{*bất cẩu ngôn tiếu: tính cách nghiêm túc, không cười nói linh tinh}
《Dã hành Go !》 Cái chương trình này đơn giản như vì chính bản thân Ahn Hani mà được thiết kế ra. Thử thách đầu tiên chính là 4 người sử dụng xe đạp để đi đến đích, khiến cho mọi người lúng túng là Kim Hyomin cư nhiên không biết đi xe đạp, loạng chà loạng choạng dọc theo đường đi gây ra không ít buồn cười.
Đến cuối cùng Hổ Nha nhìn không nổi, hắn dừng xe, quay qua bảo Kim Hyomin:
- Hyomin, nếu không thì để tôi đèo cô đi.
Kim Hyomin buồn bực muốn chết, sớm biết thế này nàng đã nghe theo lời Ahn Hani đổi một thân quần áo thể thao, vốn là kĩ thuật cũng đã không thành thục, cái quần lại cứ gây rối vướng víu, ở trước mặt nhân dân cả nước mất hết thể diện.
Có thể khiến cho nàng ngồi xe Hổ Nha đi? Nàng cũng là không có vui lòng........
Ống kính zoom gần, Kim Hyomin đáng thương nhìn về phía bác sĩ Ahn. Ahn Hani một thân quần áo thể thao màu trắng, tóc dài buộc lên thành đuôi ngựa, mắt hơi hí đón gió, hướng về phía nàng gật đầu, ôn nhu nói:
- Đến đây!
Một câu nói, Kim Hyomin giống như là vui sướng chạy về phía Ahn Hani, vấn đề là Kim Hyomin vốn học vũ đạo mà lớn, nàng chạy vô cùng đẹp đẽ, cái mông nhỏ ngắt một cái ngắt một cái, hết lần này tới lần khác biểu lộ giống như một tiểu bạch thỏ ngây thơ tuần khiết. Mới vừa ngồi lên yên sau xe đạp, hai tay nàng giống như rắn nước cuốn chặt lấy eo của Ahn Hani, đem gò má ửng hồng hạnh phúc dính sát vào sau lưng nàng ấy. Ống kính lại cứ như thế bắt lấy, cho một cái cận cảnh đặc biệt lớn.
Mà ngồi trên ghế quan sát từ đằng xa, nhìn chằm chằm ống kính, Seo Hyelin sắc mặt đã sớm trở nên xanh mét. Tiểu thư kí bên cạnh ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, Jurin** cũng là nhìn nghệ sĩ nhà mình bộ dạng hoa si mà lặng lẽ lau mồ hôi. Từ lúc bắt đầu đến giờ cứ như vậy........lạnh lùng, thật sự cứ để như vậy cũng được? Mà cái mông kia........cũng quá quyến rũ đi? Lên ống kính còn là lớn gấp đôi so với thực tế a ! Gấp đôi ! !
{**Jurin là người đại diện của Kim Hyomin – chương 14 có nhắc đến 1 lần}
*** 17 ***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com