Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 31

Nửa năm sau, chín giờ tối, trụ sở tập đoàn CJ.

Một cô gái tóc xõa ngang vai, mặc một chiếc áo sơ mi bằng lụa màu vàng và chiếc quần ôm sát tuyệt đẹp ngồi gọi điện sau bàn làm việc.

“Tông giám đốc Park, ngài yên tâm, công ty chúng tôi rất chú ý tới hạng mục này, giám đốc Choi nhất định sẽ sắp xếp thời gian bàn bạc với ngài… Vâng, hẹn gặp lại.”

Cúp điện thoại, thở phào một hơi, cô gái mệt mỏi dựa vào ghế.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn cô chợt vang lên lần nữa. Cho là khách hàng, cô lập tức mỉm cười rất chuyên nghiệp “Alo, Hwang Ji Eun xin nghe.”

Giọng nam cợt nhả quen thuộc vang lên bên tai cô “Trưởng phòng Hwang, mặc dù CJ của chúng ta luôn ưu đãi nhân viên, nhưng nếu cô lại tăng ca nữa, tôi tin là ngày mai CJ sẽ phải hà khắc hơn với nhân viên vi phạm hơn đấy.”

Nghe thấy giọng người đàn ông này, nụ cười chợt tắt, cô mệt mỏi dựa vào thành ghế “Này, bây giờ tôi đang rất mệt, không quan tâm anh sẽ…”

Anh ta cắt ngang “Anh ở dưới sảnh công ty, bây giờ anh sẽ lên đón em.”

Mấy phút sau, anh ta đã lên đến phòng làm việc của cô.

Cô gái đã mệt mỏi dựa vào ghế ngủ thiếp đi.

Anh cười lắc lắc đầu, ngay sau đó cúi người định bế cô lên.

Tay anh vừa chạm vào người, cô đột nhiên tỉnh lại đứng phắt dậy, lúng túng tách ra xa. “A, xin lỗi, tôi ngủ quên mất…”

Anh nói rất thật lòng “Thấy em ngủ ngon quá, anh không nỡ đánh thức cho nên muốn bế em về phòng nghỉ tạm của anh.”

Cô tin tưởng gật đầu “Cảm ơn, bây giờ tôi phải về rồi.”

Nhìn cô gái có vẻ rất buồn ngủ trước mặt, anh nói “Em nên về nghỉ ngơi cho tốt… Kể cả vì kiếm tiền, cũng không cần phải làm thêm giờ vất vả như thế.”

Cô gái nghe lời thu dọn đồ đạc “Được, ông chủ đã đã có lời, tôi sẽ về nhà nghỉ ngay.”

Anh cười thỏa mãn.

…………………….

Anh đưa cô về nhà.

Nhìn cô gái xinh đẹp, trang nhã qua gương chiếu hậu, anh nói “Ji Eun, thật ra thì em không cần khổ cực như vậy….”

Cô nói bình thản “Minhyun, nếu anh lại muốn nói về chuyện ba tôi, tôi sẽ xuống xe ngay bây giờ.”

Đúng vậy, cô gái ngồi trong xe chính là Ji Eun.

Nửa năm qua, Ji Eun gần như dồn mọi tâm huyết vào công việc, không dựa vào quan hệ, cũng không dùng thủ đoạn, cô chỉ dựa vào sự cố gắng của bản thân để thăng chức thành trưởng phòng của tập đoàn CJ.

“Được, anh sẽ không nhắc đến nữa.” Anh đầu hàng.

Im lặng mấy giây, cô chợt hét lên thất thanh “A”

Minhyun vội hỏi “Sao vậy?”

Ji Eun vỗ mạnh lên đầu mình “Tôi lại có thể quên mất đã hứa với dì Lee tối nay ở nhà với Ji Soo …”

Minhyun cười khẽ “Không sao, dì Lee sẽ chăm sóc Ji Soo.”

Ji Eun tức giận liếc nhìn Minhyun “Nhưng con bé nghịch ngợm nhà tôi rất khó chiều… Về nhà đảm bảo lại cong môi tức giận cho xem.”

Minhyun buồn cười “Vậy thì nghĩ cách bù đắp đi.”

Ji Eun rất áy náy. “Đều tại tôi luôn thất hứa với con, làm sao để bù đắp đây…”

Minhyun cười nhạt “Anh đã nghĩ hộ em các bù đắp rồi. Ừm, bên tay phải em có một hộp quà, em mở ra xem xem.”

“Vậy sao?” Ji Eun vội vàng tìm kiếm bên ghế phải, phát hiện hộp quà thì vội mở ra “Ừa, đúng là hoàng tử nhỏ Kaka Ji Soo thích nhất.”

Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Ji Eun, Minhyun nói với giọng ân nhân “Bây giờ không cần phải phiền não tìm cách lấy lòng con gái nữa chứ?”

Ji Eun ôm chặt con rối, cảm kích nhìn Minhyun “Cảm ơn anh”

Minhyun nói rất tự nhiên “Giữa em và anh không cần khách sáo như vậy.”

Ji Eun biết trong lời Minhyun ẩn chứa ý thổ lộ, khuôn mặt tươi cười nhất thời lúng túng.

Minhyun nhìn thấu Ji Eun đang khó xử, muốn phá tan không khí cứng nhắc, liền lảng sang chuyện khác “Đúng rồi, mai em sang Mỹ với anh đi.”

Ji Eun nghi ngờ “Sang Mỹ?”

Minhyun gật đầu “Em cũng biết gần đây CJ có một hạng mục ở Los Angeles.”

Ji Eun hỏi “Ý anh là khách sạn bảy sao thứ hai trên thế giới ở trung tâm Los Angeles?”

Minhyun khẽ đáp “Phải”

Ji Eun hiểu ra. “Bảo sao tổng giám Park của Parkson vẫn nhờ tôi thuyết phục anh gặp ông ấy… Xem ra ông ấy muốn kéo anh tham gia hạng mục này.”

Minhyun nói “Từ nay về sau, nếu có bất kỳ công ty nào muốn hợp tác với CJ làm hạng mục này, em cứ từ chối thẳng thừng.”

Ji Eun giật mình “Tại sao lại như vậy? Tôi nghe thư ký của anh nói về hạng mục này, mặc dù lợi nhuận rất cao, nhưng cũng nhiều rủi ro, hơn nữa CJ cũng không chuyên về khách sạn.”

Giọng Minhyun trở nên thâm trầm “Việc này ngày mai đến Mỹ em sẽ hiểu…”

Ji Eun không hỏi nhiều nữa, gật đầu “Được.”

……………………..

Lúc Ji Eun về đến nhà dì Lee và con đã ngủ.

Đến phòng con gái, thấy khuôn mặt ngủ say đáng yêu của con bé cô không nhịn được liền lén hôn lên, ngay sau đó đặt hộp quà Minhyun đã chuẩn bị lên đầu giường.

Vì quá mệt mỏi, Ji Eun tắm xong lập tức đi ngủ…

Hôm sau, cô tỉnh dậy liền phát hiện con gái nghịch ngợm đang đứng cạnh giường, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chăm chú.

Ji Eun bật dậy, ôm lấy con, vội vàng nói “Bảo bối, con làm sao vậy?”

Con gái trong ngực lập tức ôm lấy Ji Eun, sau đó hôn lên má cô.

Ji Eun mừng rỡ ôm chặt lấy con, không nhịn được hôn con mấy cái “Bảo bối, con biết hôn mẹ rồi à, mẹ vui quá đi…”

Lúc này dì Lee đi vào phòng Ji Eun cười nói “Hwang tiểu thư, sáng sớm nhìn thấy thú bông cô để ở đầu giường, con bé rất thích…”

Ji Soo chớp đôi mắt trong veo nhìn Ji Eun, giọng ngây thơ “Mẹ, sau này mẹ mua hoàng tử Kaka cho con nữa nhé.”

Ji Eun vội vàng gật đầu “Dĩ nhiên, chỉ cần con thích.”

Ji Soo đưa tay ôm lấy Ji Eun.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra đến giờ con gái chủ động ôm cô, cô rất cảm động, nức nở “Bảo bối, sau này mẹ sẽ sắp xếp thêm thời gian chơi với con…” Đến hôm nay cô mới biết, thì ra làm con nít vui lại dễ vậy.

……………….

Bữa sáng, Ji Eun cho con ăn cơm.

Dì Lee nhìn dáng vẻ hạnh phúc của Ji Eun, hỏi thăm “Hwang tiểu thư, cô ít có thời gian chăm con như thế, hôm nay không phải đi làm sao?”

Ji Eun vừa cho con ăn vừa trả lời “Tối nay tôi phải đi Mỹ với Minhyun, cho nên ban ngày nghỉ ở nhà.”

“À” Lee Jin nói với giọng mất mát “Xem ra Ji Soo sẽ lại mấy ngày không được gặp mẹ rồi.”

Ji Eun cũng không từ bỏ “Con sẽ về nhanh thôi… Dì Lee, Ji Soo lại phải nhờ dì rồi.”

“Dì sẽ chăm sóc con bé cẩn thận, con cứ yên tâm đi công tác, nhớ về sớm chút…”

“Cảm ơn dì Lee.”

Tối muộn Minhyun và Ji Eun lên máy bay đi Mỹ.

Ở nơi đấu thầu, Ji Eun nhìn những lãnh đạo cao cấp của các tập đoàn quốc tế nổi tiếng, không khỏi hoang mang nhìn Minhyun, thì thầm “Minhyun, tôi cứ tưởng anh dẫn tôi đi Mỹ là có chuyện công quan trọng. Nhưng, anh tới đây để đấu thầu hạng mục đâu cần tôi?” Người nên đi với anh phải là thư ký chứ?

Minhyun bình tĩnh ngồi trên ghế, nói ý nhị “Hôm nay em đóng vai thư ký của anh.”

Ji Eun nhất thời kinh ngạc “Hả, tại sao?”

Minhyun quay đầu, nhìn Ji Eun chăm chú “Bởi vì anh muốn em tận mắt nhìn thấy anh đánh bại đối thủ ra sao.”

“Hả?’

Ji Eun vẫn không hiểu gì, khi cô chuẩn bị hỏi Minhyun cho rõ thì nơi đấu giá bỗng xôn xao hẳn lên.

“Người của Kim thị tới rồi…”

Không biết ai hô lên một câu, một giây sau, chị San mang theo hai thuộc hạ sắc sảo xuất hiện.

Ji Eun liếc nhìn chị San giao giá đấu thầu cho người chủ trì đấu thầu, điều này hiển nhiên chứng tỏ chị San đại diện cho Kim thị đến tham gia.

“Kim thị cũng đến đấu thầu hạng mục này, chúng ta còn có cơ hội gì…”

“Tôi đã nghe tin Kim thị sẽ tham gia đấu thầu, tôi cũng chỉ muốn thử vận may của mình thế nào…”

Dường như tất cả các công ty tham gia đấu thầu đều hiểu là không thể đoạt được hạng mục này, nhất trí cho là Kim thị sẽ giành được dễ dàng.

Khóe miệng Minhyun cong lên rất tự nhiên, như thể hoàn toàn không quan tâm gì đến những lời này.

Cảm thấy chị San đang nhìn về phía mình, Ji Eun vội vàng chuyển tầm mắt đi chỗ khác.

Minhyun nhìn thấy phản ứng của Ji Eun, nói thản nhiên “Em đã thấy đối thủ của anh.”

Ji Eun nhìn Minhyun với vẻ khó hiểu.

Minhyun nhìn phía trước nói nghiêm túc “Anh định cho em thấy, trên thế giới này không phải chỉ có Kim Hanbin, anh ta không phải thần, cũng không thể nào nắm giữ thời gian trong tay.”

Khi Ji Eun còn đang sững sờ vì những lời của Minhyun, cuộc đấu thầu chính thức bắt đầu.

…………………….

Trải qua đấu tranh kịch liệt, cuối cùng CJ đã đánh bại đối thủ Kim thị mạnh mẽ nhất.

Việc này hoàn toàn ngoài dự liệu của mọi người, nhưng việc Minhyun thành công ở lần đấu thầu này khiến cả giới kinh doanh rửa mắt mà nhìn…

“Chúc mừng tổng giám đốc Choi, đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Tổng giám đốc Choi, có thời gian tôi sẽ đến Seoul có lẽ anh sẽ phải bớt thời gian gặp tôi…”

Những lời a dua nịnh hót khách sáo bắt đầu vây quanh Minhyun, anh chỉ khiêm nhường bắt tay với mọi người.

Người cuối cùng đến trước mặt Minhyun là chị San.

Chị San chủ động bắt tay với Minhyun, chúc mừng “Tổng giám đốc Choi, chúc mừng CJ của các anh… Tôi tưởng là Kim thị chắc chắn sẽ giành được hạng mục, xem ra lần này trở về sẽ bị ông chủ trừng phạt rồi.”

Minhyun cười khách sáo. “Chị San nói gì vậy, lần này phải cảm ơn Kim thị rồi…”

Ngay sau đó tầm mắt San Hye chuyển sang Ji Eun đang đứng bên cạnh.

Chị San chào hỏi khách sáo. “Hwang tiểu thư, đã lâu không gặp, so với nửa năm trước, bây giờ nhìn cô rất có tinh thần.”

Đúng vậy, nửa năm ngắn ngủi đã khiến Ji Eun trở nên xinh đẹp tự tin như hai năm trước.

Ji Eun nở nụ cười bình tĩnh “Chị San, đã nửa năm không gặp, chị không hề già đi chút nào…”

Chị San cười lúng túng. “Vậy tôi đi trước nhé, hẹn gặp ở tiệc chúc mừng tối nay.”

…………………

Sau khi chị San đi, Ji Eun thu hồi nụ cười trên mặt, giọng trầm xuống “Đây là mục đích anh dẫn tôi tới Mỹ sao?”

Minhyun trả lời thành thật “Anh chỉ muốn cho em thấy, những năm qua Kim Hanbin bày mưu tính kế trên thương trường chẳng qua là vì chưa gặp được đối thủ thực sự.”

Ji Eun chợt nhíu mày, nhìn Minhyun chất vấn “Tại sao tôi phải biết những thứ này?”

Minhyun không hề giấu giếm, nhìn thẳng vào mắt Ji Eun “Bởi vì anh thích em.”

Ji Eun đi vào thang máy, nói lãnh đạm “Anh đã biết đáp án của tôi.” Mặc dù nửa năm qua Minhyun không hề nói gì với Ji Eun nhưng cô có thể cảm nhận được qua cách cư xử của anh. Nhưng, tình yêu đã không còn là mối quan tâm trong cuộc sống của cô nữa.

Minhyun cùng đi vào thang máy.“Chẳng phải em không chấp nhận anh vì trong tim em vẫn còn  Kim Hanbin sao?”

Lâu rồi không nghe thấy ba chữ Kim Hanbin, trái tim Ji Eun chợt nhót lên đau đớn, cô bực mình nhìn Minhyun “Tôi không cần giải thích chuyện riêng với anh.”

Minhyun trầm giọng “Anh cũng đã biết Hanbin vẫn chưa kết hôn với Yerim, trong lòng em vẫn còn…”

Đúng vậy, nửa năm trước Yerim tuyên bố trên TV hôn lễ của cô và Hanbin sẽ lùi lại một năm vì lý do cá nhân.

Minhyun cũng không biết khi anh nói tới những điều này Ji Eun hơi ngẩn người, nhưng không hề biểu hiện cảm xúc gì khác đi ra khỏi thang máy.

………………..

Trở về phòng khách sạn, Ji Eun ôm gối ngồi trên ghế salon.

“Kim Hanbin không kết hôn với Yerim…”

Thực tế, nếu không phải Minhyun nói chuyện này thì cô cũng không biết. Không ai biết nửa năm qua cô lao vào công việc không quan tâm đến bất kỳ tin tức gì.

Cô cũng không rõ là cô không có thời gian hay không muốn chú ý, nhưng tin tức này đích thực khiến cô rung động. Không phải cô vẫn còn quyến luyến với Hanbin như lời Minhyun nói, mà không hiểu tại sao Hanbin không kết hôn với Yerim.

Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Ji Eun để gối ôm xuống đứng dậy ra mở cửa, nhìn thấy Minhyun đang đứng bên ngoài.

Minhyun xin lỗi chân thành. “Chuyện vừa rồi anh xin lỗi em…”

Ji Eun xoay người đi vào phòng “Tôi không giận, chỉ hi vọng sau này anh sẽ cử tôi đi công tác vì chuyện công việc.”

Minhyun nói ôn hòa “Được, vậy tiệc chúc mừng tối nay…”

Ji Eun nhún vai chán nản. “Đã đảm đương vai trò thư ký của anh, tôi đương nhiên phải tham gia cùng anh.”

……………..

Xiêm y lộng lẫy, ăn uống linh đình.

Tiệc đấu thầu được tổ chức ở vườn hoa lộ thiên trong khách sạn Ji Eun ở, cô mặc một bộ váy hở vai màu trắng, ưu nhã ở bên cạnh Minhyun.

Vô số ánh mắt thèm thuồng vẻ đẹp thoát tục của Ji Eun, Minhyun cầm ly rượu trong tay thì thầm vào tai Ji Eun “Hôm nay em thật là đẹp.”

Quả thật như vậy, mái tóc thẳng mượt, trang phục tinh xảo, làn da mịn màng, tối nay cô nghiễm nhiên trở thành tiêu điểu của bữa tiệc.

Ji Eun mỉm cười “Cảm ơn.”

“Tổng giám đốc Kim, cảm ơn anh bận rộn vẫn tới tham gia bữa tiệc hôm nay…”

Bỗng dưng, bên tai Ji Eun truyền đến tiếng nịnh nọt của một vị lãnh đạo cao cấp, hình như vị quan chức đang trò chuyện với người tới này tên là Jae Guk

Ji Eun chấn động mạnh, ngước nhìn theo bản năng.

Hanbin mặc một bộ vest màu đen vừa tới bữa tiệc, một đám người a dua nịnh hót thoáng chốc đã vây đến.

Ji Eun không ngờ ánh mắt cô lại đụng phải ánh mắt Hanbin dễ dàng như vậy, biết lúc này rút lui cũng không còn kịp, Ji Eun cầm ly rượu chủ động đến trước mặt Hanbin, giọng điệu khách sáo “Tổng giám đốc Kim, đã lâu không gặp.”

Sự thong dong của cô trước mặt anh tựa như một người bạn từng quen biết mà không quá thân thiết.

Khóe miệng Hanbin nhếch lên “Hwang tiểu thư.”

Từ lúc Hanbin xuất hiện ở bữa tiệc, Minhyun đã chú ý đến từng biểu hiện nhỏ trên mặt Ji Eun, nhưng sự bình tĩnh của cô nằm ngoài dự đoán của anh.

Vị quan chức chính phủ kia bắt đầu giới thiệu “Tổng giám đốc Kim, vị này chính là người đoạt được hạng mục trong cuộc đấu thầu hôm nay, tổng giám đốc tập đoàn CJ Choi Minhyun…”

Ánh mắt Hanbin chuyển sang Minhyun “Tổng giám đốc Choi, chúc mừng.”

Minhyun khiêm tốn “Tổng giám đốc Kim khiêm nhường rồi, khó có cơ hội được tổng giám đốc Kim nể mặt đến dự tiệc chúc mừng của CJ, tôi vô cùng vinh hạnh… Ngược lại, hôm nay mọi người tới khá đông, tôi sợ không tiếp đãi Tổng giám đốc Kim chu đáo được.”

Hanbin có thể nghe được hàm ý khác trong lời Minhyun, nhưng vẫn nói tiếp. “Tổng giám đốc Choi chẳng lẽ anh quên bên cạnh anh còn có thư ký xinh đẹp như vậy có thể đón tiếp tôi sao?”

Đã nói đến nước này, Minhyun không thể làm gì khác đành gật đầu “Cũng được, Ji Eun, em sẽ không ngại tiếp đãi Tổng giám đốc Kim thay anh chứ?”

Ji Eun gật đầu “Dĩ nhiên.” 

Sau khi Minhyun đi, tầm mắt Hanbin lại quay về Ji Eun, khẽ mỉm cười “Hwang tiểu thư, chúc mừng cô trở thành trưởng phòng PR của tập đoàn CJ”

Ji Eun bình tĩnh nói “Cảm ơn” Dứt lời nhân viên phục vụ chuyển một ly rượu đỏ cho Hanbin, “Tổng giám đốc Kim, tôi thay mặt Tổng giám đốc Choi kính anh một ly.”

Hanbin nhận lấy rượu đỏ, chạm ly với Ji Eun.

Có lẽ vì khoảng cách quá gần, lúc chạm cốc, Ji Eun có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc trên người Hanbin, hơi thở mà cô đã từng quyến luyến…

Ji Eun uống một hớp rượu xua tan hơi thở của anh.

Ngay sau đó cô cười phá vỡ sự im lặng “Phải tồi, tổng giám đốc Kim, không giành được hạng mục này chắc cũng không khiến Kim Thị thiệt hại gì chứ? Thật ra tổng giám đốc Choi có thể giành được hạng mục này tôi cũng không ngờ tới, tôi cứ nghĩ tổng giám đốc Kim là người luôn phòng ngừa chu đáo, hạng mục này đối với anh là quá dễ dàng.”

Bề ngoài nghe là lời khen tặng, kỳ thực lại là những lời trào phúng, gai góc.

Thông minh như Hanbin làm sao không nghe ra hàm nghĩa trong lời nói của Ji Eun, ánh mắt thâm thúy của anh liếc qua khuôn mặt xinh đẹp của cô, nhếch miệng “Chẳng lẽ Hwang tiểu thư đang lo lắng cho tôi?”

Ji Eun đang định trả lời Hanbin thì Minhyun trở lại, anh rất tự nhiên ôm hông cô, nói thân mật “Anh thấy em nói chuyện với Tổng giám đốc Kim rất vui vẻ, đang tán gẫu chuyện gì vậy?”

Ji Eun vẫn không có thói quen để người khác chạm vào nhưng lúc này cũng không khước từ Minhyun, mà cười duyên nói “Đâu có, chúng tôi đang nói chuyện hạng mục lần này…”

Hanbin đương nhiên để ý đến cánh tay Minhyun đặt trên eo Ji Eun, bình tĩnh nói “Tổng giám đốc Choi, bên kia có vài người bạn, tôi đi trước.”

Minhyun gật đầu “Được.”

Đợi Hanbin đi, Ji Eun tách ra khỏi Minhyun “Xin lỗi, tôi muốn đi vệ sinh.”

Hanbin có vẻ đang chuyện trò vui vẻ với bạn nhưng thật ra thì chú ý đến Ji Eun đang đi về phía toilet ở góc vườn hoa.

Trong toilet, Ji Eun nhẹ nhàng dùng nước lạnh vỗ lên gò má nóng bừng của mình.

Nhìn vào gương, cô không ngừng tự nhủ: Hwang Ji Eun, vừa rồi mày biểu hiện rất tốt, phải, mày và anh ta đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa, việc mày cần phải làm chính là hãy để anh ta nhìn thấy mày hiện có thể sống vô cùng tốt, không hề bị bất kỳ ảnh hưởng nào từ anh ta.

Điều chỉnh lại tâm tình, hồi tưởng lại biểu hiện vừa rồi trước mặt Hanbin, lúc này Ji Eun mới đi ra khỏi toilet.

Nhưng khi cô vừa bước ra ngoài, đèn trong cả bữa tiệc đột nhiên phụt tắt tối đen.

Ji Eun đang loay hoay không hiểu chuyện gì thì thân thể mảnh mai yểu điệu của cô đã bị áp mạnh lên tường “A” cô hét lên một tiếng.

Vườn hoa tối đen như mực, bên tai cô còn truyền đến tiếng thét hốt hoảng của khách khứa, cho nên không ai chú ý đến tình trạng ở góc vườn hoa này.

Một hơi thở quen thuộc phả vào
Ji Eun, giọng nói nam tính trầm thấp tuyền đến “Ai cho em ăn nói sắc bén như vậy?”

Nghe thấy giọng anh, cô đang bị giam giữ giữa tay anh và bức tường phản ứng lại. “Anh buông ra…”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com