12
Vì năm nay các anh lớn TNT phải bế quan ôn thi, vậy nên chương trình âm nhạc "Thiếu niên on fire 2" của nhóm sẽ chỉ còn bốn người. Đây là một cơ hội tốt để công ty có thể lăng xê cho đời ba, thế nên theo kế hoạch, các thực tập sinh sẽ được đứng biểu diễn trên cùng một sân khấu với những sư huynh còn lại, theo phương thức thi đấu 2-2.
Không như thể lệ cũ, lần này các thành viên phải thi đấu nội bộ để có thể tranh được xuất diễn này. Được biểu diễn với những người đã ra mắt và có lượng người hâm mộ hùng hậu, chính là một lợi thế lớn trong việc mở rộng độ phổ biến và là cách để tăng phần trăm khả năng được ra mắt, khiến ai cũng hào hứng mà quyết tâm giành chiến thắng.
Các thành viên sẽ được lần lượt lựa chọn bài hát và người đồng hành mà mình mong muốn. Sau một hồi lâu thì cuối cùng cũng đến lượt của Trần Thiên Nhuận, khuôn mặt không cảm xúc mà liếc qua một lượt bảng tên bài hát, quyết định gỡ xuống bảng ghi "Đao mã đán" và một bài hát thuần vocal.
"Tại sao em lại chọn hai bài này?"
Staff theo như kịch bản đã lên sẵn, hỏi lý do chọn bài hát của Trần Thiên Nhuận.
"Đơn giản vì em cảm thấy chúng khá là phù hợp với em."
Đúng vậy, Trần Thiên Nhuận chọn bài hát phù hợp với khả năng của bản thân, đối với một người nghiêng về vocal, không có gì lạ khi chọn những bài có thể làm nổi bật điểm mạnh của mình.
"Vậy còn bạn đồng hành thì sao, em nghĩ ai sẽ là người hoàn hảo nhất cho đội "Đao mã đán" của em?"
Suy ngẫm một hồi, bỗng trong suy nghĩ của Trần Thiên Nhuận tự nhiên lại xuất hiện hình bóng của Tả Hàng, sau đó cũng không hề chần chừ mà nói ra cái tên mà bản thân cho là hoàn hảo để lập đội với bản thân.
"Tại sao?"
"Bởi vì...anh ấy hiểu em."
Thật sự là như vậy sao? Không, Trần Thiên Nhuận không dám chắc là Tả Hàng hiểu mình, có thể đó chỉ một câu trả lời vô thức mà đến chính bản thân cậu cũng không nghĩ đến thôi.
"Người được lựa chọn nhiều nhất chính là Trương Trạch Vũ."
"Và những người đã lựa chọn là Trương Tuấn Hào, Dư Vũ Hàm và Tả Hàng"
Cậu biết mà.
Trùng mắt xuống, Trần Thiên Nhuận nghiêng người ra sau, cố nhìn đến Tả Hàng đang ngồi cách cậu hai người. Trần Thiên Nhuận cảm thấy hơi buồn. Cũng phải thôi, ai mà chả thấy hụt hẫng khi người mình chọn lại không chọn mình cơ chứ.
Thấy Trần Thiên Nhuận có chọn lựa khác, Trương Tuấn Hào rất tự nhiên vui vẻ mà quay sang cười với cậu, nhưng Trần Thiên Nhuận lại không phát giác ra. Nụ cười sáng lạn đối lập hẳn với khuôn mặt lạnh lùng kia, cho đến khi nhận ra được sự khó sử cùng nụ cười gượng gạo của đứa bạn, Trần Thiên Nhuận mới phản ứng lại mà vòng tay ôm lấy người đối diện, vỗ vỗ lưng. Bốn người còn lại đều duy trì im lặng mà khó hiểu nhìn khung cảnh trước mắt, khiến staff phải hắng giọng nhắc nhở.
Trương Trạch Vũ được quyền tự do lựa chọn trong những người đã chọn mình, lưỡng lự một lúc, cuối cùng quyết định cầm tay người bạn cùng phòng Trương Tuấn Hào lên.
Cậu ta sẽ là đồng đội của em.
Nhìn sự thất vọng ánh lên trong mắt Tả Hàng khi thấy Trương Tuấn Hào là người được chọn, trong khoảnh khắc đó, Trần Thiên Nhuận đã nghĩ là mình thật sự thông cảm với anh. Những người còn lại thì bắt buộc phải chia đội bằng cách nhắm mắt rút dây, hai người nắm cùng một dây sẽ trở thành một đội. Cuối cùng các đội cũng được chia xong, Tả Hàng về chung với Dư Vũ Hàm, còn Trần Thiên Nhuận thì cùng với Diêu Dục Thần.
Với mong muốn giành được cơ hội hoàn hảo là biểu diễn cùng các sư huynh, mọi người thật sự đã luyện tập rất chăm chỉ, mỗi đội điều chia nhau thời gian sử dụng phòng tập, khoảng thời gian tính đến tận nửa đêm. Điều đó khiến Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận dù ở chung một phòng những thời gian tiếp lại rất ít. Khi người này chuẩn bị xong xuôi mà lên giường đi ngủ, thì người kia mới bắt đầu trở về mà tắm rửa, Tả Hàng cũng không còn chui vào chăn mà ôm lấy Trần Thiên Nhuận như mọi khi nữa, vì anh sợ sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.
Tả Hàng là một người rất tài năng, vậy nên việc luyện tập cho hai bài hát này cũng không có trở ngại gì đáng nhắc tới, nhưng đồng đội của anh, Diêu Dục Thần thì ngược lại. Cậu nhóc là người bé nhất trong số các thực tập sinh, thời gian thực tập cũng ít hơn nên năng lực vẫn chưa thực sự tốt, đối với bên Trần Thiên Nhuận cũng vậy. Nên Tả Hàng khá là lo lắng cho cả cậu nhóc và cả bản thân mình, anh sợ rằng mình sẽ thật sự vuột mất cơ hội đặc biệt này.
Đúng như dự đoán, đến ngày kiểm tra năng lực kiêm quyết định nhóm sẽ được biểu diễn, Diêu Dục Thần thật sự không thể phát huy tốt khả năng của bản thân, khiến đội của Tả Hàng và cả Trần Thiên Nhuận bị kéo xuống, nhường cơ hội cho đội khác.
Cả khoảng thời gian sau, Diêu Dục Thần cố gắng quan sát biểu cảm của Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận, chỉ thấy hai khuôn mặt lạnh lùng đang chăm chú nhìn màn biểu diễn của nhóm khác. Cậu nhóc cúi gằm mặt xuống, mím chặt môi cố gắng giữ cho bản thân không khóc. Kết thúc kiểm tra, Diêu Dục Thần bật dậy thật nhanh, chạy vụt đi trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, nước mắt cứ vậy mà chảy đầy khuôn mặt nhỏ nhắn.
Trần Thiên Nhuận thấy vậy liền nhanh chóng đuổi theo Diêu Dục Thần, người lấm tấm mồ hôi mà thầm oán thán tốc độ chạy của cậu nhóc. Đến trước cửa nhà vệ sinh, Trần Thiên Nhuận có thể nghe rõ tiếng khóc nức nở của Diêu Dục Thần, đau lòng đi đến bên thân ảnh nhỏ bé đang run lên từng hồi.
Tả Hàng nhìn cảnh người chạy người đuổi kia, trong thâm tâm thật sự không biết nên xử lý như nào mới ổn.
Hỏi anh có tức giận với Diêu Dục Thần không, nếu nói không thì chắc chắn là nói dối. Anh đã tập luyện vất vả thế nào chỉ để có được cơ hội hiếm có kia, nhưng lại bị đập vỡ vì đồng đội của mình. Diêu Dục Thần mắc quá nhiều lỗi, khiến ngay cả chính bản thân anh cũng không gánh nổi.
Trầm mặc một hồi, cuối cùng thì Tả Hàng cũng quyết định nhấc chân mà chạy theo hướng của hai người kia, đi đến nhà vệ sinh. Đứng sau cánh cửa, anh quan sát Trần Thiên Nhuận và Diêu Dục Thần nói chuyện.
"Em...em thành thật...thành thật xin lỗi anh. Nếu không phải là...là do em...thì anh đã không bị liên lụy mà...mà...ư..."
Diêu Dục Thần càng nói càng mất bình tĩnh, đôi mắt to tròn giờ đây sưng húp lên vì khóc. Trần Thiên Nhuận ôm lấy đứa em yêu quý, tay xoa xoa lưng cậu nhóc mà an ủi không ngừng.
"Em có thể cảm thấy không thỏa mãn với năng lực của mình hay có lỗi với anh, nhưng anh lại không hề trách em chút nào. Dù tụi mình là đồng đội, nhưng anh lại không làm tròn trách nhiệm của mình, không thể giúp em trong khi bản thân em lại rất cố gắng để không kéo chân anh lại. Vậy nên nếu nói đến thì người có lỗi phải là anh mới đúng."
Diêu Dục Thần lắc đầu nguầy nguậy, miệng nhỏ cứ lặp đi lặp lại câu "Không phải là lỗi của anh mà". Trần Thiên Nhuận nghe vậy thì liền mỉm cười, lôi khăn tay ra lau đi nước mắt trên khuôn mặt cậu nhóc.
"Nếu em không muốn anh chịu lỗi, thì em cũng phải dừng việc tự trách bản thân lại, có được không?"
Gật gật cái đầu nhỏ, Diêu Dục Thần cuối cùng cũng ngừng khóc, ôm chầm lấy Trần Thiên Nhuận, vùi mặt vào người anh. Bỗng có một vòng tay khác bao lấy cơ thể họ, người nọ chen đầu vào giữa hai người, để Trần Thiên Nhuận và Diêu Dục Thần gác cằm lên vai mình. Tả Hàng siết chặt lấy hai đứa em, khuôn mặt nhăn lại vì dằn vặt và hối hận.
Đúng vậy, rõ ràng là đồng đội, vậy mà anh lại để cho một mình Diêu Dục Thần phải cố gắng mà đuổi theo anh. Tại sao anh không một lần quay lại nhìn lấy người em trai đang cố gắng đến kiệt sức kia, chỉ để có thể không phải làm gánh nặng cho anh, hay đơn giản là dừng lại một bước, để cậu có thể bắt kịp mà nắm lấy tay anh, cùng bước lên phía trước cơ chứ. Rõ ràng họ được đào tạo để trở thành một nhóm nhạc, nhưng giờ đây lại cư xử như thể chỉ có riêng bản thân họ vậy.
Ba người cứ vậy mà ôm lấy nhau, không ai nói gì, họ chỉ đơn giản là đang chia sẻ cảm giác tội lỗi và sự thông cảm của mình dành cho đối phương mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com