Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 15


santa bắt đầu nghi ngờ bản thân có vấn đề.

vì dạo này perth... chủ động quá.

ví dụ như sáng hôm đó.

santa vừa mở cửa nhà, còn đang ngáp chưa tỉnh ngủ thì thấy một ly cà phê đặt ngay trước cửa.

trên nắp có ghi bằng bút lông:

"tata dậy sớm học đi."

santa đứng hình.

ba giây sau, cửa đối diện mở.

perth bước ra, áo sơ mi đen, tóc vuốt gọn gàng chuẩn bị đi chụp.

santa cầm ly cà phê lên.

"anh để đây hả?"

"ừ."

"sao anh biết em dậy giờ này?"

"em ồn từ 7 giờ."

"em có làm gì đâu?!"

"em nói chuyện một mình trong phòng tắm."

santa chết lặng.

"...anh nghe được hả?"

"cách âm chung cư này không tốt."

santa muốn chuyển nhà.

perth nhìn cậu một cái rồi hỏi rất tự nhiên:

"ngon không?"

santa uống một ngụm. ngon thiệt.

"...tạm."

"anh mua thêm cho mình. sẵn mua hai."

"xạo."

perth nhếch môi. "em nghĩ anh rảnh mua cho ai khác à?"

santa bắt đầu thấy tim mình hơi sai sai.

buổi chiều.

santa đang nằm dài trên sofa thì chuông cửa reo.

mở ra.

perth đứng đó, tay cầm túi trái cây.

"ăn không?"

santa nheo mắt.

"anh bị gì vậy?"

"gì là gì?"

"sáng cà phê. giờ trái cây. tối chắc anh giao tận giường luôn."

perth bình thản bước vào như nhà mình.

"em tưởng anh shipper à?"

santa khoanh tay.

"anh làm vậy để làm gì?"

perth nhìn cậu, mặt hoàn toàn vô tội.

"quan tâm hàng xóm."

"anh đừng có dùng từ đó!"

"vậy dùng từ gì?"

santa nghẹn.

"anh... anh đang cố tình đúng không?"

"cố tình gì?"

"cố tình làm em hiểu lầm."

perth bật cười.

"em hiểu lầm cái gì?"

santa lắp bắp.

"thì... thì kiểu... anh thích em."

perth im lặng hai giây.

rồi hỏi ngược lại:

"em muốn anh thích không?"

santa đơ toàn tập.

"không phải! ý em là-"

"anh đang hỏi nghiêm túc."

santa đỏ mặt.

"...em không biết."

perth gật đầu. "anh cũng chưa nói anh thích."

"vậy sao anh làm mấy cái này?"

"vì anh muốn."

santa nhìn anh như nhìn câu đố khó.

"anh làm vậy với ai cũng vậy hả?"

perth trả lời ngay:

"không."

"chắc không?"

"anh ít bạn."

"cái đó em biết."

"anh cũng không chủ động với ai."

santa im lặng.

perth nhìn thẳng vào cậu.

"nhưng anh muốn chủ động với em."

santa nghe tới đó, não bắt đầu tự diễn.

ủa.

cái này là tỏ tình trá hình hả?

hay mình ảo tưởng?

santa khoanh tay, cố tỏ ra tỉnh táo.

"anh nói vậy dễ làm người ta ảo tưởng lắm đó."

perth nghiêng đầu.

"em đang ảo tưởng à?"

santa phản xạ cực nhanh:

"không!"

"vậy tốt."

"...nhưng nếu có thì sao?"

perth cười nhẹ.

"thì anh chịu trách nhiệm."

santa xém nghẹn trái nho.

"anh đừng nói mấy câu nguy hiểm vậy được không?!"

"nguy hiểm chỗ nào?"

"nghe như anh đang thả thính!"

perth nhìn cậu vài giây.

"anh không biết thả thính."

"anh đang làm đó!"

"nếu vậy thì chắc anh đang học."

santa há hốc.

"anh học từ ai?"

perth nhún vai.

"em."

santa đứng chết trân.

"em có dạy anh hồi nào?!"

"em nói nhiều lắm."

"cái đó là em ồn!"

"ừ."

"ừ là sao?!"

perth tiến lại gần hơn một chút.

"anh thấy em ồn nhưng không phiền."

santa khựng lại.

"thật?"

"ừ."

"anh không thích yên tĩnh nữa hả?"

"anh vẫn thích."

"vậy sao anh cứ qua đây?"

perth nhìn cậu, rất bình thường, không drama gì hết.

"vì nếu anh không qua, em sẽ nghĩ anh hết chủ động."

santa: "..."

anh này đọc được não mình hả?

santa lùi một bước.

"anh... anh đừng có thông minh vậy được không?"

perth bật cười.

"em sợ à?"

"em sợ mình ảo tưởng!"

perth nghiêng đầu.

"em ảo tưởng anh thích em?"

santa cắn môi.

"...ừ."

perth nhìn cậu một lúc lâu.

rồi nói rất chậm:

"vậy nếu anh thích thật thì sao?"

santa đứng hình.

não ngừng hoạt động.

"anh... đang hỏi thiệt đó hả?"

"ừ."

"anh đừng có chơi em."

"anh chưa từng yêu ai."

"em biết."

"anh cũng không rảnh chơi ai."

santa tim đập thình thịch.

"vậy anh đang làm gì?"

perth mỉm cười, lần này không trêu.

"anh đang thử xem mình có thích một người ồn ào hơn mình tưởng không."

santa đỏ mặt tới mức nói lắp:

"v... vậy kết quả?"

perth nhìn cậu từ trên xuống dưới.

"anh vẫn đang thử."

santa lập tức bĩu môi.

"anh đúng là đồ mẫu ảnh khó ưa."

perth cười.

"nhưng em vẫn ở đây."

santa cứng họng.

ờ ha.

nếu không thích, mình đã né lâu rồi.

perth đứng dậy, chuẩn bị về.

trước khi ra cửa, anh quay lại nói một câu rất tỉnh:

"tata."

santa giật mình.

"nếu anh thật sự thích em-"

santa nín thở.

"-thì chắc em không cần ảo tưởng nữa đâu."

cửa đóng lại.

santa đứng giữa phòng, ôm túi trái cây, mặt đỏ như báo cháy.

"...vậy rốt cuộc là thích hay chưa trời???"

và lần đầu tiên trong đời, santa mong perth chủ động thêm chút nữa.

vì cậu không phân biệt nổi giữa ảo tưởng và tín hiệu thật rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com