Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 5


"anh ơi."

perth đang treo đồ thì nghe gọi. anh quay sang.

"gì?"

santa đứng bên ban công nhà mình, tay chống lan can. "anh treo vậy che hết nắng nhà em rồi."

perth nhìn theo hướng santa chỉ, rồi nhìn lại giá treo đồ. "có hả?"

"có." santa đáp liền. "che nguyên khúc luôn."

perth im lặng vài giây. "anh treo xíu thôi."

"xíu là bao lâu?"

"không biết."

santa nhướng mày. "ủa, anh trả lời vậy luôn á hả?"

perth nhìn sang. "chứ giờ anh nói sao?"

"nói sao cho người khác nghe còn lọt tai đó."

perth không nói nữa, cúi xuống chỉnh lại mấy cái móc áo. nắng vẫn bị che.

santa gõ tay lên lan can. cộp cộp.

"anh nghe em nói không?"

"nghe."

"nghe mà vẫn treo?"

"ừ."

santa cười khẩy. "hay ghê."

perth ngước lên. "em khó chịu gì?"

"em khó chịu chuyện anh thiếu ý thức."

perth cau mày nhẹ. "nói vậy hơi quá."

"quá chỗ nào?" santa gắt. "anh làm ảnh hưởng nhà người khác là đúng hả?"

"anh đâu cố ý."

"không cố ý mà làm phiền người khác thì vẫn là làm phiền."

perth thở ra. "em nói chuyện căng quá."

"em nói chuyện bình thường." santa đáp ngay. "chỉ có người nghe không quen thôi."

perth im lặng.

santa thấy vậy càng nói.

"anh ở đây lâu rồi, đâu phải mới dọn tới. chuyện cơ bản vậy cũng không biết à?"

perth nhìn thẳng santa. "anh không để ý."

"ừ, em biết." santa gật đầu. "anh lúc nào cũng không để ý."

"em đang quy chụp."

"em đang nói sự thật."

perth mím môi. "em muốn sao?"

"em muốn anh dời qua chút." santa chỉ tay. "chút xíu thôi."

perth nhìn giá treo đồ. "chỗ đó không có nắng."

santa bật cười. "ủa, nắng là tài sản riêng anh hả?"

perth nhíu mày. "em nói chuyện kiểu đó anh không thích."

"em có cần anh thích không?"

không khí khựng lại.

perth nhìn santa một lúc. "anh dời."

santa đứng khựng. "thôi."

"gì nữa?"

"giờ anh dời thì giống như em ép anh." santa khoanh tay. "khỏi. em đem vô phơi quạt."

perth cau mày. "anh nói dời là dời."

"em nói khỏi là khỏi."

"em khó hiểu thật."

santa trừng mắt. "anh nói ai khó hiểu?"

"em."

"vậy khỏi nói chuyện." santa quay vào trong.

perth gọi với theo. "santa."

"gì?"

"anh nói anh dời."

santa quay lại. "em nói em không cần."

hai người nhìn nhau. không ai chịu nhường.

perth quay vào nhà mình, kéo cửa ban công cái rầm. giá treo đồ vẫn ở đó.

santa đứng bên này, im lặng vài giây.

"đúng là khó ưa."

---

buổi chiều.

santa xách rác đi đổ, vừa bước vào thang máy thì cửa mở ra.

perth.

hai người đứng đối diện.

santa nhìn bảng tầng. perth nhìn cửa.

không ai nói gì.

thang máy đi xuống.

...

santa lên tiếng trước. "anh treo đồ vậy hoài hả?"

perth đáp ngắn. "không."

"vậy sao hồi trưa không dời?"

"không thích bị ép."

"em đâu có ép."

"cách em nói là ép."

santa cười khẩy. "anh nhạy cảm dữ."

perth liếc qua. "em cũng đâu vừa."

cửa thang máy mở.

perth bước ra trước. trước khi đi, anh nói một câu, giọng đều.

"mai anh dời."

santa không trả lời.

perth đi thẳng.

santa đứng trong thang máy, cửa đóng lại.

"...ai thèm."
cậu lẩm bẩm.

nhưng tối đó, santa vẫn ra ban công nhìn qua bên kia một lần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com