Hán Việt: Pháo hôi mỹ nhân bị điên phê cưỡng chế số mệnh (khoái xuyên )Tác giả: Tam Nhi Bất KiệtTình trạng: Còn tiếpTình trạng bản edit : đang editEditor : ShilinaThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , OE , Tình cảm , H văn , Song tính , NP , Chủ thụ , Cường thủ hào đoạt , 1v1Mất acc cũ lập acc mới viết lại , lần này mất là thôi nhé…
Dự án kỷ niệm 300 follower.Đúng như tên phía trên, mỗi ngày sẽ là một drabble hường phấn dành cho Meanie shipper và Carat. Cứ từ từ thưởng thức nhé. Luv u all - Mèo Mũm Mĩm…
[Edit][Hiện Đại] Bản Hòa Tấu Hôn Nhân - Bản Lật Tử Edit: Team Nữ Nhi Hồng Giới Thiệu: Thời đi học, Đinh Mông giữ chức lớp phó học tập, thành tích cực kì ưu tú.Kiều Dĩ Thần lại là tên chuyên gia kéo thành tích của lớp đi xuống.Cứ mỗi lần đến kì thi, là Đinh Mông sẽ lôi Kiều Dĩ Thần ra mắng là ...đồ cẩu!Sau khi kết hôn, Đinh Mông chỉ là một cô ca sĩ nhỏ, mới chân ướt chân ráo vào nghề, trong khi Kiều Dĩ Thần lại là nhà chế tác âm nhạc có tiếng!Thế nên, mỗi lần ghi âm ca khúc, là y như rằng Đinh Mông sẽ bị anh mắng lại là... cẩu!Trời xanh...có thương chăng?!Đây chỉ là một câu chuyện về một người đàn ông cùng "vợ" đi "xưng bá" chốn showbiz, sẵn tiện mang luôn trái tim của cô vợ chưa cưới về!Hết!!!Truyện là do Nhà Nữ Nhi Hồng edit mọi người nhé.Mình chỉ post lên để tiện cho việc đọc offline thôi…
"Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits." _____ Source: weibo/baidu/tianya/360doc/douban Trans: Yingie (@YunJaeDB5K) Link Ful [Part 1] https://www.wattpad.com/story/33772902-top-cmt-weibo…
Tác giả: Lão Nạp Bất Đổng ÁiEdit cover: SaharaNguồn cover: WikidichThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, SủngCâu chuyện bắt đầu từ Lý Ỷ La vốn chỉ là một đại sư với chuyên môn chính là thêu thùa đó là hình ảnh trước mạt thế.Nhưng khi trãi qua mạt thế thì kỹ năng thêu thùa được đánh thức, đem kĩ thuật thêu luyện thành Đông Phương Bất Bại. Sau khi vùng vẫy cầu sinh trong mạt thế được vài năm thì Lý Ỷ La xuyên về cổ đại.Đến kiếp này thì Lý Ỷ La lại xuyên vào thân thể của một thứ nữ , bị bức gả cho gia đình nghèo thay trưởng nữ. Trượng phu là một con ma ốm, tính tình mềm yếu, hai mắt hàm xuân. Mẹ chồng có miệng lưỡi mắng chửi vô địch. Cha chồng thì không nhìn rõ hiện thực, rằng bản thân là một địa chủ phá sản, vẫn lo tiếp tế người trong tộc.Ở mạt thế không thể ăn no thì đã đành, bây giờ đến nơi này cũng phải vì vấn đề no bụng mà sầu lo? Lý Ỷ La tỏ vẻ không thể nhẫn nhịn được nữa. Ở mạt thế, dị năng thêu thùa là râu ria, ở đây, cuối cùng cũng có đất dùng. Bất quá, uy lực phát ra quá mạnh rồi. Lý Ỷ La chẳng những dựa vào thêu thùa kiếm cơm no bụng, mà còn đem trượng phu ma ốm nuôi thành trạng nguyên. Vốn tưởng, hắn là một cái bánh bao mềm, ai mà ngờ, hắn lại là một cái bánh trôi vỏ trắng ruột đen....…
Cơ Phồn Tinh cảm thấy bản thân sinh ra là để 'chùi mông' cho Cơ Hạo Nguyệt, người ta ăn nằm với phụ nữ cũng đẩy cô ra chịu trận. Mẹ sinh cả hai chỉ chênh lệch có năm phút đồng hồ mà đãi ngộ khác nhau quá xá.Cuộc đời Cơ Hạo Nguyệt chưa từng hoảng sợ như thế, đã uống rượu say mèm lại còn lên giường với tổng giám đốc vừa lạnh lùng vừa hung dữ, cũng may có em gái song sinh đứng ra thế thân nên cô có thể an tâm trốn chạy một thời gian.Sự thật ra sao? Tất cả đều là âm mưu hay chỉ đơn thuần là cạm bẫy ngọt ngào của tình yêu?…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…