Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 27

Tiếng nhạc dịu êm đang vang lên, các cặp đôi đang tay trong tay, hòa mình trong khúc nhạc du dương ru dịu lòng người. Taehyung và Momo đang đứng trước mặt ba mẹ Taehyung, Momo cứ ngờ ngợ khi thấy mẹ Taehyung rất....trẻ!

-Bạn gái con à!- mẹ kế lên tiếng, bà ta điệu đà, son phấn thì lòe loẹt, đôi giày thì 20phân, có bắt ghế cũng chả leo tới. Giọng bà ta thì khỏi nói, điệu khiến người khác đau đầu! Bà ta vừa nói vừa đưa cặp mắt lẳng lơ nhìn Taehyung khiến Momo muốn rơi cằm xuống đất. Momo khẽ cúi đầu chào bà ta, bỗng nhiên Taehyung nắm chặt tay Momo y như rằng không cho Momo chào.

- Phải thì sao nào!-Taehyung lạnh lùng lên tiếng, chẳng ảnh hưởng hay mảy may ánh mắt hồ ly kia.

-Mày ăn nói với mẹ mày như thế à!-ba Taehyung lên tiếng bảo vệ mẹ kế.

 -Cô ta không phải mẹ tôi. Mẹ tôi đã bị ông bỏ rơi, khổ sở phải chọn lấy cái chết. Còn cô ta chỉ là do ông cưới về mà thôi.

-Mày..!!-Ba Taehyung và cả bà mẹ kế kia đều tái mặt khi nghe Taehyung nói. Hai ánh mắt, hai địa ngục đang nhìn sâu vào nhau và chẳng chút gì là sợ hãi. Buổi party cứ thế diễn ra, Taehyung đưa Momo về, nói là về nhưng thực ra là dẫn nó đến một nơi. Trong lúc cả hai đang đi thì cố một chiếc BMW theo sau.

-Ê! Mina mày nghĩ hai người đó đi đâu!-Nhỏ Sana đang ngồi trên xe cùng Mina, Jin , Jimin , bọn họ đang... theo dõi Momo! (thì ra là thế)

-Ai biết?! Mày hỏi tao, tao hỏi ai, hỏi thánh chắc.-Mina đang chăm chú nhìn theo xe của Taehyung. Đi được một đoạn thì Taehyung dừng xe, Taehyung bịt mắt của Momo, tỏ vẻ bí ẩn. Điều này làm cho Momo và  Sana, Mina tò mò.

-Nè mày, tao dám cá là sắp được xem phim hay rồi đây.-Mina cười nham nhở khiến Jimin  phì cười, lắc đầu. Rồi cậu chợt đặt tay lên ngực mình "sao lại nhanh như thế chứ. Không lẽ mình đã...!" một ý nghĩ chạy ngang qua đầu cậu.

-Đúng rồi , cơ mà phim tình cảm nữa mới ghê chứ! Tao nghĩ chắc cũng cỡ chuyện tình của Kim Tan mày hen kkkk-Sana lém lỉnh, nhún vai.

Thế rồi cả nhóm dừng xe lại, rồi đi theo sau, Sana chắc vì mang giày cao gót lại đi nhanh nên nhỏ bị trượt chân và ngã người ra sau, nhờ có Jin  ôm lấy kịp nên chưa "đặt" lưng xuống đất Mẹ. Thế mà thật phũ phàng khi nhỏ và Jin  đã.... Kiss nhau!

Trợn ngược mắt, Sana đẩy Jin  ra và làm một cú "an tọa" bàn mông đau điếng nhưng Sana vẫn không thể ám ảnh bằng việc Sana và Jin  đã hôn nhau. Ôi thật là ám ảnh đời nhỏ.

-Sao...sao cậu....cậu...-Sana lắp bắp.

-Chuyện gì !-Mina quay lại.

-Ờ kh...không....c...co..có...có...gi....gì.-Sana lại lắp bắp nói chẳng nên câu.

-Không có gì thì đi nhanh chứ không thì mất dấu đó.-nhỏ Mina hối thúc.

-Ơ...ờ-Jin , Sana cùng đồng thanh.

****

(Quay lại chỗ Momo và Taehyung nào)

Taehyung nắm tay Momo, cả hai cùng nhau bước đi, Momo thì chẳng thấy gì vì bị Taehyung bịt mắt, rồi Taehyung dừng lại, tháo cái khăn bịt kia ra và....

-Oa!!! Đẹp quá!-Momo thấy mình đang đứng giữa những ngọn nến đang được xếp thành hình trái tim đang lấp lánh ánh sáng.

-Em biết không, từ khi gặp em anh thấy em chẳng có gì đặc biệt ngoài việc phá phách, ăn lại rất nhiều, em luôn làm cho anh phì cười, em làm cho anh vui vẻ theo em. Rồi anh cảm nhận anh không còn là anh trước đây, em đã thực sự chiếm lấy trái tim anh, em đã làm cho anh yêu em....

Taehyung ngừng lại, Momo cũng quay về phía Taehyung, nó dường như phát khóc khi nghe Taehyung nói như vậy, Momo không thể tin những điều trước mắt mình, bởi điều đó làm Momo quá bất ngờ.

Nhưng vẫn càng bất ngờ hơn khi Momo thấy Taehyung quỳ xuống, đưa chiếc nhẫn kim cương lấp lánh có khắc chữ M và T lồng vào nhau, hắn dịu dàng lên tiếng:

-Em...Em làm..-lời chưa kịp nói ra thì đã bị tay Momo chặn lại. Taehyung có chút hụt hẫng và thất vọng lẽ nào, Momo không yêu Taehyung ư.

Chợt Taehyung cảm nhận được hơi thở của Momo thật gần, thì ra Momo ghé sát mặt mình vào mặt Taehyung, Momo khẽ hôn Taehyung. Một nụ hôn ngọt ngào.

Khẽ thì thầm:

 -Em yêu anh! Anh...đồng ý...yêu em mãi chứ!-Lời nói tựa như lông hồng của Momo khiến Taehyung ngớ người. Ban đầu là Taehyung nói nhưng bây giờ lại là Momo. Taehyung đưa tay choàng lấy Momo, nhẹ nhàng chiếm lấy đôi môi kia. Khung cảnh bây giờ thật lãng mạn!

- Ê mày tao sắp khóc rồi! Hjx hjx! Ước gì tao là nhỏ Momo được Taehyung đẹp trai tỏ tình.-nhỏ Mina quay lại mặt mếu máo.

-Tao cũng vậy ! Ôi ông giời ơi sao lại vậy chứ. Sao tụi con không được giai đẹp tỏ tình chứ! Huhuhuhu-Nhỏ Sana mếu theo.

-Thôi thôi hai cô đừng có mếu nữa không thì tôi mếu theo giờ.-Jimin  rủ bỏ hình tượng của mình, anh chàng cũng muốn mếu luôn rồi. Riêng Jin  thì nãy giờ cứ tủm tỉm cười mãi như thằng tự kỷ đang lên level.

-Ê! Mày bị gì mà cười khang vậy!-Jimin  thấy bất thường lên tiếng hỏi. Lúc này thì mặt Jin  đỏ lên, cậu vội cười giả lả

-Ờ không có gì đâu thôi về về.-nói rồi anh chàng bỏ đi một mạch.

-Thằng này hôm nay bị gì vậy trời!Khó hiểu!-Jimin  khó hiểu thành lời.

....

-Áizz! Thật là tức chết mà! Tại sao anh ta dám.-Irene ngồi trong một căn phòng VIP cùng chai Whisky chỉ còn một nửa.

-Sao anh ta lại không dám?!-Bo Gum lên tiếng.

-Hừm...anh nghĩ anh là ai chứ! Người tôi yêu là anh ta, là Taehyung,tại sao tôi yêu anh ấy nhiều như thế mà...mà sao anh ta lại phản bội tôi chứ...hức hức!!-Irene khóc trong cơn say.

-Phản bội?! Anh ta phản bội cô?!! Nực cười! Đừng quên rằng cô không phải là một thiếu nữ ngây thơ trong trắng nữa đâu nhé, cô nên bớt vọng tưởng đi. Chính cô mới là người phản bội anh ta trước.

-Nếu không phải trả ơn anh thì tôi cần gì phản bội Taehyungq chứ. Anh là TÊN KHỐN!

 -Cô thôi đi! Đồ đàn bà dơ bẩn! Cô nghĩ Taehyung còn yêu cô không khi hắn biết cô là thứ nhơ nhớt bẩn thỉu chỉ vì muốn trả thù mà bán thân mình cho tôi.-Bo Gum cầm chặt tay của Irene khi ả định vung tay tát mình.

-Anh..anh...anh là tên KHỐN... Tôi hận anh.

-Đúng tôi là tên KHỐN nhưng cô thì sao hả cô chẳng khác gì những đứa đứng đường cả. Cô khiến người ta kinh tởm. Cô hãy đợi đi, chờ xem tôi giết tên Taehyung đó như thế nào! Hahaha-giọng cười đầy man rợ vang lên trong đêm.

-Không, anh không thể giết Taehyung, không, khôngggg-Irene như hét lên.

-Có giỏi thì đi nói với anh ta đi. Nếu không muốn mất mạng thì nên im mồm. Không thì tôi cho cô chết bằng cái chết khó coi nhất.-Bo Gum bóp chặt cằm của Irene khiến ả đau thấu xương. Lúc này, ả chẳng thể nói được gì vì cô muốn sống, cô không muốn mình phải chết. Nhưng cô sẽ sống sao nếu người cô yêu chết đi. Vốn dĩ cô chỉ muốn Momo chết nên mới hợp tác với tên khốn đó nhưng ai ngờ được "con dao hai lưỡi" hắn ta dành cho cô thật ghê sợ.

.......

9p.m tại nhà Taehyung.

-Hé lô!-Jimin  giơ tay chào Taehyung và Momo.

-Hai ông bà nãy giờ đi đâu ể?!-Mina gian tà hỏi.

-Đúng rùi đi đâu ?!-Sana nham hiểm chẳng kém bao nhiêu.

- tôi đi đâu kệ  tôi.-Taehyung chột dạ.

-Thôi coi tiếp đi, phim đang hay!-Jin  cố nói to với cái vẻ chẳng thể nào nguy hiểm hơn nữa.

-Ờ! Hình như là tới cái đoạn mà...ờ...ờ...à đúng rùi... Tới cái đoạn nữ chính nói "Anh...đồng ý...yêu em mãi chứ" á.-Sana phụ họa khiến Taehyung thấy quen quen, đi lại xem thì....

-MINATOZAKI SANA, KIM SEOK JIN, MYOUI MINA, PARK JIMIN các người theo dõi bọn tôi à!-Taehyung tức phựt khói.

-Chuyện gì vậy!-Mkmoi ngây thơ như bò đeo nơ đi lại lấy chiếc "sì-mát-phôn" của Jin  xem và....

-MINA, SANA!!! Các cậu.... Aaaaaaaá!! Cho các cậu biết tay-Momo phóng loa khoảng 20000000 Hz rồi rượt hai con bạn chạy khắp nhà. Còn bọn Taehyung thì cũng thế chạy cho lã người rồi đứa nào đứa nấy lăn đùng ra ngủ (hết nói nổi). Phải nói là bây giờ Momo không thể đi học được vì đã nghỉ quá 45ngày nên chỉ có thể nhờ hai con bạn giảng lại dùm!

......

New York 9h30 a.m

-Thưa cô chủ đây là những tài liệu về con trai thứ của tập đoàn đá quý TB nổi tiếng nhất thế giới ạ!-Jess bước vào đặt sấp tài liệu lên bàn.

-Được rồi, chị ra ngoài đi.-Nayeon  ra lệnh, trông cô thật uy quyền. Jess khẽ cúi đầu rồi ra ngoài. Đôi mắt lướt nhanh trên từng trang tài liệu, đôi môi khinh bỉ nhếch lên.

-Tôi đánh giá anh quá thấp rồi!

.....

Ngày 12 tháng 12 năm 2008

*Chát*

- Đồ tồi! Anh nghĩ em là đồ chơi muốn chơi thì chơi muốn bỏ thì bỏ sao?!-Cô gái cho chàng trai một cái bạc tai, cô tức giận hét lên.

-Hơ! Cô nghĩ sao thì tùy nhưng đối với cái thứ "nửa mùa" như cô tưởng ngây thơ dễ dãi nhưng không ngờ cô cũng ranh thật! HaHa! Cô nói đúng đó! Tôi chỉ là lợi dụng cô, lợi dụng tài sản của nhà cô thôi.-Chàng trai đểu cán dở giọng.

-Tôi quyền rủa anh KIM BO GUM! Tôi yêu anh nhiều như vậy đáp lại thì sao anh cho tôi những gì hả?! Nỗi đau, tổn thương và những mảnh vụn nơi tim tôi ư?!-Nói rồi cô gái chạy đi.

-Tại cô NGU mà thôi!-Hắn ta mỉm cười đểu cán. Cô gái ấy chính là Nayeon  còn chàng trai kia chính là Bo Gum. Họ yêu nhau không chỉ có Nayeon  yêu hắn mà thôi. Còn hắn chỉ biết lợi dụng tiền và tài sản của cô. Hắn chỉ xem cô như món đồ chơi không hơn không kém. Cô đã thề sẽ chẳng bao giờ rung động trước bất cứ ai. Nhưng giờ tim cô đã lỗi nhịp....

*****

Những dòng hồi tưởng chạy qua đầu cô khiến cô càng thêm uất hận chỉ muốn giết chết hắn..Tên Khốn đó.

Hết chương 27❤️❤️❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #taemo#vmo