Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Đêm xuống rất chậm.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa dứt. Từng giọt nước nhỏ xuống chiếc chậu nhựa giữa phòng, tạo thành tiếng tách... tách... đều đặn.

Pooh vẫn ngồi đó.

Nửa gói mì còn lại trên bàn đã nguội lạnh từ lâu.

Cậu không ăn.

Cũng không đứng dậy.

Ánh mắt chỉ lặng lẽ nhìn quanh căn phòng như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã biến mất.

Trên tường vẫn còn dán vài tờ giấy cũ.

Đó là những mục tiêu mà Pavel từng viết.

"22 tuổi – debut."
"24 tuổi – có fan meeting riêng."
"25 tuổi – tổ chức concert."

Chữ viết xiêu vẹo, viết bằng bút lông đen.

Ngày đó hai người còn cười đùa.

Pooh từng chọc anh:

"Viết tham quá vậy."

Pavel không giận.

Anh chỉ cười, ánh mắt sáng đến mức khiến người ta cũng muốn tin theo.

"Nếu không viết lớn thì sao gọi là ước mơ?"

Pooh khi ấy không nói gì thêm.

Chỉ lặng lẽ lấy băng keo dán tờ giấy lên tường thật ngay ngắn.

Bây giờ.

Những mục tiêu đó... gần như đã thành hiện thực.

Chỉ là.

Người đứng cạnh anh lúc đạt được... không còn là cậu nữa.

Pooh cúi đầu, khẽ cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng cũng rất buồn.

Điện thoại trên bàn chợt rung lên.

Màn hình sáng trong căn phòng tối.

Pooh nhìn một lúc lâu mới với tay cầm lên.

Không phải Pavel.

Là một tin nhắn từ người bạn cũ.

"Cậu xem tin chưa?"

Ngay sau đó là một đường link.

Pooh do dự vài giây... rồi bấm vào.

Trang báo giải trí mở ra.

Tấm ảnh lớn chiếm gần hết màn hình.

Pavel đứng trên sân khấu, mặc bộ vest đen, ánh đèn chiếu rực rỡ xung quanh.

Anh đang cười.

Nụ cười mà Pooh từng thấy rất nhiều lần.

Chỉ là bây giờ... nó không còn dành cho cậu nữa.

Tiêu đề bài báo viết:

"Ngôi sao đang lên Pavel mua biệt thự hàng chục tỷ sau thành công bùng nổ."

Pooh đọc xong.

Ngón tay khẽ run.

Cậu kéo xuống.

Có rất nhiều bình luận của fan.

"Anh ấy giỏi quá."
"Đúng là từ nghèo vươn lên."
"Nghe nói trước đây anh ấy khổ lắm."

Pooh nhìn những dòng chữ đó.

Một lúc lâu.

Rồi màn hình điện thoại tắt đi.

Căn phòng lại chìm vào bóng tối.

Pooh chậm rãi đứng dậy.

Cậu đi tới góc phòng.

Ở đó có một chiếc hộp carton cũ.

Bên trong là rất nhiều thứ.

USB chứa video thử giọng.
Kịch bản casting cũ.
Những tấm ảnh hai người chụp cùng nhau.

Pooh ngồi xuống sàn.

Mở hộp ra.

Tấm ảnh đầu tiên rơi vào tay cậu.

Đó là ảnh chụp bằng điện thoại cũ.

Trong ảnh, Pavel còn rất trẻ.

Hai người đứng trước căn phòng trọ, phía sau là bức tường loang lổ.

Pavel khoác vai Pooh, cười rất tươi.

Pooh trong ảnh cũng cười.

Ánh mắt cậu lúc đó... sáng hơn bây giờ rất nhiều.

Pooh nhìn tấm ảnh thật lâu.

Rồi khẽ thì thầm.

"...Anh đã có được tất cả rồi."

Giọng cậu nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng mưa.

"Vậy tại sao..."

Câu nói dừng lại giữa chừng.

Pooh không hỏi tiếp nữa.

Cậu đặt tấm ảnh xuống.

Đóng chiếc hộp lại.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Trong căn phòng trọ cũ.

Có một người vẫn ở lại.

Không phải vì nơi này tốt đẹp.

Mà vì...

cậu vẫn chưa biết phải bước đi đâu tiếp theo.

Như thể trái tim cậu...

vẫn đang đứng lại ở cái ngày chiếc xe kia rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #poohpavel