Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

end

"ngủ ngoan em nhé, hãy đến nơi nắng đẹp mây bay,

em đừng để mình vương vào sương mờ tàn nhẫn..."


jeonghan chôn mình nơi cuối hành lang bệnh viện, nơi mà mọi ánh đèn đều tắt vụt, từng giọt mồ hôi nặng trĩu chậm rơi từ vầng trán cao, mái tóc nâu bết lại, rối tung. ở nơi góc tối tựa địa ngục này, con người ta mới có thể thả cho tiếng khóc than từ tâm can của mình tự do, jeonghan cũng vậy. tiếng lòng anh vụn vỡ, rời rạc, thanh âm khản đặc, ngắt quãng, lúc nghe lúc không, tựa như nhịp tim của em thổn thức nơi ngực trái vào những thời khắc này. anh không trách myungho, mà jeonghan trách bản thân anh. trách mình dại khờ để em tự tay hủy hoại cuộc sống của em , trách mình ngờ nghệch không biết phải làm gì khi em đang phải chiến đấu với thần chết nơi xa lạ, để em phải chịu đựng thương tổn từ căn bệnh quái ác. mà giờ đây, khi tường lạnh đã ôm gọn lấy tấm lưng đang run lên từng đợt, jeonghan mới lặng lẽ khóc lên. đôi tay hiền dịu bao bọc lấy tiếng nức nở chưa thôi,  hơi thở nặng nề và trái tim dần chậm nhịp. giá như trái tim này cứ mãi chậm nhịp đến khi ngừng lại, nhường cho người anh thương những nhịp đập khỏe khoắn, nhường cả cho em dòng máu nóng, đỏ rực và đong đầy thương yêu. 

- em ơi, tình mình sao lại nở rộ muộn màng đến thế ?

...

- anh ơi... 

- anh...

- họ đang làm gì cơ thể em vậy ?...

- em vẫn đang ở cạnh anh đúng không ? jeonghan, hãy nói với em rằng em đang mơ đi...

- anh ơi, có kẻ đến dẫn em đi... 

- sao anh chẳng giữ em lại ?...

- đừng xa em, jeonghan... đừng bỏ em... 

tiếng em gọi trong veo tựa tiếng suối đầu nguồn. myungho mơ thấy mình mang một đôi cánh, đôi cánh của những sinh vật thiêng liêng tuyệt đẹp chốn thần tiên. em cũng mơ thấy đôi tay mình được jeonghan nắm lấy, ân cần và đầy yêu thương. myungho và anh cùng nhau bay lượn, gió nhẹ chạy qua tóc em mềm, hoa cải vàng đan xen vào những ngón tay ngoan. rồi dừng lại, jeonghan trao em môi hôn ngọt ngào, đôi môi chạm nhau êm nhẹ, cánh môi ngọt hơn cả giọt mật nhẹ tan trên đầu lưỡi mà em yêu. vòng tay ôm siết lấy eo em thanh mảnh, môi rời môi, jeonghan thì thầm :

- em này, anh thương em, thật nhiều.

- em... 

lời đầu môi chưa kịp trọn vẹn, thân ảnh xinh đẹp trong vòng tay của anh chợt biến mất. tiếng em gọi anh trong hoảng sợ, vạn vật xung quanh cuồng loạn, dần tan hoang. gió thét gào xây tường chắn, để jeonghan chẳng kịp dùng sức mình bay đến mà giữ lấy em. kìa ! vẫn là những nhành tigon vô tình, vươn dài và trói chặt lấy em trong tuyệt vọng. đôi cánh trắng vươn mình để trốn thoát, nhưng myungho phải nhận lại nỗi đau gấp đôi rằng dây leo hoa kia đã bẻ gãy mất đôi cánh của em. cái đớn đau khôn cùng, siết chặt tâm can bằng từng gai nhọn sắc, vết thương hở rỉ máu liên hồi. phút chốc, cánh đồng hoa cải vàng ươm xinh đẹp đã vương màu máu. rồi lần lượt, mùi chết chóc, thối rữa của những con quạ đói đêm ấy dần luồn lách vào khoang mũi, cảnh vật chợt quen thuộc đến lạ. lưng trần đáp xuống nền đất khô nứt toác, em thở mạnh, cái đớn đau từ phần da thịt đọng máu cuộn trào, tiếng em thét lên xé vụn cả làn sương mỏng. nhưng rồi lại dày đặc, mỗi ngày một mờ đi, rồi cuối cùng là trắng xóa. khắp nơi sương lạnh bủa vây, mù mịt. 

myungho hoảng hốt tìm jeonghan, thanh âm trong trẻo hòa vào tiếng gió gầm giận dữ, tiếng những con kền kền cổ đỏ bay đến nhấm nháp bữa tiệc chết của chúng. tiếng kêu hân hoan của mừng vui vì đại tiệc, hương máu đỏ tanh tưởi nhuốm đặc lên từng lá cây úa tàn. myungho vẫn gọi như thế, vẫn tiếng anh ơi, vẫn cái tên thân thương được vang lên, dây thanh quản rung liên hồi, đau nhói. cổ tay, cổ chân em nhức mỏi khôn nguôi, vết thương ngày một đau hơn, myungho có thể cảm nhận được từng con kiến đỏ đang dần chui vào đó, làm loạn. 

- jeonghan !!!

rồi dây tigon cũng vươn lên siết chặt cổ em thanh mảnh. động mạch lẫn tĩnh mạch thít lại, cổ họng cứng dần rồi tiếng gọi anh đến điên dại cũng ngừng lại. gió vẫn cứ hung tàn lay động đất trời, sương khói vẫn cứ mải miết hòa quyện vào nhau. myungho thở, em chỉ thở thật nhẹ thôi, nhưng cớ sao vẫn cứ ngắt quãng, tựa như những mảnh thủy tinh vỡ. to, nhỏ rồi biệt dạng. khóe mắt chực chờ được thấm ướt bởi những giọt nóng hổi, mặn đắng, nhịp tim đậm chậm dần rồi chết lặng.

em đã chết thật rồi...

myungho chơi vơi giữa lề vách đá ngả nghiêng, tai vẫn còn vương lại tiếng anh thủ thỉ vào tai em hiền dịu mỗi đêm dài trôi đi, tiếng thương yêu nồng nàn ấm áp, và tiếng thét gọi tên em xé đôi lồng ngực. giữa nơi hoang tàn, cuồng dại, gió vẫn chưa ngưng cuồng dã, đất đá vẫn chưa ngừng chia đôi. myungho buông lơi đôi bàn tay nhỏ, nửa thân người mất lực rơi xuống vực sâu. mà trong chút tiềm thức còn sót lại ở tim lẫn hơi thở yếu mềm, tiếng anh ơi vẫn được vang lên, chắc anh sẽ chẳng nghe đâu, vì thần chết mang em đi rồi, đi thật xa, thật xa. gió thì cứ mãi cách ngăn, hỏi làm sao jeonghan có thể nghe thấy em vào giây phút cuối cùng?

" không kịp rồi ! máu, chúng ta cần thêm máu ! "

" điện tâm đồ, sẵn sàng! "



...

" seo myungho, mất lúc 1 giờ 37 phút sáng ngày x tháng y năm z , hưởng dương 24 tuổi."

jeonghan rệu rã ngồi trên băng ghế chờ ngoài phòng phẫu thuật. đèn đã tắt, cô y tá trẻ hỗ trợ phẫu thuật cũng bước ra chầm chậm trong bơ phờ, giọng nói có phần hơi mỏi mệt :

- cho hỏi thân nhân của bệnh nhân seo myungho có ở đây không ạ?

- tôi ! tôi ở đây ! - jeonghan gấp gáp, lòng bàn tay anh vã mồ hôi ướt đẫm và nhiệt độ thấp khiến chúng lạnh ngắt, trắng bệch.

- anh... à, anh có thể vào thăm bệnh nhân...

- chúng tôi rất xin lỗi, cậu seo... đã... - giọng nói ôn tồn nhưng mang đậm màu tiếc thương chậm vang lên từ hành lang phòng phẫu thuật.

dường như có ai đó vừa siết chặt lấy thanh quản của jeonghan, chỉ là thoáng chốc thôi, nhưng cũng đủ để người ta biết được anh đang để bản thân mình ở vị trí nào trong tiềm thức sắp đổ ngã. gió đã thôi ngăn cản, thiên thần với đôi cánh trắng to lớn nhanh chóng bay thẳng xuống vực sâu chỉ để có thể ôm chầm lấy một thiên thần sa ngã khác đang mãi rơi xuống nơi tối tăm, đau đớn và tuyệt vọng. rồi jeonghan thấy em đang dần tan biến. mắt, mũi, môi và đôi cánh tay, đôi chân bắt đầu trở nên mờ nhòe. myungho đã chết, thân xác em biến tan vào làn sương lạnh, dần dần mất đi từng chút từng chút. và em thật sự đã đi mất rồi, em đã rời xa tầm mắt của jeonghan, êm đềm, lặng yên. tựa như myungho chưa từng đi đến nơi này, chưa từng gặp phải những đợt cuồng loạn của tự nhiên, và chưa từng chết đi.

jeonghan định nói gì đó với bác sĩ nhưng anh lại thôi, chỉ để lại lời cảm ơn lạnh lẽo, nhẹ tênh. đứng trước cửa phòng mổ, anh nhẹ nhàng cởi giày, đôi chân trần chạm nền đất lạnh tựa mặt băng. nhưng ai ơi, bao nhiêu đây lạnh giá đã so sánh được với trái tim của một người phải trải qua cảm giác mất đi người mình thương yêu đến điên dại? những bước chân lặng lẽ dần tiến đến vị trí bàn mổ. myungho của anh vẫn ở đây, em thương của anh vẫn yên bình trước mắt anh tại nơi này, em không đau đớn, không tan biến. myungho hiện tại vẫn đang ở trước mắt jeonghan đây thôi. anh miết nhẹ lên má em mềm, rồi thơm lên đó.

- người ta chọc cả cây dao, cây kéo vào người em, có đau không myungho?

- myungho à, em phải dậy đi chứ? em đã hứa sau khi khỏi bệnh sẽ cùng anh vào bếp nấu thật nhiều món ngon mà? em đã hứa với anh rằng chúng ta sẽ cùng nhau đến đảo maldives chơi mà?

- em thương của anh, đừng đi xa khỏi anh như vậy có được không? về với anh đi, anh vẫn sẽ đợi em mà...

- myungho... cơ thể em lạnh quá, anh sưởi ấm cho nhé?

- myungho...

anh cứ mãi độc thoại như vậy cho đến khi cổ họng nóng ran và ngất xỉu. người ta sẽ chẳng thấy được lúc jeonghan ngất đi, myungho đã ngồi dậy khỏi bàn mổ, nhẹ ôm lấy đôi vai anh nặng trĩu, hôn lấy đôi môi đang tróc vảy, khô cứng vì lạnh, vì gọi tên em mãi đến khi sức cùng lực kiệt.

- anh ơi, lần này em đi xa lắm, chắc không về với anh nữa đâu... ngày tháng mai này, anh hãy sống một đời bình an, rồi sẽ có người thương anh nhiều hơn em, sẽ có người cùng anh nấu ăn, cùng anh đi đến đảo maldives đẹp xinh. chứ không phải là seo myungho em nữa, kẻ ích kỉ bỏ anh đi xa, tội lỗi trừng phạt chẳng để em quay về...

- tạm biệt jeonghan của em, thương anh thật nhiều, đừng chờ em...


và rồi myungho đi mất, em đi đến nơi trời xanh ngút ngàn, đến nơi mà sẽ chẳng có vực thẳm của chết chóc, chẳng có cơn ác mộng nào khi đêm về. sẽ chỉ còn lại tuổi xuân của em màu thương yêu nồng nàn, còn lại thật nhiều ngày đã qua ở bên jeonghan của em. và hồi ức về anh.

anh của hiện tại chẳng còn em cạnh bên.

em của hiện tại, chẳng thể quay về nơi có anh, có một trời tình yêu bao la, thơ mộng.

end.

written by defer.d.coups, do not take out without credit.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com