VOL4. CHAPTER 9: Thực Tại
CHAPTER 9: Thực Tại
Dịch, Edit, Fanpage: TheSun Fansub
Ủng hộ mình qua Momo: 0912504435
ACB: 202826679 Ho Dang Khiem
****
"Tôi sẽ gọi cho bạn nếu bạn tiếp tục chơi ngày hôm nay."
Bell chào đón cậu với một tiếng thở dài và vẻ mặt khá hờn dỗi ngay khi Haroon quay lại. Chắc cô ấy đã đợi lâu lắm rồi. Haroon nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ, bước ra từ thiết bị. Tình cờ là vào buổi chiều.
Mặt trời mờ ảo ngoài rào chắn ở khá gần chân trời phía tây.
"Xin lỗi. Anh biết lẽ ra anh nên quay lại sớm hơn, nhưng đã có một số chuyện."
"Chúng ta còn ít nguồn cung cấp thảo mộc y tế và hầu hết chúng đã hết từ lâu. Hôm nay anh sẽ phải đi chợ đen."
"Đó là lý do tại sao anh trở lại."
Trên thực tế, cậu ấy chỉ quay lại để gặp Bell, nhưng cậu ấy phải làm những việc mà cậu ta đã bỏ qua.
Sau khi tắm sơ qua, cậu rời khỏi nhà. Ngay khi cậu ấy rời khỏi tòa nhà, cát tiếp tục đập vào khuôn mặt lộ ra giữa chiếc khăn rằn của cậu ta. Cảm giác như những cơn gió mạnh hơn bao giờ hết. Cát và bụi trong không khí cũng trở nên dày đặc hơn.
"Mình thực sự không thể quen với thực tại."
Haroon điên cuồng tưởng tượng thế giới thực trở thành Beyond và Beyond trở thành thế giới thực. Cậu lắc đầu rồi thi triển Messenger Walking. Như đã học được trong Beyond, cậu ấy đã kích hoạt Flying Walking, kỹ năng bậc ba của Messenger Walking, cơ thể của cậu ấy bắt đầu lao qua những cơn gió cát.
"Số lượng ki được hấp thụ qua chân mình đơn giản là không thể so sánh với trò chơi. Mình nghĩ mình đang hấp thụ năng lượng nhiều hơn ít nhất là 10 lần."
Haroon có thể cảm thấy năng lượng, có lẽ là ki, được hấp thụ qua bàn chân và dâng lên đùi, nhưng sau đó nó biến mất như thể chìm xuống đáy biển.
Cậu tự hỏi điều gì đang xảy ra trong cơ thể mình.
"Chà, tôi đoán một ngày nào đó mình sẽ tìm ra."
Điều mà cậu ta chắc chắn là khả năng thể chất của cậu ấy đang tăng lên nhanh chóng bằng cách hấp thụ năng lượng vô cùng tươi mới. Cậu không dễ dàng cảm thấy mệt mỏi và các giác quan của cậu ấy luôn hoạt động nhạy bén nhất. Cậu ta đã thay đổi đến mức không ai có thể tưởng tượng ra hình dạng quá khứ của cậu ấy.
Cậu ta vẫn có dáng người gầy gò, nhưng cậu ấy cảm thấy như cơ bắp phát triển tốt của mình đủ sức để phá vỡ một bức tường bê tông.
Đó là trước giờ tan sở thường lệ, nên những con phố bị cát bụi chiếm đóng không còn một bóng người. Lớp dày của nó thỉnh thoảng nổi lên và cuộn lại như sóng. Và Haroon, khoác trên mình chiếc áo khoác dài và chiếc khăn trùm cổ, lao qua những con sóng đó như thể đang đi trên mặt nước. Ai đó sẽ hét lên nếu họ nhìn thấy nó, nhưng chẳng có ai đi lang thang hay nhìn con đường vắng đầy cát bụi.
Không mất năm phút anh ta đã đến chợ đen. Nó cho thấy tốc độ Flying Messenger của cậu ấy.
Thị trường chợ đen khá trầm lắng so với thời gian trước. Nhưng cạu ta không có ý định chỉ đi lang thang vì dù thế nào đi nữa thì cậu ấy cũng cần phải kiếm thảo mộc hôm nay.
Như đã từng đến đó một lần, cậu có thể dễ dàng tìm thấy xưởng rèn Smash' Em, nhưng cậu ấy không thể gặp Haeran vì cậu ta chưa hẹn với cô. Cậu thấy mình khá buồn cười, việc cậu ấy đến tìm cô một cách vô tư lự hoàn toàn chỉ dựa vào cô ta mà không có phương án dự phòng nào khác. Bây giờ cậu do dự trong việc mua các loại thảo mộc vì cậu ấy chắc chắn rằng cậu ta sẽ trả tiền qua đường thẳng mà không có sự giúp đỡ của cô ấy.
"Đừng lo lắng. Để anh hướng dẫn em. Dù sao thì anh cũng muốn trả lại những gì anh nợ."
Anh đầu của Haeran tình nguyện. Tên anh ấy là Varan.
"Cảm ơn. Em cần lấy chúng hôm nay."
Varan lớn lên ở Chợ Đen, chơi ở đó như một sân chơi của mình, từ khi còn rất nhỏ. Hầu hết mọi thương gia đều biết rõ về anh ta, vì vậy họ đã gọi mức giá thấp nhất của họ và hầu như không cần mặc cả.
Ban đầu anh ấy không biết gì về nó, nhưng anh ấy đã suy luận ra sau khi thấy những khách hàng khác mặc cả.
"Mặc cả là tốt, nhưng điều quan trọng hơn là thực hiện các giao dịch khiến cả hai bên đều cảm thấy hài lòng. Ngoài ra, anh nghĩ giá trị của một thứ sẽ cao hơn như những gì họ được trả tiền."
"Em nghĩ anh nói đúng."
Mặc dù Haroon không hoàn toàn đồng ý với anh ta, nhưng anh ta nói có lý.
Ngay cả khi họ đang thoả thuận cùng một thứ, mọi người có xu hướng sử dụng nó một cách tiết kiệm hơn khi nó đắt hơn và thoải mái khi nó rẻ.
Họ có thể mua mọi thứ trừ nhân sâm và một số loại thảo mộc quý hiếm. Họ đến thăm mọi cửa hàng thảo mộc nhưng không có cửa hàng nào có nhân sâm 100 năm tuổi. Cái già nhất mà họ có thể mua là củ nhân sâm 50 năm tuổi. Và chỉ có một trong số chúng.
Họ không thể không từ bỏ việc tìm kiếm những thứ đó, vì vậy họ đã đặt trước cho chúng.
Haroon đã chi tổng cộng 16k $. Cậu ấy đã dự đoán nó nhưng nó chắc chắn không phải là một số tiền nhỏ. Nếu tính cả củ sâm 100 năm tuổi mà cậu ta đặt trước thì gần 30K $. Có những máy ATM được lắp đặt ở các nơi, vì vậy cậu đã sử dụng chúng để rút tiền mặt.
"Mình đã nghĩ rằng mình đã kiếm được một số tiền và tiêu nó thì chỉ mất một giây. Mình đoán là mình không thể không chấp nhận nhiệm vụ của Seryu."
Cậu ấy từng vui mừng vì kiếm được số tiền khổng lồ mà cậu ta không bao giờ có thể làm được, nhưng bây giờ khuôn mặt của cậu trở nên sầu cảm.
Cậu ấy thực hiện một phép tính sơ sài bằng cái đầu của mình. Cậu ta đã kiếm được 7k $ nhờ buôn bán bất hợp pháp và 24k $ bằng cách đổi vàng mà cậu kiếm được khi hoàn thành nhiệm vụ, tổng cộng là 31k $. Tính ra lần trước, cậu ấy đã chi 1000$ để mua hàng tạp hóa, cậu ta gần như không còn tiền. Kết luận rằng địa ngục sẽ còn nhiều hơn nữa nếu cậu ấy chơi Beyond trong khi đồng bộ hóa những cải thiện về thể chất và kỹ năng của nhân vật và cơ thể thực của cậu ta, nhu cầu tài chính lại trở thành động lực của cậu ấy.
Mang theo ba cái túi chứa hàng trăm loại dược phẩm, Haroon mang theo một bộ trà được cho là khá hiếm đối với Varan. Haroon không thể nói lời tạm biệt với Varan, người đã giúp cậu thậm chí sẵn sàng đóng cửa cửa hàng của mình trong một ngày.
“Em biết đấy, không khí của Liên Hiệp ngày càng dày đặc hơn."
Varan nói, sau khi kiểm tra không có người nào xung quanh nghe thấy anh ta.
"Tại sao?"
"Có nhiều tin đồn rằng rào chắn ngày càng yếu đi."
"Thật sao!"
"Mọi người nói về những con hark và những con sói sa mạc thường xuyên tấn công Quận F. Nhiều người cũng bị thương."
"Nhưng còn quân phòng vệ thì sao?"
"Chà, lũ khốn nạn đã bỏ chạy sau khi đánh chết những con ngựa."
"Nếu lời nói của anh là sự thật, em đoán có điều gì đó thực sự đang xảy ra."
"Và anh nghĩ đó là lý do khiến thị trường ở đây bị giảm giá. Chúng ta ngày càng ít khách hàng hơn. Bởi vì lũ hark đã tấn công nơi này hai lần nữa, sau lần cuối cùng em đến thăm."
"Đó không phải là điều bình thường."
"Một lần là vào phố tạp hóa và một lần khác là phố thịt. Không có nhiều mạng sống bị mất vì có nhiều thức ăn, nhưng chúng khiến những người buôn bán sợ hãi."
Mặt Varans nghiêm nghị, kể từ khi anh ta là một thợ rèn, một chủ tiệm.
"Đặc biệt khi nhìn thấy những sinh vật đột biến xuất hiện vào buổi tối như thế nào, chắc chắn phải có vấn đề với các nhà máy điện ở rào chắn như lời đồn đại. Hoặc tại Hệ Thống Phòng Vệ Liên Hiệp. Dù sao, không có thông báo chính thức từ Liên Hiệp nên đừng ra ngoài vào ban đêm nếu em có thể."
"Em sẽ làm vậy. Cảm ơn đã cho em biết."
Đã đến lúc Haroon phải đi. Cậu nghĩ đôi khi sẽ đãi Varan một bữa vì Varan đã dành thời gian quý báu đi mua sắm cùng cậu.
"Haeran dường như muốn gặp em một lúc nào đó. Ngoài ra, Nain đã cử một người đến chúng tôi để liên hệ với em nếu em có thể đến thăm làng của cô ấy, vì vậy đó là lý do chính đáng để liên hệ với Haeran thông qua trò chơi hay gì đó."
"Chắc chắn rồi."
Haroon nhận được một bức thư có địa chỉ e-mail của Haeran và số điện thoại đa năng của cô ấy.
Haroon kiểm tra thời gian khi cậu bước vào nhà. Cậu ấy đi chưa đầy 3 giờ. Vì thậm chí không mất 10 phút để đi đến đó và quay lại, cậu ta thấy kỹ năng đi bộ của mình thực sự thuận tiện.
Khuôn mặt của Bell sáng lên khi nhìn thấy tất cả những thứ thuốc mà Haroon đã mua. Có vẻ như cô ấy đang thực sự lo lắng về điều đó. Sau khi đặt chúng vào lỗ của thiết bị giống như lần trước, cậu nói chuyện với Bell lần đầu tiên sau một thời gian dài.
Trong một lúc, Haroon nói chuyện với Bell về Trận Chiến Vàng, phản ứng của người chơi, các phe phái và dự đoán của họ. Khi đã đến giờ ăn tối, Haroon đến thăm Jinsoo. Jinsoo từng đề cập rằng anh ấy đang điều chỉnh bản thân để có một cuộc sống đều đặn để đảm bảo sức khỏe của mình. Vì Jinsoo đang sử dụng thiết bị loại không có đầu vào nên không có hệ thống cung cấp dinh dưỡng như thiết bị của Haroon, nên Jinsoo đã đặt lịch cho thời gian đăng nhập và đăng xuất để có nhịp sống khỏe mạnh.
"Eyyy! Mời vào!"
Như dự đoán. Jinsoo nghỉ chơi vào bữa tối.
"Anh mời vừa ăn. Em ăn không ?"
"Chắc rồi."
Món mà Jinsoo làm cho bữa tối của anh ta là món thịt hầm kiểu Hàn Quốc. Đây là lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy cơm với món hầm Hàn Quốc sau khi cậu ấy bắt đầu chơi Beyond, vì vậy cậu ya rất thích nó mặc dù nó được làm bằng những thực phẩm chất lượng khá thấp.
"Chà, cấp độ của em là bao nhiêu rồi?
"Còn anh thì sao?"
"Tôi? Haha, đừng lo lắng. Người đàn ông này đã hơn 50 cấp rồi. Ái chà, nhưng như vậy vẫn chưa đủ để trở thành một người xếp hạng."
"Wow! Thật ngạc nhiên."
Cấp độ của Jinsoo là 34 khi anh ấy gặp cậu lần trước, vì vậy anh ta đã tăng 16 cấp, vì vậy đó là một thành tích đáng kinh ngạc. Nó có nghĩa là anh ấy đã hoàn toàn tập trung vào việc chơi game.
"Tôi thật may mắn khi tìm thấy một hầm ngục. Lúc đầu, nhóm của anh gặp khó khăn vì đây là một hầm ngục với nhiều loại quái vật ma khác nhau, nhưng nó chắc chắn đã giúp bọn anh lên cấp nhanh chóng. Một trong những người bạn của anh là một linh mục và người bạn đó chắc chắn đã gây ra hàng tấn thiệt hại cho chúng. Bọn anh đã chuẩn bị dọn sạch hầm ngục lần thứ mười."
"Em ghen tị với anh. Cấp độ của em chỉ mới vượt qua 40."
Cậu ấy cảm thấy xấu hổ, nhưng Jinsoo rất ngạc nhiên khi nghe điều đó.
"Cái gì? Làm thế nào mà em lên cấp nhanh như vậy? Em đã tìm thấy một hầm ngục hay một thứ gì đó sao?"
Lần trước cậu ấy gặp Jinsoo, đó là ngay sau khi cậu ta hoàn thành nghề đầu tiên của mình. Vì cậu đã tăng 30 cấp trong một thời gian ngắn, nên tất nhiên đó là một điều bất ngờ đối với Jinsoo.
"Có và không. Anh biết em là một kẻ lanh lợi, đúng không? Các bạn cùng hội của em rất giàu kinh nghiệm và có kỹ năng, vì vậy hầu hết những con quái vật không là gì đối với họ. Em đã học được rất nhiều điều từ họ và đôi khi họ để em rửa chén chúng một vài lần."
Rửa chén là thuật ngữ mà các game thủ dùng để mô tả hành động lấy đi một nửa điểm kinh nghiệm bằng cách đánh chết con quái vật..
"Họ phải là những người tốt. Nhưng dù sao, thật tốt khi biết rằng em đang thăng cấp một cách xuất sắc."
Jinsoo ghen tị với Haroon, và anh cũng cảm thấy vui mừng như thể vận may của Haroon cũng là của anh ấy.
"Vậy anh đã chọn được phe nào để gia nhập chưa?" Haroon hỏi.
"Chưa, vẫn chưa. Anh nghĩ tốt hơn là nên lựa chọn cẩn thận vì Nh vẫn chưa tham gia, vì vậy tất cả những gì anh làm bây giờ là thu thập thông tin."
"Ngoài ra, có vẻ như các bang hội bắt đầu được thành lập, được quy tụ lại bởi các Liên Hiệp mà họ sinh sống."
"Đúng vậy. Họ có xu hướng làm điều đó. Có vẻ như những con chó rừng đó đang sử dụng hệ thống bang hội để sử dụng sức mạnh giống như trong thế giới thực và tôi không thích điều đó."
Giống như cách Jinsoo phản ứng với toàn bộ tình huống, hầu hết những người không liên quan đến quý tộc vẫn chưa chọn bang hội hay phe phái nào để gia nhập, chỉ quan sát tình hình từ bên ngoài.
"Thà bỏ game còn hơn làm nô lệ cho chúng, phải không?"
"Anh nói đúng."
"Anh sẽ tham gia một bang hội không liên quan đến quý tộc hoặc tự mình lập một bang hội nhỏ với bạn bè của mình. Vì sẽ là một nhiệm vụ tự sát nếu một mình tham gia Trận Chiến Vàng, trừ khi các cấp độ của em ở tầm 70, như những người có thứ hạng cao nhất."
"Em cho rằng anh nói có lý."
Sau khi bắt chuyện với nhau, chủ yếu là về những gì đã xảy ra trong Beyond, Haroon trở về nhà của mình.
Với cuộc trò chuyện của mình, Haroon hiểu cách hầu hết người chơi nghĩ về Trận Chiến Vàng và có thể dự đoán hành động trong tương lai của họ.
Haroon tò mò muốn biết những người chơi khác nghĩ thế nào về Beyond và cách họ chơi nó, vì Haroon đã chơi nó theo một cách phi thường.
Trong khi chuẩn bị đăng nhập vào Beyond, Haroon đã được Bell yêu cầu một đặc ân mà không ai có thể ngờ tới.
"Oppa, anh có thể để em tìm kiếm DNA được không? "
"DNA? Nó không phải là một cái gì đó mà em đã biết sao?"
Khi Haroon hỏi lại, Bell nắm lấy tay cậu với ánh mắt khẩn cầu.
"Tôi biết, nhưng em muốn biết thêm về nó. Bản thân thông tin và công nghệ về kế thừa và truyền lại đã được phát triển đến mức tột độ nhưng hầu hết nó đã bị thất truyền trong Cuộc Chiến Tranh Chết Chóc và Những Ngày Đen Tối. Em đang học những kiến thức mà mẹ em đã để lại cho em nhưng có rất nhiều điều em không hiểu. Em đã tự hỏi liệu anh có cho em sử dụng DNA của anh để nghiên cứu thông tin được lưu trữ trong đó và các biểu hiện bên trong và bên ngoài của nó một cách chi tiết hay không."
Haroon không thường xuyên nhìn thấy khía cạnh học tập của cô, nhưng không có lý do gì để từ chối cô, người mà cậu chăm sóc như thể cô là em gái của mình.
"Ừ? Vậy thì làm đi. Nhưng anh phải làm gì đây?"
"Anh không cần phải làm bất cứ điều gì. Chỉ cần nằm xuống thoải mái. Anh có thể chợp mắt hoặc làm việc khác và điều đó sẽ không thành vấn đề."
"Vậy Em không thể làm điều đó khi anh kết nối với Beyond sao? "
"Đó là một chút khác biệt. Khi anh kết nối với Beyond, em cũng đang phải chạy vì em vẫn kết nối với toàn bộ hệ thống dây thần kinh của anh thông qua kết nối điện từ để hỗ trợ trò chơi. Hơn nữa, những điều khó chịu có thể xảy ra nếu em không kiểm tra anh theo thời gian thực để thiết lập tỷ lệ đồng bộ hóa cao cho anh như bình thường."
Tóm lại, cô ấy không thể làm gì khác trong khi cậu ấy chơi game.
"Hiểu rồi. Anh đoán đây sẽ là thời điểm tốt để có một giấc ngủ ngon. Hãy đánh thức anh khi em đã làm xong."
“Được rồi, Oppa."
Với sự trợ giúp của hệ thống cung cấp dinh dưỡng tự động mà Bell hỗ trợ, cơ thể của Haroon đã có sự trao đổi chất cao hơn nhiều so với người đàn ông bình thường. Ngoài ra, cậu ấy đã cố gắng hết sức để có được sự nhạy bén nhất để duy trì sự tập trung tốt. Khi cậu ấy mệt mỏi về tinh thần và thể chất, cậu ta đã ngủ ngay sau khi nhắm mắt.
****HẾT****
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com