Hôm nay, Kim Junkyu vừa hoàn thành một ca phẫu thuật, định nghỉ ngơi thì nhận được cuộc điện thoại từ trợ lý của Haruto.
"Anh Kim, không hay rồi!" Giọng trợ lý đầy lo lắng: "Sếp Watanabe gặp tai nạn liên hoàn trên đường đến công ty, hôn mê đến giờ vẫn chưa tỉnh lại!"
Kim Junkyu sửng sốt, bàn tay luôn vững vàng bắt đầu run, nghe trợ lý nói Haruto đang được đưa đến bệnh viện của mình, cậu vội chạy ra cửa chờ. Chẳng bao lâu sau đã gặp Haruto đang hôn mê.
Haruto nằm trên cán, vết thương ngoài da không nghiêm trọng lắm, nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt. Kim Junkyu theo sát phía sau, nhìn Haruto làm kiểm tra với đủ loại thiết bị, sau đó được đưa lên giường nằm, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Theo kết quả kiểm tra, Haruto không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng cả, một lúc sau sẽ tỉnh lại thôi.
Cửa phòng bệnh bị gõ, giọng của bác sĩ Ko – người vừa kiểm tra sọ não của Haruto vang lên: "Bác sĩ Kim, tôi có việc muốn trao đổi với cậu."
Kim Junkyu dém kỹ chăn cho Haruto, bước nhẹ chân ra ngoài: "Bác sĩ Ko, anh ấy thế nào?"
"Sau cú va chạm, một khu vực trong não của cậu ấy trở nên khác với người thường." Bác sĩ Ko đẩy gọng kính: "Tôi nói vài điểm cậu cần chú ý sau khi cậu ấy tỉnh lại, cậu nhớ nhé." Kim Junkyu tập trung lắng nghe những lời bác sĩ Ko nói.
Theo những trường hợp trước đó, người bị va đập ở khu vực não này sẽ bị rối loạn ký ức khi tỉnh lại. Người ngoài không được phép bác bỏ những ký ức 'giả' đó mà phải phối hợp với chúng, không thì rất có thể sẽ làm tổn thương não bộ, gây rối loạn ký ức lần hai.
"Ví dụ nếu Tổng giám đốc Watanabe tỉnh lại, cảm thấy tôi và cậu là người xa lạ thì cậu cũng phải phối hợp với cậu ấy, vờ như không quen, chỉ mới gặp lần đầu." Bác sĩ Ko giải thích, đồng thời an ủi Kim Junkyu: "Cậu đừng quá lo, với mức độ va đập của cậu ấy, chỉ cần khoảng một tuần là khỏi hẳn và nhớ ra mọi việc."
Kim Junkyu hít sâu: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ Ko." Kim Junkyu đứng một lúc, trầm ngâm giây lát mới mở lời: "Anh... có nước xịt át mùi pheromone không?"
Che đi mùi pheromone của Haruto trên người mình xong, gọi thêm vài cuộc điện thoại cho trợ lý và những người mà ngày thường Haruto hay tiếp xúc, bấy giờ Kim Junkyu mới về phòng bệnh.
Lần này cậu chờ chưa bao lâu đã thấy hàng mi Haruto run run, hắn mở mắt. Vì không biết bây giờ mình đang mang thân phận gì, Kim Junkyu thận trọng không bắt chuyện trước.
Haruto nhíu mày có vẻ không thoải mái lắm, hắn nhìn sang Kim Junkyu: "Tôi hơi chóng mặt."
Giọng Haruto rất thân thiết, Kim Junkyu thở phào nhẹ nhõm, vội giúp Haruto kê cao gối nằm: "Bác sĩ nói một thời gian sau sẽ khỏi hẳn, anh còn nhớ vì sao mình bị va trúng đầu không?"
"Hình như tôi đã đỡ cái gì đó giúp cậu, sau đó ngất đi." Haruto nhíu mày nhớ lại: "Đúng không?"
Kim Junkyu hùa theo: "Đúng, may nhờ có anh Watanabe đó." Haruto nhếch môi: "Cậu xem có người bạn nào đối xử với cậu tốt như tôi không?" Kim Junkyu sửng sốt, hiểu ra ngay, thân phận bây giờ của cậu là bạn Haruto!
Có lẽ trong ký ức 'giả' của Haruto, giữa họ chưa từng có lời tỏ tình hoặc hành vi mập mờ nào, mà chỉ tiếp xúc với nhau như hai người bạn. Chẳng phải chỉ là bạn thôi à, đơn giản mà, họ đã làm bạn với nhau bao lâu rồi, giờ muốn diễn cũng chẳng có gì khó khăn cả.
"Anh Watanabe là người bạn tốt nhất của tôi, không ai sánh bằng." Kim Junkyu chân thành đáp.
Haruto mỉm cười, bàn tay dưới chăn siết chặt.
Bạn, ai muốn làm bạn chứ? Nhưng Kim Junkyu không nhận ra tình cảm của hắn, Kim Junkyu không hề thích Alpha. Nhưng lúc này Kim Junkyu chưa thích ai cả, hắn vẫn là người duy nhất đặc biệt nhất bên cạnh Kim Junkyu, không gì có thể thay thế.
Thả lỏng nắm tay, Haruto nghe Kim Junkyu hỏi: "Ăn táo không?"
Haruto vô thức tưởng tượng cảnh ngón tay trắng trẻo thon thả của Kim Junkyu chuyển động trên nền vỏ đỏ thắm như máu, sự đối lập màu sắc đầy sức hút, mới nghĩ đến thôi mà máu đã dồn hết xuống bên dưới rồi.
"Ăn, muốn quả đỏ nhất." Haruto liếm răng.
Kim Junkyu bèn đến văn phòng mình lấy táo và dao, ngồi cạnh giường Haruto gọt vỏ táo. Haruto híp mắt thích chí, đang định tập trung ngắm người đẹp thì nhác thấy một thứ khiến mắt hắn tối lại.
Ở giữa vỏ táo đỏ au và ngón tay trắng trẻo là một thứ vô cùng chướng mắt – nhẫn kim cương được chế tác tinh xảo. Chiếc nhẫn ấy đang được đeo trên ngón áp út tượng trưng cho hôn nhân, vừa khít.
Nụ cười tắt ngấm trên mặt Haruto, Kim Junkyu ngờ ngợ, bèn nhìn theo tầm mắt Haruto lên tay, giật cả mình. Đây là nhẫn kết hôn của cậu và Haruto, ban nãy quên lấy xuống, nay cậu và Haruto chỉ là bạn, chiếc nhẫn này không thể xuất hiện trên tay cậu được!
Nhẫn của Haruto đã được cởi xuống lúc kiểm tra, bấy giờ vẫn còn trong túi Kim Junkyu. Thế nên chỉ mỗi Kim Junkyu đeo nó.
Giọng của Haruto trở nên lạnh lùng: "Nhẫn ai tặng cho cậu?"
"À..." Cái khó ló cái khôn, Kim Junkyu đáp: "Tôi thấy nó đẹp nên mua đeo chơi thôi."
"Mua đeo chơi?" Haruto nhẹ giọng lặp lại.
"Đúng vậy, tôi còn nhân tiện mua thêm một chiếc cho cậu nè, cậu đeo thử xem có vừa không?" Kim Junkyu lấy nhẫn của Phong Tiến trong túi ra, đeo vào cho hắn xong thì giả vờ mừng rỡ: "Vừa như in, tốt quá!"
Mắt Haruto tối lại, không sốt ruột trả lời mà chỉ ngắm nghía chiếc nhẫn này ở khoảng cách gần. Độ tinh khiết của nhẫn rất cao, đơn giản nhưng không tầm thường, dù chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng biết chắc nó rất có giá trị.
Kim Junkyu không thích đeo trang sức, cũng chẳng ham đồ xa xỉ, tại sao lại đột nhiên mua thứ này?
... Thay vì bảo là Kim Junkyu mua, chúng giống quà của kẻ khác tặng Kim Junkyu hơn.
Không chừng đây là cặp nhẫn đôi mà Kim Junkyu đã dốc lòng chuẩn bị để tặng cho ai đó, nhưng bị hắn phát hiện nên mới cho hắn, hòng che đậy sự thật.
Tim Haruto nặng trĩu, ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ, đùa rằng: "Tặng chiếc nhẫn đắt như vậy, cậu muốn cầu hôn tôi sao?"
Kim Junkyu vẫn còn nhớ thân phận bạn bè của mình, vội phủ nhận: "Anh Watanabe đang nói gì thế, đừng đùa như vậy."
Haruto im lặng, ăn xong hai miếng táo, hắn đứng lên: "Hiếm khi được gặp mặt, tối nay đến nhà cậu ăn chung nhé, tối tâm sự một lúc."
Kim Junkyu đang mừng thầm vì đã vượt ải khó thuận lợi, nghe thế lại nín thở: "... Nhà tôi?" Nhà nào, chẳng phải cậu đang sống chung nhà với Haruto sao?
"Ừ." Haruto nén giận, nhếch môi cười: "Từ sau khi tốt nghiệp, cậu nói ở chung với nhau bất tiện quá nên tự mua một căn nhà ở gần bệnh viện, sao, giờ ngủ chung với tôi một đêm cũng không chịu à?"
Haruto dừng một lúc, bồi thêm: "Còn là anh em nữa không?"
Kim Junkyu: "..."
Rốt cuộc trong ký ức 'giả' của Haruto, cậu là Beta thẳng cỡ nào vậy!
Lo nghĩ cho bệnh của Haruto, Kim Junkyu chẳng tài nào phản bác được, chỉ đành chiều theo lời hắn. Trước đây do đôi khi tan làm muộn quá, cậu quả thật có mua một căn hộ ở gần bệnh viện, nhưng không ngờ trong ký ức 'giả' của Haruto, nó lại trở thành nhà cậu ở.
Kim Junkyu định ngăn Haruto sang đó, nhưng Haruto cương quyết vô cùng, cứ xuống giường nằng nặc đòi đi. Kim Junkyu hết cách, đành dẫn Haruto về căn hộ gần bệnh viện.
Cậu và Haruto khá ít đến đó, lần gần nhất là vài tháng trước, cũng may có người quét dọn thường xuyên, chắc không dơ bẩn gì đâu. Đến trước cửa, Kim Junkyu chợt thấy có người đang chờ sẵn ở đó.
Trông hơi quen, hình như là cấp dưới của Haruto. Người nọ cười với họ, đoạn đưa túi thức ăn trong tay cho Haruto rồi nhanh chóng rời đi.
"Như vậy không cần phiền phức." Haruto nói.
"Đúng đó, tốt thật." Kim Junkyu đáp, mở cửa dẫn Haruto vào trong.
Vừa bước vào, Haruto đã thấy lạ. Trên kệ có hai đôi dép, một đôi không phải số mà Kim Junkyu mang.
Kim Junkyu đưa nó cho Haruto trước khi hắn kịp lên tiếng: "Cậu mang đôi dự phòng này đi, vốn chuẩn bị cho cậu mà."
"... Ừ." Mang dép xong, Haruto nhìn Kim Junkyu mở thức ăn đặt trên bàn ra xem, có cả vài thực phẩm tươi nữa.
"Tôi muốn ăn đồ cậu nấu nên bảo họ đừng chỉ mua đồ chín." Haruto cụp mắt xuống, hàng mi dày khiến hắn mang nét tiều tụy của một người bệnh. Haruto hỏi nhỏ: "Tôi được phép ăn đồ cậu nấu chứ?"
"Khờ quá, tất nhiên là được, khách sáo vậy làm gì?" Kim Junkyu buồn cười vỗ vai Haruto, thấy Haruto ngồi trên sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, cậu bèn xoay người vào bếp.
Kim Junkyu và Haruto đã bên nhau nhiều năm, quen việc không đề phòng hắn rồi, huống chi bây giờ trông cũng chẳng có gì phải đề phòng cả. Cậu đóng cửa bếp để ngăn mùi khói dầu.
Cửa bếp vừa khép lại, Haruto đã mở choàng mắt, đi thẳng vào phòng ngủ. Phòng ngủ của Kim Junkyu rất đơn giản, hai gối nằm một tấm chăn, dường như chẳng chứng minh được gì, có lẽ Kim Junkyu thích dùng một cái để gối, một cái để ôm thôi.
Haruto sải bước lớn vào buồng vệ sinh phòng ngủ, thấy bàn chải và khăn đều có đôi có cặp đặt cạnh nhau, rất gần, rất khắn khít.
Đây cũng là đồ cậu chuẩn bị cho hắn ư?
Sự ngờ vực thoáng qua trong lòng Haruto, hắn lại bước nhanh ra phòng ngủ, mở tủ quần áo. Quần áo bên trong không nhiều, ngoài của Kim Junkyu ra còn có vài món kích cỡ lớn hơn mấy số. Haruto lấy áo cỡ lớn ra nhìn, xụ mặt buông tay khiến nó trượt xuống dưới.
Mọi thứ đều trở thành bằng chứng chứng minh nơi này có hai người đang sống chung. Hoặc là Kim Junkyu luôn nghĩ đến hắn, muốn tiện cho hắn mỗi lần ghé chơi nên chuẩn bị mỗi thứ hai phần.
Hoặc là... thật sự có một người đang sống ở đây, ngay trong nhà Kim Junkyu. Haruto run rẩy đóng cửa tủ lại, ngồi phịch lên giường.
Đáp án là gì?
Haruto cũng chẳng biết mình đã ngồi bao lâu, ước chừng Kim Junkyu sắp ra, hắn mới đứng dậy. Đang định rời đi thì nhác thấy ngăn kéo đầu giường đang khép hờ, hé lộ chiếc hộp có màu sắc mập mờ. Haruto lập tức kéo ra, thấy rõ vật bên trong thì trợn trừng mắt.
Đó là một hộp bao cao su. Một hộp bao cao su đã dùng được phân nửa. Sức lực toàn thân bị rút cạn, vẻ mặt Haruto đã trở nên vô cảm.
Haruto chẳng biết mình ăn cơm trong trạng thái gì, hắn cố tỏ ra ôn hòa, nói giọng tự nhiên như đang hỏi thăm tiết trời ngày hôm nay: "Khăn và bàn chải trong phòng vệ sinh là của ai?" Kim Junkyu nhìn thoáng qua hắn, trả lời rất tự nhiên: "Chuẩn bị cho cậu đó." Haruto rũ mi, sự căm hận và đố kỵ như muốn nhấn chìm hắn.
Khăn và bàn chải được chuẩn bị cho hắn, vậy còn nửa hộp bao cao su còn lại cũng vậy à? Thậm chí lần trước Kim Junkyu và kẻ đó còn vội vã đến mức chưa kịp đóng ngăn kéo lại.
... Báu vật của hắn đã bị kẻ khác chạm vào rồi.
Đêm hôm ấy, Haruto ngủ lại một cách đường hoàng. Haruto ngấm ngầm thăm dò, muốn Kim Junkyu tiết lộ tên họ của gã đàn ông đã bước chân vào nhà cậu trước cả mình.
Nhưng đến tận khi ngủ, Kim Junkyu vẫn chưa hề thốt ra cái tên ấy, thậm chí hoàn toàn không thừa nhận đến sự tồn tại của kẻ đó. Haruto không nhắc về nửa hộp bao cao su trong ngăn kéo, hắn im lặng nghe nhịp thở dần đều đặn của Kim Junkyu, có vẻ đã say giấc.
Haruto đanh mặt vươn tay ôm eo Kim Junkyu, Kim Junkyu không hề phản ứng. Hắn đã không còn để tâm chuyện Kim Junkyu có chấp nhận được tình cảm của mình hay không, nhẫn nại và thận trọng bao nhiêu năm qua để rồi đổi lại được gì?
Nực cười thật. Haruto nhổm người dậy, cắn mạnh lên môi Kim Junkyu.
Hắn những tưởng Kim Junkyu sẽ giật mình tỉnh giấc, sẽ vô thức đẩy hắn ra, ấy thế mà Kim Junkyu còn hôn ngược lại hắn với dáng vẻ như đã quen lắm rồi, mắt còn chẳng thèm mở, cậu chỉ hé môi đón nhận nụ hôn của hắn. Thậm chí còn đáp lại một cách đầy dịu dàng.
Động tác của Kim Junkyu thành thạo đến mức như từng bị ai đó hôn như vậy hàng trăm hàng nghìn lần, khiến nó trở thành phản ứng bản năng của cậu.
Phừng, ngọn lửa đố kỵ rực lên cao vút, nhưng trái tim lại bị nó đốt lạnh đi một nửa. Haruto tha cho môi Kim Junkyu, hôn dần xuống dưới.
Haruto nghe thấy Kim Junkyu hừ khẽ, vẫn chưa mở mắt, cậu chỉ nâng tay khoác hờ vai hắn, lúng búng rằng: "Đừng nghịch... chẳng phải hôm qua mới làm sao, em muốn nghỉ ngơi..."
Lời Kim Junkyu nói như một quả ngư lôi khuấy động mạch nước ngầm, tạo nên từng con sóng dâng cao nghìn mét. Nếu bảo rằng trước đó Haruto vẫn còn giữ lại chút lí trí cuối cùng, thì giờ đây, sợi dây lý trí ấy đã bị ngọn lửa ghen tuông thiêu trụi. Hắn với tay mở đèn phòng ngủ.
"Hưm..." Choàng tỉnh bởi ánh đèn chói lòa, Kim Junkyu giơ tay che mắt định ngăn lại ánh sáng.
Nhưng ngay sau đó, cậu chợt thấy người lạnh đi, có ai đó đang xé áo cậu. Ánh đèn sáng rực soi tỏ mọi ngõ ngách. Soi tỏ những 'vết yêu' mà kẻ khác để lại trên làn da trắng muốt của Kim Junkyu. Chiếc cổ thon bị bàn tay to bóp lại, Kim Junkyu khó thở, nghe thấy giọng Haruto vang lên bên tai.
"Kim Junkyu, tôi không nên để em được tự do." Giọng Haruto chẳng còn độ ấm, hung tợn khiến người nghe ớn lạnh: "Từ nay về sau, em phải ở bên cạnh tôi, ăn mặc đi lại đều phải do chính tay tôi sắp xếp, chỉ được nhìn thấy tôi, nghe tiếng tôi, trở thành... chim trong lồng của riêng mình tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com