Chương 22
Kim Junkyu chưa kịp khởi tố Mạc Liên Phi, cậu bên này vừa dứt lời, Kim Youngok đã gọi điện thoại cho cậu, hỏi cậu ở đâu, lúc nào về nhà.
"Không vội, con còn muốn chơi với hai ông bà mấy ngày, họ rất quý con."
Ngữ khí Kim Youngok quái dị: "Hai ông bà nào?"
"Ba mẹ con ấy." Kim Junkyu nói như đương nhiên: "Hai người họ đều cực kỳ tốt, tuy rằng gia sản không nhiều, chỉ có một cửa hàng hoa quả, nhưng họ đều nói, sau này là của con hết."
Thuận tiện tặng kèm tiếng cười manh manh.
Kim Youngok cầm điện thoại không vững.
Đứa con trai này của ông ta thật sự mọc ra một cái nhanh mồm nhanh miệng, Kim Youngok cảm thấy cái trái tim này của mình căn bản không chịu được nói chuyện với cậu.
Ông ta thở dài, nói: "Bang Binhyuk có thể cho con thứ bằng trăm cửa hàng hoa quả, con đừng vì nhỏ mà mất lớn."
Kim Junkyu liếc mắt nhìn gương mặt trầm xuống của Haruto, nói: "Vậy ba thương lượng với bà hai chưa? Chuyện chuyển công ty mỹ phẩm cho con thế nào rồi?"
Kim Youngok trầm mặc một chút, nói: "Con về chúng ta nói sau đi, lúc nào về? Ba phái người đi đón con."
"Con gần đây thân thể không quá tốt, qua lại dằn vặt phỏng chừng không chịu nổi, chờ một chút đi."
Đợi thêm, đợi thêm bụng kia phỏng chừng không giấu được nữa! Kim Youngok trầm giọng nói: "Ngày mai ba sẽ phái người đi đón con."
Ông ta không cho từ chối cúp điện thoại.
Xem ra Kim Youngok nhận ra được quan hệ của hai người khả năng sắp không dối gạt được, bằng không cũng sẽ không gấp gáp như vậy.
Nụ cười trên mặt Kim Junkyu hạ xuống.
"Kyu Kyu..." Haruto nắm chặt tay cậu, bình tĩnh nói: "Không có ai yêu em hơn anh."
Kim Junkyu rút tay về.
Haruto đau xót trong lòng, đã thấy cậu lại cầm một miếng cam cho vào miệng, không tim không phổi nói: "Nói một tiếng với ba mẹ, sáng sớm ngày mai chúng ta trở lại."
Xoay mặt nhìn thấy Haruto ngồi không nhúc nhích, nhất thời cậu nhíu mày nói: "Làm gì hả, cậu cảm thấy cậu không sánh bằng Bang Binhyuk à?"
Haruto đứng lên, trầm giọng bảo đảm nói: "Em theo anh, khẳng định hơn."
Haruto nói chuyện này cho cha mẹ, hai ông bà đều vô cùng không nỡ. Mẹ Watanabe lôi kéo tay Kim Junkyu, đau lòng nói: "Hay là ở lại mấy ngày nghỉ ngơi một chút đi? Qua lại dằn vặt làm sao chịu được."
"Không sao, Haruto sẽ chăm sóc con." trong lòng Kim Junkyu ấm áp, trên mặt hiếm thấy lộ ra mấy phần thần sắc ngoan ngoãn và quyến luyến.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kim Junkyu ăn cơm mà Haruto bò dậy sớm nấu, tạm biệt cha mẹ Haruto, đồng thời bước lên xe.
Haruto một đường không nói một lời, hai giờ sau lên cao tốc, Kim Junkyu lần thứ hai nhận được điện thoại của Kim Youngok: "Người của ba tới rồi, sao con đã trở về rồi?"
"Ủa? Con không gọi điện thoại cho ba hả? Vậy đại khái là quên mất tiêu, vốn nói không muốn làm phiền ba."
Kim Youngok bị dăm ba câu của cậu mà đầy bụng tức giận, đứa nhỏ này rõ ràng là cố ý thả chim bồ câu.
"Về nhà đi, lễ cưới còn chưa làm, ở chỗ nó làm gì?"
"Biết rồi mà."
Cúp điện thoại, Kim Youngok ngồi lại ghế salon, đỡ trán.
Ông ta nghĩ Kim Junkyu làm sao sẽ biến thành bộ dáng này, đứa nhỏ này khi còn bé cũng không khiến người đau đầu như vậy, mặc dù hơi kiêu căng, thế nhưng vô cùng hiểu chuyện, biết tôn trọng người trên, làm sao càng lớn càng hay gây sự cơ chứ?
Im Yejin đi tới bóp bóp bờ vai ông ta, do dự một chút đến cùng vẫn nuốt xuống chuyện Im Ryeonki, nhẹ giọng nói: "Anh bảo Kyu Kyu về, thật sự bảo con nó đợi kết hôn à?"
"Em nói xem?"
"Vậy Bang Binhyuk làm sao bây giờ?" Im Yejin nói: "Em thấy thằng bé cũng thắm thiết với Kyu Kyu, nó ngay cả con trong bụng Kyu Kyu cũng tiếp thu được, thằng bé độ lượng thế đi tìm ở đâu được chứ?"
"Vậy cũng phải Kyu Kyu đồng ý." Kim Youngok nói xong, nói: "Chuyện lần trước anh nói cho em, em cân nhắc thế nào rồi?"
Ông ta bảo để Im Yejin nhượng công ty mỹ phẩm cho Kim Junkyu, Im Yejin đương nhiên sẽ không đồng ý, bà ta cười một tiếng: "Công ty kia của em thì có bao nhiêu tiền? Ba đồ cổ của Minh Hạc Trai giá trị hơn trăm triệu, không phải cho nó cầm rồi à?"
Kim Youngok không nói gì thêm.
Im Yejin lại nói: "Nhưng nếu nó muốn lấy, mẹ nó trước đây không phải để lại một tiệm bánh gato à? Nói gì cũng có tiếng, nếu không cho con nó là được rồi."
Cái tiệm bánh gato kia nói là có tiếng, kỳ thực bây giờ cũng chỉ mở hai chi nhánh ở Vọng Đô mà thôi. Ước nguyện ban đầu lúc mở tiệm kia là bởi vì Kim Junkyu thích ăn, Mae Eum bắt đầu tự tay làm, sau đó nảy sinh ý nghĩ bất chợt mở một tiệm bánh gato tên là "Yêu bảo bối". Mae Eum rất biết kinh doanh, ngắn ngủi hai năm đã mở một chi nhánh ở thành đông. Cũng là vào năm ấy, bà bị tra ra mắc ung thư não, sau đó không bao lâu hậm hực mà kết thúc.
Sau khi bà qua đời không bao lâu, Im Yejin vào cửa. Bà ta khi đó đối xử với Kim Junkyu vẫn rất không tệ, Kim Junkyu cũng thử coi bà ta là mẹ ruột, Im Yejin lén Kim Youngok dỗ Kim Junkyu đồng ý, giành tiệm bánh kia vào trong tay, còn sửa lại tên gọi "Phượng Lâm".
Sau đó bà ta bất ngờ biết được Mae Eum ngoại trừ tiệm bánh gato còn có một công ty mỹ phẩm, treo móc là tên Kim Youngok, trên thực tế đương gia làm chủ là Mae Eum. Vậy cũng có lợi nhuận lớn hơn nhiều so với tiệm bánh gato, Im Yejin nổi tâm tư, Kim Youngok lúc đó mê đắm Im Yejin, tự chủ trương đưa cho bà ta.
Từ đó Im Yejin triệt để quên tiệm bánh gato kia.
Bây giờ tiệm kia phong bình cũng không tốt, bởi vì không ai quản lý, quản lý và nhân viên cửa hàng đều cầm lương, cũng không ai chuyên tâm trả giá, như vậy cục diện đáng buồn giống như vậy kéo dài hơi tàn đến nay.
Im Yejin bây giờ nói lời này, Kim Youngok lại nhìn bà ta một cái: "Tiệm kia vốn là của Kyu Kyu, cho nó cũng là phải."
Im Yejin bất động thanh sắc cười nói: "Nó đến cùng đều sẽ là người của người khác, anh cho nó nhiều hơn nữa thì được gì chứ? Nếu đến Bang gia, ít đồ này chưa chắc nó đã để ý."
Kim Youngok cảm thấy Im Yejin nói cũng có lý, nói: "Vậy chờ nó về, nhìn lại một chút đi. Nếu không được, không phải em còn có tiệm hoa à? Cho nó cái đó."
Im Yejin nhỏ giọng nói: "Nghe anh."
Kim Youngok gật gật đầu, Im Yejin rũ mi mắt xuống, lại nói: "Vậy lúc nào con nó trở về? Hay là em chuẩn bị trước một chút?"
"Nói buổi tối về nhà dùng cơm, em chuẩn bị ít đồ con thích ăn, đừng làm tanh nữa, con nó ăn không quen lại mất hứng."
"Vậy anh lúc này chủ yếu là khuyên con nó và Bang Binhyuk à?"
"Ừ."
"Kỳ thực em cảm thấy chúng ta không cần thiết phiền phức như vậy." Im Yejin chậm rãi nói: "Nói cho cùng anh là cha nó, làm cái gì cũng cũng là vì nó, vì cái nhà này. Cái tính nết kia của nó, có lúc anh không sử dụng ít thủ đoạn cường ngạnh phỏng chừng nó còn không phục."
Kim Youngok hiếm thấy bật cười: "Em cảm thấy cứng rắn thế nào?"
Kim Junkyu cùng Haruto về đến nhà, cửa nhà đã được hắn sai người đổi lại mới. Haruto một lần nữa sửa lại mật mã, đem hành lí vào, Kim Junkyu bên kia đã mềm nhũn vùi trên ghế salông.
Cậu ngủ một giấc, lại bị một cú điện thoại của Kim Youngok đánh thức, hỏi cậu sao còn chưa tới nhà.
Kim Junkyu phiền hung ác ông ta một tiếng, cúp điện thoại mơ hồ một phút chốc, lúc này mới đứng dậy rửa mặt.
Haruto nghe nói cậu muốn về nhà, lông mày không ngừng được nhíu lại. Hắn còn nhớ câu kia của Im Yejin, trong nhà thời khắc chuẩn bị thuốc nạo thai, đấy quả thực là nơi đầm rồng hang hổ, sao hắn có khả năng yên tâm để một mình Kim Junkyu trở lại?
"Tôi đã đồng ý rồi." Kim Junkyu nghi ngờ nói: "Chỉ về nhà ở một đêm mà thôi, cậu lo lắng cái gì?"
Haruto cau mày nói: "Em tin ba em không?"
"Lần trước khi tôi về nhà cậu cũng hỏi như vậy, có phải là cậu biết cái gì không?"
Chuyện như vậy Haruto không tiện mở miệng, do dự không nói ra. Kim Junkyu cũng lười truy hỏi, nói: "Nếu cậu không thoải mái thì nghỉ đi, tôi đón xe đi."
Haruto tất nhiên không chịu.
Vọng Đô bây giờ đang mưa, lúc này tới gần trời tối, hơi âm lãnh. Hắn quay người mang tới áo khoác mỏng phủ thêm cho Kim Junkyu, nói: "Hay là anh đưa em đi."
Đến cửa nhà, Kim Junkyu vừa muốn xuống xe, Haruto lại kéo cậu lại: "Anh chờ em ở ngoài, sau đó cùng về."
Kim Junkyu một lần nữa ngồi trở lại, tức giận nhắc nhở hắn: "Ba tôi bảo tôi hôm nay ở nhà ngủ."
"Anh không yên lòng."
"Này!" Kim Junkyu không vui nói: "Cậu nói rõ cho tôi."
Haruto lần khần, nhẹ giọng nói: "Anh sợ... mẹ kế của em bỏ thuốc em."
Kim Junkyu ngẩn người, hơi nhíu mày, lại lần nữa giãn ra, nói: "Tôi sẽ cẩn thận, đi đi."
Không biết có phải là bởi vì câu kia của Haruto hay không, thời điểm Kim Junkyu đi vào trong nhà luôn cảm thấy cả người lạnh lẽo. Cậu rùng mình, vừa vào cửa là thấy Im Yejin đeo tạp dề đang bưng thức ăn lên bàn, Kim Woonhak làm ổ ở trên ghế sa lon chơi game, nhìn thấy cậu trở về lập tức ném máy chơi game ngồi thẳng: "Anh."
Kim Junkyu nhíu mày, nhàn nhạt đi sang ngồi, nói: "Công ty dạo này thế nào?"
"Vẫn tốt đẹp."
Kim Youngok hỏi cậu mấy câu hỏi liên quan đến cha mẹ Haruto, Kim Junkyu tất nhiên là thiên hoa loạn trụy khen cha mẹ chồng của mình, khoa trương trôi chảy, còn cố ý giữa những hàng chữ so sánh với Kim Youngok, mặt Kim Youngok đen vài phần.
Đợi đến người một nhà ngồi chỉnh tề, Kim Junkyu cầm đũa nhưng vẫn không động. Kim Youngok gắp một cái đùi gà thả vào miệng, vừa tới bên mép Kim Junkyu đột nhiên chỉ vào ông nói: "Con muốn ăn cái của ba."
Kim Youngok nhìn cậu, Kim Junkyu lập tức đem bát của mình dán qua, một mặt mong đợi ra hiệu ông bỏ vào.
Kim Youngok nghiêm mặt, ném đùi gà vào trong bát cậu.
Kim Junkyu ăn một miếng, lập tức buồn nôn phun ra ngoài, vẻ mặt đau khổ nói: "Khó ăn thế."
Cơm là Im Yejin nấu, bà ta không nói một lời nhẫn nhịn tiếp tục ăn cơm, ngược lại là Kim Youngok lườm cậu một cái: "Ai bảo con ăn thanh đạm."
Kim Junkyu lại cầm đũa nhìn bọn họ ăn, đợi đến khi Kim Youngok chậm rì rì ăn xong một miếng gà, thời điểm gắp một miếng cải bắp thả vào miệng, Kim Junkyu lại đem bát của mình đưa tới: "Ba!"
Cải bắp vô cùng thanh đạm, Kim Youngok mặt không hề cảm xúc ném cho cậu, Kim Junkyu lập tức thật vui vẻ ăn sạch hết, xong ngẩng đầu, phát hiện người một nhà đều nhìn mình chằm chằm. Cậu bĩu môi, nói: "Làm gì, ăn đi."
Kim Youngok lại gắp một miếng hành tây xào, thời điểm sắp thả trong miệng còn liếc mắt nhìn cậu. Kim Junkyu không thích hành tây, vẫn như cũ cầm đũa ngó bàn cơm.
Kim Youngok lại ăn vài miếng, phát hiện Kim Junkyu không muốn thức ăn của ông, yên tâm chuẩn bị ăn một miếng khoai tây, kết quả mới vừa gắp lên Kim Junkyu lại giở lại trò cũ, giơ bát như ăn mày, không nói lời nào, chỉ ngóng ngóng nhìn ông ta, động tác nhỏ ra hiệu ông ta gắp cho mình ăn.
Liên tục mấy lần, Kim Youngok rốt cục nổi giận, vỗ bàn rầm một cái: "Kim Junkyu! Con muốn làm gì?!"
"Còn có thể làm gì." Kim Junkyu cây ngay không sợ chết đứng nói: "Sợ mấy người bỏ thuốc con á!"
Mặt mấy người trên bàn nháy mắt trăm hoa đua nở, trăm tím ngàn đỏ.
Im Yejin buổi trưa ra chủ ý cho Kim Youngok quả thật là lén lút bỏ thuốc cậu, chờ con mất, vậy Kim Junkyu còn không mặc bọn họ xử trí sao.
Mà bà ta bị Kim Youngok mắng một trận, ông ta chung quy là cha Kim Junkyu, lại là nhân vật máu mặt ở Vọng Đô, chuyện bỉ ổi này ông ta không làm được.
Mà ông ta ghét bỏ là một chuyện, bị con ruột mình hoài nghi nhân phẩm thì lại là một chuyện khác.
Sắc mặt Kim Youngok đen như đáy nồi: "Con cho rằng ba muốn xử lí cái thứ ti tiện trong bụng con còn cần dùng thủ đoạn đê hèn này chắc? Ba cho con biết, bác sĩ phá thai ngày mai sẽ tới, hôm nay con ở trong phòng cho ba, không được đi đâu hết."
Kim Junkyu thoáng mở to hai mắt nhìn ông ta, Kim Youngok quát lên: "Người đâu!"
Một đội đàn ông đầy đủ sáu người mặt không hề cảm xúc nhanh chân đi ra. Nhà bọn họ không có bảo vệ, rõ ràng cho thấy Kim Youngok mời đến vì chuyện này.
Trong phòng yên lặng như tờ.
Ngón tay Kim Junkyu run lên, "Ba..."
"Kim Junkyu, đây là ba muốn tốt cho con, con nhất định phải biết con có thân phận gì, rõ ràng giá trị của chính mình. Khi con có một ngày ý thức được chuyện này, con sẽ hiểu rõ ngày hôm nay ba làm, chính là vì không cho con hối hận về sau." Kim Youngok lạnh lùng nói: "Đưa nó về phòng."
Kim Junkyu bị người kéo lên, cậu thấy cha không nhìn mình, khóe mắt liếc Kim Woonhak bị dọa ngốc và mẹ kế vung lên nụ cười đắc ý, trong đầu ầm vang.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn!
Một chiếc xe màu đen chạy băng băng mạnh mẽ đâm vào đại môn Kim gia! Đại môn kia loảng xoảng, một đòn chưa thành, xe màu đen chạy băng băng khởi động động cơ lùi về sau mấy chục mét, lần thứ hai va chạm mà đến!!
Cửa sắt ngàn cân treo sợi tóc trong nháy mắt đổ sang hai bên, xe kia dùng khí thế không thể đỡ thẳng tắp vọt vào trong viện, theo một tiếng thắng xe chói tai, xe đen dừng lại trước nhà chính.
Cửa xe mở ra.
Trong bóng đêm, dưới ánh đèn, Haruto khom lưng bước ra, mặt không hề cảm xúc ngẩng đầu đứng thẳng. Dáng người hắn rất cao to, ánh mắt như hổ như sói, xuyên qua cửa sổ sát đất thẳng vào nhà ăn, chạm vào ánh mắt thảng thốt của Kim Junkyu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com