30
"Thu dọn đồ của cậu, lập tức cút đi cho tôi!" Hai người vừa mới vào cửa, Kim Taehyung liền hướng Jeon Jungkook thanh sắc không câu nệ giận dữ hét.
"Taehyung...Taehyung... sự tình không phải như vậy... Ông chủ Lee, ông ta..." Jeon Jungkook lo lắng đến phát khóc, nắm lấy quần áo Kim Taehyung liều mạng muốn giải thích.
"Jeon Jungkook, cậu có bao nhiêu khát khao bị nam nhân thượng, ngay cả ông chủ Lee cái loại hàng đó cũng đi câu dẫn, tôi xem cậu làm MB không phải vì kiếm tiền, mà là muốn có càng nhiều nam nhân làm cậu đi."
Kim Taehyung không đợi cho Jeon Jungkook nói xong liền ngắt lời cậu, dù sao từ lần phát hiện bị lừa gạt, Kim Taehyung cũng đã mất đi tín nhiệm đối với Jeon Jungkook. Vô luận cậu có giải thích cái gì, anh đều cảm thấy cậu đang nói dối. Huống chi hôm nay trong toilet ở quán bar tận mắt nhìn thấy Jeon Jungkook cùng ông chủ Lee có động tác ái muội, còn có lời nói của ông ta, Kim Taehyung càng thêm tin rằng Jeon Jungkook ở sau lưng mình đi câu dẫn nam nhân khác.
"Taehyung... em không có câu dẫn ông chủ Lee... là ông ta... A..." Jeon Jungkook vừa mới mở miệng, đột nhiên liền bị Kim Taehyung giáng xuống một bạt tai mạnh mẽ khiến cậu lảo đảo rồi anh dùng lực ấn cậu vào sát vách tường, tay anh túm chặt cổ áo cậu nhấc lên.
"Jeon Jungkook cậu muốn đàn ông phải không, lúc trước mỗi đêm đều làm tình cũng không thỏa mãn được cậu, vậy hôm nay tôi liền làm một lần đến khi cậu hài lòng mới thôi." Kim Taehyung khi nói chuyện đã muốn đưa tay cởi lấy dây lưng Jeon Jungkook.
"Taehyung, đừng mà!" Jeon Jungkook vặn vẹo thân thể muốn thoát khỏi giam cầm của Kim Taehyung, đây cũng là lần đầu tiên cậu phản kháng anh. Nhưng Jeon Jungkook vô luận như thế nào cũng không muốn ở tình huống này cùng Kim Taehyung phát sinh quan hệ.
"Vừa rồi với ông chủ Lee thì nhu thuận nghe lời, hiện tại ở trước mặt tôi lại giở trò trinh tiết." Jeon Jungkook phản kháng càng thêm chọc giận Kim Taehyung, anh đưa tay đến phía sau Jeon Jungkook với vào trong quần, ngón tay muốn trực tiếp sáp nhập hậu huyệt.
"Taehyung...đừng..mà...xin...anh" Thanh âm Jeon Jungkook đã hỗn loạn một tia nức nở, hai mắt cũng bịt kín một tầng hơi nước, ánh mắt cầu xin nhìn Kim Taehyung.
"Thực con mẹ nó làm cho người ta mất hứng. Jeon Jungkook cậu cho rằng chuyện tới nước này tôi còn muốn cùng cậu làm sao, cậu nơi kia không biết đã bị bao nhiêu thằng đàn ông làm qua, nghĩ tới liền khiến cho người khác cảm thấy ghê tởm. Lúc trước tôi vậy mà còn dùng lưỡi liếm qua nơi đó, không biết sau này miệng có hay không sẽ bị thối rửa."
Bộ dáng đáng thương của Jeon Jungkook làm cho tâm Kim Taehyung sinh ra cảm giác không đành lòng, căm giận rút bàn tay ra khỏi quần hắn. Nhưng Kim Taehyung muốn áp chế thương tiếc của mình đối với Jeon Jungkook, liền nói ra lời đả kích nhằm tổn thương cậu, cũng chính là nhắc nhở mình không nên lại bị biểu tình của Jeon Jungkook lừa gạt.
"Em không có bị đàn ông... không phải... MB..." Sắc mặt Jeon Jungkook càng trở nên tái nhợt, nghĩ muốn giải thích cho Kim Taehyung chuyện mình không phải là MB, mặc kệ hậu quả sẽ như thế nào, hiện tại quan trọng nhất là phải đem hiểu lầm nói rõ.
"Jeon Jungkook, tôi cho cậu biết không phải tôi thấy MB ghê tởm, mà tôi cảm thấy chính cậu mới ghê tởm. Nhìn lại bộ dáng phóng đãng của cậu khi ở trên giường xem, mỗi lần đều chủ động mở chân ra để cho tôi làm, còn khẩn cấp cầu tôi nhanh lên cắm vào, chỉ bị sáp nhập hậu mặt cũng có thể bắn ra. Jeon Jungkook, thân thể cậu đúng là dâm loạn – không thể thiếu hơi đàn ông!"
Kim Taehyung căn bản không cho Jeon Jungkook có cơ hội nói chuyện, dùng lời tra tấn, nhục mạ đối phương. Lúc nãy khi nhìn thấy cậu cùng ông chủ Lee ở một chỗ, cảm giác bị lừa gạt cùng phản bội lập tức xông lên não anh, làm tâm anh đau đớn, tựa hồ hiện tại chỉ khi nhìn thấy Jeon Jungkook thống khổ, trong lòng anh mới có thể dễ chịu hơn một chút.
"Taehyung..." Lời nói lần này của Kim Taehyung làm Jeon Jungkook lập tức suy sụp, hai mắt nháy mắt mất đi ánh sáng, trở nên trống rỗng vô thần. Chuyện MB có thể giải thích rõ ràng, nhưng cái Kim Taehyung chán ghét không phải là thân phận MB, mà là chính cậu. Nguyên lai lúc trước bởi vì thương anh cho nên không hề cố kỵ chủ động nghênh hợp, nhưng trong mắt Kim Taehyung lại là như thế, hết thảy những ôn nhu ngọt ngào cũng chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi. Jeon Jungkook há miệng thở dốc, thanh âm khàn khàn mà khô khốc, trong miệng nhỏ giọng gọi tên Kim Taehyung.
"Cậu cũng xứng để gọi Taehyung sao, hiện tại chỉ cần nghe cậu gọi tên tôi thì đã cảm thấy ghê tởm rồi. Lúc trước giả bộ nhu thuận nghe lời còn làm ra bộ dáng như thích tôi, hiện tại xem ra bất quá cũng chỉ là nịnh nọt lấy lòng, muốn từ chỗ của tôi lấy thêm càng nhiều tiền. Sao vậy, hai tờ chi phiếu tôi đưa cậu còn chưa đủ sao, cùng thằng đàn ông khác lên giường sau lưng tôi chắc nhiều tiền lắm đi."
Kim Taehyung chỉ lo nhục mạ Jeon Jungkook, cũng không quản mình nói chuyện trước sau không ăn khớp. Vừa rồi còn nói Jeon Jungkook làm MB là vì dục vọng, hiện tại lại nói cậu là vì tham tiền. Kim Taehyung nói ra lời khó nghe như vậy, là muốn trong lòng thống khoái, nhưng sau khi nói xong, trong lòng lại cảm thấy có chút nóng nóng đau đau.
Nguyên lai Kim Taehyung đã sớm nhìn ra mình thích anh, nhưng anh vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn nó như trò cười mà thôi. Jeon Jungkook hiện tại cảm thấy may mắn vì lúc trước chưa nói với anh chuyện cậu đã yêu thầm anh mười năm, nếu nói ra có lẽ sẽ bị anh giễu cợt trào phúng. Quên đi, cái gì MB!? Cái gì yêu thầm!? Cùng không tất yếu phải cho Kim Taehyung biết, dù sao cho tới giờ anh cũng chưa từng để ý qua. Cứ như vậy chấm dứt đi, lúc trước liều lĩnh trả giá, chung quy cũng không đạt được kết cục mà mình mong đợi. Jeon Jungkook ngơ ngác hướng phòng mình đi qua.
"Jeon.Jung.Kook!" Kim Taehyung nhìn chăm chú thân thể lung lay của Jeon Jungkook, biết cậu định đi vào phòng thu dọn đồ đạc. Jeon Jungkook sẽ lập tức rời đi, hai người từ nay về sau sẽ không còn bất cứ liên hệ nào. Kim Taehyung nghĩ đến đây, đáy lòng đột nhiên sinh ra một trận khủng hoảng không thể giải thích, nhịn không được hướng bóng dáng Jeon Jungkook rống lớn một tiếng.
Jeon Jungkook lại giống như mất đi thính giác, đối với gầm rú của Kim Taehyung mắt điếc tai ngơ, không nói lời nào, không quay đầu lại, chỉ là cuối thấp đầu nghiêng ngã lảo đảo đi vào phòng mình, trên đường đi va phải sô pha xém chút té sấp xuống, cũng đờ đẫn không có bất luận phản ứng gì.
Jeon Jungkook đi vào phòng, biến mất khỏi tầm mắt Kim Taehyung. Khủng hoảng trong lòng anh lại không ngừng tăng lên, cũng rất nhanh vọt vào trong phòng. Jeon Jungkook lấy ra mấy món đồ mà lúc trước đem từ nhà mình đến, một lược sửa sang lại bỏ vào vali.
"Nhanh thu thập rồi cút khỏi đây đi! Ngày mai tôi sẽ đem bán căn nhà này, cậu ở đây một đoạn thời gian, ngay cả không khí đều trở nên quá bẩn." Kim Taehyung liều mạng áp chế ý niệm muốn giữ Jeon Jungkook lại, nói ra lời đả thương người khác, bức bách tim mình phải cứng rắn lên.
Động tác thu dọn của Jeon Jungkook khẽ động một chút, trong lòng Kim Taehyung căng thẳng, anh hiện tại đặc biệt hy vọng Jeon Jungkook có thể xoay người cãi lại mình vài câu, cho dù là mắng chửi cũng tốt hơn chính mình một người tự biên tự diễn, áp lực không khí sắp đem anh bức đến điên rồi. Nhưng Jeon Jungkook cũng chỉ tạm dừng một lúc, rồi lại tiếp tục cuối đầu không lên tiến thu dọn tiếp.
"Đây là hai tờ chi phiếu lúc trước anh cho, còn có áo sơmi anh tặng." Jeon Jungkook sửa sang lại xong, đi đến trước mặt Kim Taehyung, đem chi phiếu cùng áo sơmi trả lại cho anh.
"Cậu chẳng phải muốn nó lắm sao, còn giả mù sa mưa trả lại cho tôi làm chi. Cái áo sơ mi cậu từng mặc qua kia không biết có bệnh truyền nhiễm gì không nữa, cậu thuận tiện ném vào thùng rác luôn đi."
Kim Taehyung không nhận đồ mà Jeon Jungkook đưa cho, anh không muốn cứ như vậy cắt đứt với cậu không còn một mảnh, hai người một chút kỷ niệm nhớ lại đều không có, nhưng lại vô pháp nói ra lời muốn hắn ở lại. Chỉ có thể giả bộ không sao, tỏ vẻ chính mình đối với những thứ kia căn bản là không cần.
Sắc mặt Jeon Jungkook vốn là không có chút huyết sắc đã muốn trong suốt thêm vài phần, nhưng cũng không có phản bác Kim Taehyung, đem chi phiếu để lên bàn, áo sơmi thì xếp lại bỏ vào trong vali.
"Em lập tức biến khỏi tầm mắt của anh....Taehyung...tạm biệt." Jeon Jungkook nhất vali chuẩn bị rời đi, khi đi ngang qua bên người Kim Taehyung, nhỏ giọng chào một tiếng. Nếu không phải toàn bộ lực chú ý của anh đều tập trung trên nhất cử nhất động của Jeon Jungkook, Kim Taehyung chắc chắc sẽ không nghe được câu chào tạm biệt kia.
Kim Taehyung nắm chặt tay, móng tay bấm vào trong thịt, mới nhịn xuống xúc động muốn đem Jeon Jungkook kéo vào trong ngực.
Trong phòng khách truyền đến tiếng mở rồi đóng cửa, tâm Kim Taehyung tựa hồ lập tức lâm vào hư không.
Jeon Jungkook không có mục đích đi trên đường, hiện tại cậu không dám về nhà, sợ mẫu thân nhìn thấy bộ dáng sa sút của cậu mà lo lắng khổ sở.
"Đi mà không nhìn đường hả!" Bị Jeon Jungkook đụng vào, người qua đường mất hứng quát một câu.
Jeon Jungkook lại không có bất luận phản ứng gì, biểu tình đờ đẫn, hai mắt trống rỗng vô thần cũng không biết đang nhìn đi đâu.
"Bệnh thần kinh!" Người qua đường cho rằng gặp phải người điên, chửi nhỏ một tiếng rồi nhanh đi mất.
Jeon Jungkook tiếp tục đi về phía trước, đây là khoảng thời gian lý tưởng của buổi tối, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, hai bên đường sa hoa trụy lạc, người đến người đi cảnh tượng nhiệt náo. Thế nhưng trong đám người đông đúc, thân thể gầy yếu đơn bạc của Jeon Jungkook càng có vẻ cô đơn tịch mịch.
Hãy giữ lấy em, hãy ôm em thật chặt đi
Can you trust me? Can you trust me?
Hãy ôm em đi
Hãy giữ lấy em và ôm em thật chặt đi anh hỡi
Liệu anh có thể đặt niềm tin vào em không?
Làm ơn, xin anh, hãy chạy tới và ôm em đi...
Khi đi ngang qua một quán bar, bên trong truyền ra một giọng ca trầm buồn, Jeon Jungkook dừng bước lại, nhỏ giọng hát theo.
Hãy giữ lấy em, hãy ôm em thật chặt đi
Can you trust me? Can you trust me?
Hãy ôm em đi
Hãy giữ lấy em và ôm em thật chặt đi anh hỡi
Liệu anh có thể đặt niềm tin vào em không?
Làm ơn, xin anh, hãy chạy tới và ôm em đi...
Kim Taehyung, em đã trả giá hết thảy, anh có phải hay không cho tới bây giờ đều chưa từng cảm động qua!? Em vứt bỏ lòng tự trọng mang lên mình cái mác MB, em nguyện làm người thay thế lấp đầy khoảng trống trái tim anh, em nguyện vì anh mà vứt bỏ công việc, rời xa gia đình. Vậy tại sao, không thể tin em một lần?
Jeon Jungkook ngẩng đầu, nước mắt cố gắng nhẫn nhịn thật lâu cuối cùng cũng chảy dài trên má, nơi vẫn còn lưu lại dấu vết năm đầu ngón tay của anh. Cậu khóc nấc lên từng cơn, hai tay ôm lấy ngực, giờ đây cậu chỉ cảm thấy rất đau, con tim cậu đã tan thành trăm mảnh, và cậu biết rằng ngay từ khoảnh khắc cậu bước qua anh, anh và cậu đã chấm hết không còn chút hy vọng nữa rồi. ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com