Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 57

- Lương thiếu, đây là toàn bộ thông tin về người đàn ông gây ra tai nạn
                            
- Trong thời gian ngắn như vậy đã tìm được ?
                             
Quả thật anh có chút nghi ngờ. Trong thời gian ngắn như vậy đã tìm ra thông tin người kia thì là quá nhanh đi. Hơn nữa anh không muốn có bất kì sai sót nào đối với mấy chuyện như thế này
                             
- Lương thiếu yên tâm. Dù vẫn chưa tìm ra được người đứng sau chuyện này nhưng tôi chắc chắn người lái chiếc xe là người đàn ông đó
                             
- Được,tốt

Tiếng đồ vật rơi bên ngoài cửa khiến Trinh Nguyên nhíu mày
                             
- Ai đó ?
                             
Đáp lại chỉ là âm thanh im lặng. Anh hướng người trước mặt nói
                             
- Lui ra ngoài đi
                             
Người đàn ông kia gật đầu, lui ra ngoài. Người đó đi chưa bao lâu, Lý Gia Kiên đẩy cửa bước vào
                             
- Chào !
                             
- Đến đây làm gì ?
                             
Sự khó chịu Lương Trinh Nguyên thể hiện hẳn ra mặt. Lý Gia Kiên lại lờ đi như không biết gì, ra vẻ hỏi thăm Hy Thừa
                             
- Anh trai tôi thế nào rồi ?
                             
- Vẫn chưa chết được, đừng vui mừng quá sớm
                             
Anh cười khẩy một tiếng. Đạo đức giả !
                             
- Ai...tôi đã có ý gì đâu ? Làm gì khó chịu như vậy
                             
Lý Gia Kiên cho tay vào túi quần, tựa lưng vào cửa đối diện Trinh Nguyên, nói tiếp
                             
- Hơn nữa, sao lại ngồi chỗ của Lý Hy Thừa ? Lẽ nào...
                             
- Khoan đã ! Trước hết lòng tôi không thâm độc như ai kia. Hơn nữa, ghế của bạn thân tôi, tôi không ngồi, chẳng lẽ để cậu ngồi ?
                             
Anh nhướng mày, Lý Gia Kiên đột nhiên cứng họng không biết nói gì, liền lảng sang chuyện khác
                             
- Lý Hy Thừa không biết bao giờ mới tỉnh lại, công ty lại bao việc, không thể đợi anh ta mãi
                             
- Gì vậy ? Lo lắng cho cái công ty này phá sản sao ?
                             
Lương Trinh Nguyên đứng dậy, tiến về phía trước
                             
- Không cần lo, không phải Lý Hy Thừa thì cái ghế tổng giám đốc cũng không phải vị trí của một kẻ vô dụng như cậu !
                             
- Mày !!!
                             
Nói một câu, thành công chạm vào lòng tự ái của Lý Gia Kiên. Nhìn vẻ mặt nổi giận nhưng không làm được gì mình, Trinh Nguyên vô cùng thích thú
                             
- Thế nào ? Phản ứng dữ dội như vậy ?
                             
- Khốn kiếp ! Lương Trinh Nguyên, mày chẳng phải đứa tốt lành gì
                             
- Nè, đừng có ở chỗ này mà ra oai. Có giỏi thì đi thuyết phục từng cổ đông khác xem, không chừng...ấy mà, đứa vô dụng như mày làm gì có cơ hội
                             
- Mày....!
                             
Lý Gia Kiên nắm lấy cổ áo anh, vung tay lên cao định đánh xuống thì bị anh bắt lại. Bộ nhìn anh giống kẻ dễ dàng để người khác ra tay với mình sao ?
                             
- Buông !
                             
-......
                             
- Nói cho mày biết, chuyện Lý Hy Thừa tỉnh lại là chuyện không sớm thì muộn, đừng có tơ tưởng cái ghế tổng giám đốc này !
                             
- Ha !
                             
- Còn nữa, đến lúc Lý Hy Thừa trở lại, ngay cả cái ghế chủ tịch, rồi cha con mày, tụi tao sẽ giải quyết luôn một lần
                             
- Thằng chó ! Mày nói lại lần nữa xem
                             
- Sao ? Không hiểu tiếng người à ? Lý Gia Kiên, chuyện mày đang làm, trời đang nhìn. Liệu mà giữ cái mạng chó cho tốt. Tai nạn của Lý Gia Kiên, không phải là chuyện vô ý. Đừng để tao biết chuyện tai nạn kia có liên quan tới mày !
                             
Nghe anh nói, Lý Gia Kiên như kẻ chột dạ, thoáng chút sững sờ cùng bất ngờ. Chính xác là cái tên anh nghĩ đến không ai khác ngoài hai cha con Lý Gia Kiên
                             
Đẩy mạnh Lý Gia Kiên ra, anh chỉnh chỉnh lại cổ áo, bước ra ngoài. Trước khi đi còn ném cho Lý Gia Kiên nụ cười khinh bỉ
                             
- Đừng tốn công nữa, trong cái phòng này chẳng có gì quan trọng cho mày tìm đâu. Còn nữa, chính tay tao sẽ thay Lý Hy Thừa đòi lại công bằng

                             
Lương Trinh Nguyên đi khuất, Lý Gia Kiên tức giận đá vào cái bàn khiến nó lệch đi một khoảng
                             
Xem ra đã quá xem thường Lương Trinh Nguyên rồi. Cứ nghĩ anh là kẻ dễ động vào. Đúng là bên cạnh Lý Hy Thừa mọi thứ đều như bức tường kiên cố, lúc nào cũng luôn có sự đề phòng, không phải muốn động đến là dễ

Lương Trinh Nguyên rời đi trong sự hả dạ. Nhìn phản ứng ban nãy, anh dám nắm chắc 90% suy nghĩ của mình là đúng. Càng tốt, nếu như đúng thật, Lương Trinh Nguyên anh càng dễ dàng giải quyết hơn. Đúng là một lũ cặn bã, ngu ngốc, chẳng tốt lành gì
                             
Lúc đang suy nghĩ, một đám nhân viên cả gan chặn anh ở thang máy. Nhíu mày xem xét họ muốn làm gì thì một trong số đó rụt rè lên tiếng
                             
- Lương thiếu, Lý tổng thế nào rồi ?
                             
Ra là hỏi thăm Lý Hy Thừa. Anh thật muốn bật cười. Bộ dáng anh đáng sợ lắm sao ? Hỏi thăm thôi cần gì phải sợ sệt như vậy ?
                             
Bình thường Trinh Nguyên trong mắt họ luôn ôn hòa dễ chịu. Nhưng gần đây xảy ra một số chuyện, họ mới được thấy một mặt tức giận, khó chịu này của anh. Thật là chẳng khác gì Lý Hy Thừa, cực kì đáng sợ. Bộ dạng hầm hầm lúc nãy mà chính anh cũng không nhận ra đã khiến nhân viên từ trên xuống dưới sợ đến nín thở
                             
Trinh Nguyên lấy lại vẻ ôn hòa như bình thường đáp lại bọn họ
                             
- Không sao, Lý Hy Thừa sẽ mau khỏe lại thôi
                             
- Vâng, nhờ anh gửi lời hỏi thăm đến anh ấy
                             
Bọn họ chỉ biết hắn nằm viện chứ không hề biết tình hình thế nào nên mới hỏi. Nhận được câu trả lời rồi thì cũng lần lượt giải tán đi

                             
- Tôi nghe ?
                            
[ Lương thiếu, mau đến bệnh viện ngay ]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com