4
#12
Sim Jaeyun vẫn luôn cho rằng, bất kể họng của Lee Heeseung có vấn đề gì, bất kể anh có muốn hay không, chỉ cần anh vẫn ở trong giới giải trí thì sớm muộn gì cũng sẽ có lúc phải mở miệng hát.
Đến lúc đó, Lee Heeseung phải làm sao?
*
Sim Jaeyun không ngờ, ngày đó lại đến sớm như vậy.
Lee Heeseung cùng hai nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng khác cùng tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng âm nhạc.
Bản thân tiết mục thì cũng chẳng có gì, chỉ đơn giản là cho điểm hoặc đưa ra ý kiến hướng dẫn cho thí sinh. Vốn dựa theo kịch bản thì cũng không có yêu cầu giám khảo phải ca hát gì cả, nhưng có lẽ do không khí tiết mục quá vui vẻ, người dẫn chương trình liền nhiệt tình mời ban giám khảo lên sân khấu hát vài câu, qua đó cổ vũ tinh thần các thí sinh.
Lee Heeseung là người nhỏ tuổi nhất, cũng là người có thâm niên trong nghề ngắn nhất trong ban giám khảo, mắt thấy hai vị tiền bối đều đã cất giọng, anh làm sao có thể từ chối được.
Đây là lần đầu tiên từ khi quay trở lại, Lee Heeseung cất giọng hát trước ống kính.
Lee Heeseung hát một bài tình ca ngọt ngào, khi anh hát, khuôn mặt vẫn mang nét cười nhàn nhạt, sóng mắt lưu chuyển, nhìn giống như một người đàn ông bị trói chặt trong lưới tình nóng bỏng, tản ra một sức hấp dẫn khiến người khác khó có thể chống cự.
Nếu một bài hát tính một trăm điểm, bao gồm năm mươi điểm kỹ thuật, năm mươi điểm tình cảm, thì Lee Heeseung rõ ràng đã lấy được trọn vẹn năm mươi điểm sau.
Chí ít trông bộ dáng anh ta cũng rất nhập tâm.
Thế nhưng năm mươi điểm đầu tiên...
Hơi không đủ, giọng không ổn định, thậm chí còn có chỗ sai nhịp.
Liệu được mấy điểm đây?
Có lẽ so với người bình thường thì anh hát cũng rất tốt.
Thế nhưng, anh là Lee Heeseung.
Một Lee Heeseung đã dùng giọng hát của mình để chinh phục biết bao người.
Đây là trường quay của tiết mục tuyển chọn tài năng âm nhạc, chất lượng các loại nhạc cụ, loa đài đều thuộc hạng nhất, bây giờ hát thành như vậy, chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: Thất bại thảm hại.
Không ngoài dự đoán, sau ngày hôm đó, Lee Heeseung lại trở thành cái tên nóng hổi trên các tờ báo giải trí.
Mặc dù tin tức này cũng chẳng to tát đến độ được lên trang nhất, nhưng tiêu đề thì vẫn rất chói mắt:
"Superstar năm nào nay phải dùng ngoại hình kiếm cơm?"
"Nguồn tin từ người biết rõ nội tình trong giới: Hút thuốc, uống rượu đã phá hủy giọng hát của Lee Heeseung."
"Lee Heeseung lần đầu cất giọng sau khi quay lại, người nghe thất vọng."
...
Người bình thường đối với các nhân vật nổi tiếng đều có sự tò mò lẫn hà khắc, cũng chưa bao giờ keo kiệt mà không thêm vài lời bình luận, đặc biệt là với những tin tức tiêu cực.
Điều này, thân là người nổi tiếng, Lee Heeseung lại càng hiểu rõ hơn.
*
Tòa soạn nơi Sim Jaeyun làm việc cũng có bài về chuyện này, tiêu đề xem như bình thường:
"Lee Heeseung trạng thái không tốt, giọng hát bị phê bình."
Sim Jaeyun tiện tay lật xem một chút, sau đó ném tờ báo ra rõ xa, nhanh chân rời khỏi tòa soạn.
#13
Sim Jaeyun đứng chần chừ mãi trước cửa phòng làm việc của Lee Heeseung.
Cậu phát hiện mỗi lần có việc liên quan đến Lee Heeseung thì mình đều trở nên dễ kích động, sau đó lập tức hối hận.
Lần trước hối hận đã chạy đến tặng anh ta bánh ga tô.
Lần này thì hối hận tại sao lại chạy đến đây.
Tại sao lại chạy đến đây?
Bản thân cậu cũng không biết.
Rõ ràng mới không lâu trước còn muốn giữ khoảng cách, bây giờ lại chủ động xuất hiện trước cửa nhà người ta.
Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến thái độ bình tĩnh của Lee Heeseung lúc nói với cậu: "Tôi không thể hát được nữa rồi", lại lật lại đám tin tức liên quan đến anh mấy ngày gần đây, trong lòng cậu giống như bị một tảng đá đè nặng, đến cả hít thở cũng không thông.
Sim Jaeyun còn đang suy nghĩ nhập tâm, cổng lớn bỗng bật mở.
Một nhân viên nhìn cậu đầy thắc mắc: "Xin hỏi, anh có việc gì sao?"
Sim Jaeyun vội vàng đứng thẳng lại, cẩn thận đáp: "Chào anh, tôi là Sim Jaeyun, tôi đến tìm Lee Heeseung."
Người mở cửa do dự một chút, sau đó rút di động bước vào một góc gọi điện thoại.
Sim Jaeyun thì căng thẳng đứng trước cửa.
Qua một lúc, người kia quay trở lại: "Mời anh vào, sếp chúng tôi chút nữa sẽ trở về, anh ấy bảo anh đợi một chút."
*
Sim Jaeyun được đưa vào căn phòng thủy tinh của Lee Heeseung.
Không phải lần đầu tiên đến nơi này nhưng đây là lần đầu tiên cậu có thể quan sát nó một cách tỉ mỉ.
Căn phòng rất rộng, bên trong để rất nhiều nhạc cụ, từ piano, ghita cho đến cả một bộ trống.
Một bên phòng đặt một chiếc bàn rất dài bên trên bày bừa một ít sách vở và ghi chép, còn có hai chiếc máy tính.
Trước bàn là một cửa sổ bằng thủy tinh kéo từ sàn nhà đến tận trần, nhìn ra ngoài chính là khu rừng lúc trước Sim Jaeyun thường ngồi.
Sim Jaeyun không nhịn được, bước về phía đó.
Cậu nhớ tới dáng vẻ của Lee Heeseung khi ngồi làm việc trước bàn:
Anh ta thường bất tri bất giác cắn cắn bút, tay trái thường xuyên búng tay thành nhịp.
Anh còn thích vừa làm việc vừa uống chút gì đó ngọt ngọt, kết quả là có lần làm đổ cả một cốc nước hoa quả ra bàn.
Lúc đó cậu đứng trong khu rừng phía đối diện nhìn anh ta luống ca luống cuống lau giấy tờ và quần áo.
Ánh mặt trời bốn giờ chiều đã không còn quá chói chang.
Nắng lười biếng nhảy múa trên thân thể Sim Jaeyun, khiến cả người cậu như được bao phủ trong một quầng sáng màu vàng kim, nhìn qua giống như một cục bông xù xù.
Lúc Lee Heeseung vào phòng vừa vặn trông thấy một cảnh như thế:
Yên bình mà đẹp đẽ.
Anh đứng im lặng trước cửa phòng nhìn một lúc, sau đó bước lại sau lưng cậu, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Jaeyun."
Giọng anh đã rất nhẹ rồi, nhưng Sim Jaeyun vẫn bị giật mình, vật đang nắm trong tay liền rơi xuống đất.
Lee Heeseung vội nhặt lên giúp cậu, phát hiện đó là mấy tờ tạp chí anh để trên bàn trà, toàn bộ đều đang mở ở trang có tin về anh.
Sim Jaeyun hoảng hốt cướp lại: "Tôi chỉ tiện tay đọc chút thôi, rất vô vị, lãng phí tế bào não, về sau đừng có mua nữa." Vừa nói cậu vừa vứt đám tạp chí đó vào thùng rác.
Lee Heeseung cười: "Thật ra nội dung mỗi bài báo tôi đều đã nghiên cứu rồi, chỉ có tòa soạn của cậu là nhẹ nhàng nhất. Có phải cậu đã nói giúp tôi không?"
Sim Jaeyun nhíu mày, vừa định đáp thì Lee Heeseung đã khoát tay không chút lưu tâm: "Cậu tuyệt đối đừng nói mấy lời an ủi, tôi sẽ buồn cười chết mất. Thật ra việc hát được hay không tôi cũng chẳng để ý đâu, thật đấy."
Sim Jaeyun nhìn anh: "Thật?"
Ánh mắt cậu rất sáng.
Lee Heeseung nhìn con ngươi đen láy trong mắt người đối diện đang phản chiếu rõ ràng khuôn mặt tươi cười của mình.
Thật xấu.
Anh hơi sững ra, từ từ thu lại nụ cười, quay người dựa vào cạnh bàn, rút một điếu thuốc, chậm rãi hút.
Qua một lúc lâu, Lee Heeseung rốt cuộc mở miệng: "Thực ra trong đống tin kia có một cái viết rất đúng, có một khoảng thời gian tôi hút thuốc uống rượu rất nhiều. Hẳn cậu cũng biết là khoảng thời gian nào rồi đấy."
Anh dừng một chút, rít một hơi thuốc: "Lúc đó, mỗi ngày tôi đều bị làm phiền bởi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại và tin nhắn, có đe dọa, có mắng chửi, có uy hiếp, thậm chí cả tận tình khuyên tôi ra đầu thú... Sau đó bên nguyên rút đơn kiện, nhưng cuộc chiến của tôi vẫn chẳng dừng lại. Tôi không làm chuyện đó, Sim Jaeyun, cậu có tin không? Tôi chưa từng làm thế."
Sim Jaeyun hơi hé miệng.
Lee Heeseung lại tiếp tục nói: "Nếu bảo lúc đó không tuyệt vọng thì là nói dối. Rõ ràng mấy ngày trước tôi còn đang chuẩn bị phát hành album, thế mà vừa chớp mắt một cái đã biến thành một con chó hoang, chỉ có thể trốn ra nước ngoài, trên lưng lại còn mang tội danh. Tôi không thể khống chế cảm xúc của mình, tôi sợ mình sẽ phát điên, chỉ có thể tận lực uống rượu, hút thuốc... Về sau, cổ họng có vấn đề... Bài hát ngày hôm đó, chưa bao giờ tôi nghĩ một bài đơn giản như thế mà lại có ngày mình hát khó khăn tới vậy, tôi thật sự..."
Anh ta khó khăn nói nốt: "Tôi thật sự, đã cố gắng hết sức rồi."
Sim Jaeyun không lên tiếng.
Trong phòng yên lặng, chỉ có tiếng hơi thở quanh quẩn.
Không biết qua bao lâu, Lee Heeseung thở dài một hơi: "Cũng may mọi việc đều đã qua rồi. Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là không thể hát được như trước đây nữa thôi, còn chưa đến nỗi mất tiếng, rồi sẽ quen thôi, đúng không?"
Sim Jaeyun vẫn không lên tiếng.
Cậu đi đến bên góc tường, kéo tấm rèm cửa nặng trịch xuống, căn phòng vốn sáng sủa thoáng cái tối lại.
"Lee Heeseung, anh hát đi."
Sim Jaeyun nói.
Chẳng biết có phải vì đã lâu chưa cất tiếng không mà giọng cậu hơi khàn khàn.
Lee Heeseung sững ra: "Cậu muốn nghe cái gì?"
Sim Jaeyun: "Tùy anh."
Lee Heeseung nhìn cậu cười: "Vậy tôi hát một bài tiếng Anh vậy."
"Do you remember the things we used to say
I feel so nervous when I thinking of yesterday
How could I let things get to me so bad
How did I let things get to me
Like dying in the sun
Like dying in the sun
..."[1]
[1. Dịch:
Em còn nhớ những điều ta thường nói?
Anh bùi ngùi khi nghĩ về hôm qua,
Sao anh để mọi chuyện vuột tầm tay
Sao anh để mọi chuyện thành như thế,
Lụi tàn dưới ánh mặt trời...]
Một ca khúc rất thích hợp để hát chay.
Tiếng hát của Lee Heeseung vang lên giữa phòng, chậm rãi, dịu dàng.
Nhưng hát được một nửa, anh đột nhiên dừng lại.
Anh nhìn thấy nước mắt Sim Jaeyun không khống chế được mà rơi xuống, làm ướt cả khuôn mặt.
Lee Heeseung sững sờ.
Vì anh sao?
Trái tim Lee Heeseung vừa chua xót vừa xúc động, một loại cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.
Trước giờ anh vẫn không biết rằng nước mắt một người đàn ông lại có thể khiến bản thân chẳng biết phải làm gì như thế này.
Nói thật thì, anh cũng chưa bao giờ nghĩ Sim Jaeyun lại thích khóc đến thế.
Lee Heeseung không nhịn được mà khẽ cười, sau đó đứng thẳng người dậy, đến trước mặt Sim Jaeyun, nắm lấy tay phải của cậu, đặt nó lên cổ mình...
"Will you hold on to me
I am feeling frail
Will you hold on to me
We will never fail
I wanted to be so perfect you see
I wanted to be so perfect
Like dying in the sun
Like dying in the sun
..."[2]
[2. Dịch:
Em sẽ giữ anh lại,
Khi lòng anh yếu đuối
Em sẽ giữ anh lại
Đôi ta chẳng rời xa
Anh muốn mình hoàn hảo,
Vẹn toàn trong mắt em.
Anh muốn mình hoàn hảo,
Rồi tàn dưới mặt trời...]
Sim Jaeyun ngây người nhìn Lee Heeseung:
Lòng bàn tay cậu dán sát vào cổ họng anh, mỗi một chuyển động của âm thanh cậu đều có thể cảm nhận rõ ràng.
Loại cảm giác rung động khẽ khàng này giống như hô hấp, khiến cả người cậu tràn đầy năng lượng.
Đợi đến khi kết thúc bài hát Lee Heeseung cẩn thận lau nước mắt trên mặt Sim Jaeyun, ôm chặt lấy cậu:
"Cậu tặng tôi nước mắt, tôi dâng cậu tiếng hát."
"Sim Jaeyun, cảm ơn cậu."
#14
Dạo gần đây Lee Heeseung có phần buồn bực, anh cảm thấy Sim Jaeyun đang trốn mình.
Ví dụ lúc trước anh gửi tin nhắn, Sim Jaeyun đều trả lời rất nhanh, mà bây giờ, đến cả nửa ngày mới trả lời được một tin: vừa rồi bận; sạc pin điện thoại; không nhìn thấy; sóng điện thoại không tốt...
Hay lại giống như lần anh mời Sim Jaeyun đến phòng làm việc của mình ăn cơm, Sim Jaeyun lại trả lời: gần đây bận; sức khỏe không tốt; đồ ăn trong nhà còn nhiều quá, không ăn thật lãng phí; phải dạy phụ đạo cho con gái nhà hàng xóm...
Tóm lại, các loại lý do.
Lee Heeseung nghĩ đi nghĩ lại, nguyên nhân chỉ có thể là việc cậu ấy rơi nước mắt ngày hôm đó. Có lẽ cậu ấy cảm thấy ngượng, nhưng Lee Heeseung lại cảm thấy rất cảm động.
Người này khiến anh thấy vừa ấm áp vừa vui vẻ, anh không muốn chỉ vì chuyện này mà mất đi người bạn như cậu.
Mặt khác, Sim Jaeyun cũng rất phiền não.
Không biết dạo gần đây Lee Heeseung bị làm sao, cứ liên tục rủ cậu đi chơi hay đi ăn cơm, mấy lý do có thể dùng cậu đều đã dùng gần hết sạch rồi.
Hiện tại Sim Jaeyun còn chưa muốn gặp mặt anh ta.
Ngày hôm đó khóc đến mức như thế, lại bị anh ta ôm lấy, mãi cho đến giờ nhớ lại cậu vẫn còn ngượng chết đi được.
Nói trắng ra thì cũng chỉ tại da mặt cậu mỏng, hơn nữa bản thân cậu ngay từ đầu cũng không cách nào dùng tâm trạng bình thản để đối xử với anh ta.
Chính điều này khiến Sim Jaeyun thấy phiền não.
Bởi vậy, trốn được thì trốn thôi.
Nghĩ đến đây, Sim Jaeyun lại thở dài một hơi.
Di động đột nhiên kêu.
Cậu rút ra xem, quả nhiên là Lee Heeseung.
Sim Jaeyun mím môi nhấn từ chối, cùng lắm thì lát nữa bảo mình bận họp vậy.
Kết quả chẳng bao lâu sau, di động lại tiếp tục kêu.
Sim Jaeyun tiếp tục từ chối, Lee Heeseung bên kia lại gọi tiếp, rất có khí thế "cậu không nghe tôi không dừng".
Mặc dù đã là buổi tối nhưng Sim Jaeyun vẫn đang ở tòa soạn, một loạt hành động này đã thu hút sự chú ý của nhóm đồng nghiệp: "Jaeyun, điện thoại gọi đến sao không nghe đi?"
Sim Jaeyun lúng túng cười, cuối cùng đành phải nhận điện thoại: "A lô..."
Điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp của Lee Heeseung: "Phóng viên Sim, vừa rồi có phải đang bận không?"
Sim Jaeyun: "...À, ừ, vừa, vừa rồi bận họp."
Lee Heeseung "ồ" một tiếng dài đầy ẩn ý, lại tiếp luôn: "Phóng viên danh tiếng, tôi có tin muốn báo."
Sim Jaeyun nhất thời còn chưa kịp hiểu: "Hả?"
Lee Heeseung lại cười: "Ở chỗ tôi đang có tin về một ngôi sao, cậu có muốn nghe không?"
Sim Jaeyun: "... Tôi..."
Lee Heeseung ngắt lời cậu: "Nếu cậu muốn nghe thì lát nữa tới phòng làm việc của tôi đi. Tiện tay mang ít đồ ăn qua nhé, tôi nấu cơm rồi."
Sim Jaeyun: "..."
Cậu nhịn không được, hỏi: "Đừng nói anh ở mãi trong phòng làm việc đến tận giờ vẫn chưa ăn cơm đấy nhé?"
Lee Heeseung: "Đúng thế. Bởi vậy tốt nhất là cậu đến nhanh đi, nếu đến muộn e là tôi đã đói đến độ chẳng còn sức mà kể gì nữa đâu."
Nói xong ngắt điện thoại luôn.
Sim Jaeyun nhìn trừng trừng di động, sau đó ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường: Tám giờ bốn mươi phút.
Cuối cùng, cậu vẫn đến phòng làm việc của Lee Heeseung.
Lúc đến nơi đã là hơn chín giờ tối, đèn trong phòng đều được bật sáng, nhìn rất rực rỡ. Lee Heeseung đang đứng dựa vào cửa cười hì hì đợi cậu.
Sim Jaeyun hơi mất tự nhiên, chỉ có thể cúi đầu cầm túi đồ ăn bước thẳng vào trong.
Dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Lee Heeseung, Sim Jaeyun cũng ngồi xuống ăn cùng với anh.
Không khí trên bàn ăn rõ ràng tốt hơn nhiều, hai người nói chuyện câu được câu mất...
Sim Jaeyun: "Sau này anh mua mấy món để sẵn đi, cứ thế này mãi không tốt đâu."
Lee Heeseung: "Bình thường cũng có chuẩn bị đồ ăn, nhưng hôm nay vì Jungwon cần gấp demo một bài hát, nhất định phải hoàn thành trong hai ngày, bận bù đầu nên quên hết cả. Ăn xong tôi còn phải tiếp tục làm, không thể trì hoãn được."
Sim Jaeyun: "Hai người hình như... trước đây đều hợp tác rất tốt."
Lee Heeseung gật đầu: "Ừ, đúng thế, về mặt cá nhân chúng tôi còn là bạn bè. Nói ra thì phòng làm việc này thành lập, một nửa lý do là vì cậu ta mà."
Sim Jaeyun hơi sững ra.
Lee Heeseung tiếp tục nói: "Đúng rồi, tin tức nhắc đến với cậu trong điện thoại chính là tên đó ngày kia sẽ có hẹn ăn cơm với một đạo diễn nổi tiếng ở Passion, cậu có thể đến đó canh sẵn. Bọn họ hình như định hợp tác."
Nói rồi dường như anh sực nhớ ra điều gì, lại bổ sung: "Có điều cậu ta không phải tôi, nội dung viết đừng tiêu cực quá."
Nghe thấy lời này của anh, Sim Jaeyun đột nhiên tức giận, buồn bực nói: "Tôi chỉ phụ trách chụp ảnh, nội dung bài báo không phải tôi viết. Nếu anh không tin tôi, vậy tôi không đi là được."
Lời vừa nói xong, Lee Heeseung cũng cảm thấy không ổn, vội vàng giải thích: "Ý tôi không phải thế..."
Có điều không khí đã lạnh đi rồi.
Hai người cứ thế trầm mặc ăn nốt bữa cơm, Sim Jaeyun thu dọn bát đũa đem đi rửa.
Lee Heeseung cũng đứng ngay cửa phòng bếp, chẳng nói một lời cứ im lặng nhìn cậu, không biết đang nghĩ gì.
Sim Jaeyun dường như không mấy tập trung, rõ ràng chỉ là rửa mấy cái bát mà cũng làm nước văng tung tóe. Đợi được đến khi cậu rửa xong thì trên người đã dính ướt không ít.
Đang lúc cậu ngó nghiêng tìm xem trong bếp có gì lau tay được không thì Lee Heeseung lại bước đến nắm lấy tay cậu.
Sim Jaeyun giật mình nhìn anh.
Lee Heeseung cầm khăn tay, từng chút từng chút một nhẹ nhàng giúp cậu lau những giọt nước trên tay lẫn trên người.
Mặt Sim Jaeyun thoáng cái đỏ rực, cố giằng tay ra, hốt hoảng nói: "Không cần đâu, tôi tự làm được rồi."
Lee Heeseung không lên tiếng, chẳng qua lực tay lại tăng thêm một phần.
Anh ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn người trước mặt: "Jaeyun, không biết tại sao nhưng tôi cứ có cảm giác cậu sợ tôi."
Sim Jaeyun cứng đờ, không dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng đáp: "Không có, anh nghĩ nhiều quá rồi."
Lee Heeseung vẫn không chịu buông tay: "Jaeyun, tôi xin lỗi về câu nói vừa rồi. Cậu đừng sợ tôi, cũng đừng trốn tôi."
Giọng điệu của Lee Heeseung vô cùng nghiêm túc, nhưng Sim Jaeyun nghe vào lại thất thần.
Cậu đột nhiên nhớ lại khi còn nhỏ, có lần người nhà mua một chậu cá về, bên trong là mấy con đuôi quạt đỏ rất đẹp, cậu cứ say mê mà ngắm nhìn mãi. Mẹ Sim thấy con thích liền để cậu mang vào phòng đặt trên giá sách nuôi.
Nhưng Sim Jaeyun lại lắc đầu.
Cậu không dám.
Cậu sợ có ngày mình vô tình làm đổ chậu cá, hoặc có thể nuôi không tốt mà khiến chúng chết cá. Những con vật đẹp đẽ như thế, cậu chỉ cần đứng xa ngắm nhìn là đã đủ rồi.
Từ trước đến nay cậu vẫn là một người nhát gan.
Cả cuộc đời này việc dũng cảm nhất cậu từng làm, có lẽ chính là lần kích động đem tặng bánh ga tô sinh nhật cho Lee Heeseung.
Nghĩ đến đây, Sim Jaeyun không nhịn được mà ngẩng đầu.
Người trước mắt này, cậu đã từng theo đuôi anh, đã từng phỏng vấn anh, họ từng cùng ăn cơm, cùng dạo công viên nói chuyện phiếm.
Anh từng hát cho cậu nghe, nhìn cậu rơi lệ.
Hóa ra không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa họ đã trở nên gần gũi đến vậy.
Nghĩ kỹ lại, vẫn thấy khó mà tưởng tượng nổi, thế nhưng đó lại là sự thật.
Lee Heeseung cũng giống như con cá đuôi quạt đỏ ấy.
Đến lúc cậu không nhịn nổi, lấy hết dũng khí tiến đến muốn sờ một cái thì lại bị chú cá phát hiện. Ấy thế nhưng chú cá đó chẳng những không trốn mất, ngược lại còn thân mật bơi tới gần...
Bất ngờ đến độ cậu cũng không đề phòng trước.
Tựa như một trận mưa rào bất chợt, xóa tan hàng rào phòng ngự vốn chưa bắt đầu xây của Sim Jaeyun.
Điều này khiến cậu bất an, không biết phải làm sao mới tốt.
Dù vậy, có câu nói thế nào ấy nhỉ...
Điều gì phải đến thì sẽ đến thôi.
Sim Jaeyun thầm thở dài một hơi, trong lòng không hiểu sao lại nhẹ nhõm đi nhiều.
Lee Heeseung chẳng biết gì, thấy người đối diện cứ mãi im lặng thì trở nên căng thẳng: "Jaeyun, cậu..."
Sim Jaeyun lắc đầu: "Thật ra từ rất lâu về trước, tôi đã muốn nói một câu."
Lee Heeseung: "Câu gì?"
"Lee Heeseung, được quen anh, tôi rất vui."
Khóe miệng Sim Jaeyun khẽ cong lên, cười đẹp đến độ khiến Lee Heeseung hoa mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com