Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

%%

heeseung và em yêu nhau từ khi nào nhỉ?

nếu bắt gã nhớ, heeseung chẳng nhớ nổi. lần đầu gặp em là khi em chỉ mới 16 tuổi với tư cách là em gái của bạn thân gã- sunghoon. em nhỏ nhắn, rất đáng yêu và vô cùng hoạt bát. điều ấy khiến gã chưa bao giờ ngừng cười mỗi khi ở cạnh em. kể cả khi heeseung rơi xuống vực sâu, bị cả gia tộc chửi rủa, mắng nhiếc chỉ vì bản thân không đủ khả năng theo học tại đại học korea- nơi được xem là ngôi trường đã đi theo chân gia đình gã cả một cuộc đời. 

heeseung học tệ sao? không, không hề. heeseung luôn hạng nhất hoặc nhì- chỉ sau sunghoon hoặc đồng hạng với sunghoon. sunghoon là bức tường chắn, khiến gã chỉ có thể sánh bước cùng anh hoặc lùi sau anh một bước. heeseung với việc đó chưa từng căm ghét hay xem sunghoon là kẻ thù, gã chỉ tự trách mình không đủ cố gắng, chưa nỗ lực hết sức để đạt vị trí đầu tiên thôi. đời sống cấp ba của heeseung đã luôn trôi qua như vậy, chỉ xoay quanh những lời gièm pha, mắng nhiếc của gia đình và những lần tự trách, tự đánh mình vì đã phụ niềm tin của mọi người.

ấy là khi gã chưa tìm thấy ánh sáng của đời mình. năm gã cuối cấp, gã gặp em. em luôn tươi cười, em luôn tự hào về bản thân, luôn tự tin với những gì mình đang có và biết ơn trước mọi điều em nhận được. gia đình của sunghoon chưa bao giờ chấp nhận một kẻ thua cuộc, chưa bao giờ chấp nhận một cá nhân yếu kém. gã biết, gã biết sunghoon đã áp lực bao nhiêu để cùng gã ngày ngày tiến bước trên bậc thang theo đuổi cái gọi là hạng nhất. nhưng em thì không, đôi mắt của em trong veo, điều ấy cho thấy em chưa bao giờ chịu những áp lực, những áp đặt của gia đình và hơn ai hết, em tràn ngập niềm tin về cuộc sống của mình.

 khi ấy, gã chỉ cảm thấy ganh tị, mong muốn bản thân có thể sống lạc quan như em. có lẽ vì thế, gã không muốn em phải chịu những bất công, những điều xấu xa, mặt tối của cuộc sống mà em đang sống. heeseung luôn nhìn em dịu dàng, ân cần giảng bài cho em, dễ dàng mềm lòng mỗi khi em năn nỉ gã và sunghoon cùng mình đi xuống căn tin ăn nhẹ. từ khi gặp em, từ khi mong muốn bảo vệ em dâng trào trong gã, heeseung cảm thấy có một tia sáng lóe lên giữa cuộc đời tăm tối của gã.

gã thích em.

gã thích em rất nhiều.

và gã nhận ra, thời gian qua gã đã yêu em.

heeseung phải cố gắng thế nào nhỉ? gã rất thích em, nhưng gã không được để lộ điều ấy, càng không thể để tình cảm của gã ảnh hưởng đến việc học. nhưng dù cố gắng đến bao nhiêu, heeseung đã để tình cảm của mình làm cho bản thân mụ mị. đó là lí do duy nhất gã nghĩ ra cho việc bản thân không thể vào đại học korea.

ngày biết điểm thi, ngày biết bản thân sẽ ở đâu, heeseung như sụp đổ. mọi công sức, cố gắng của gã đã tan thành mây khói khi gã nhận về số điểm thấp thậm tệ so với lực học của mình, và tất nhiên, đại học korea cũng theo đó mà trở thành giấc mơ dĩ vãng của gã. bố mẹ gã thất vọng, anh trai gã như đang thầm chế nhạo đứa em trai của mình, gia tộc họ lee như trở thành dư luận tàn độc buông những lời nói như từng nhát dao cứa vào tim của gã. gã chợt nhận ra, từ lâu, mỗi khi nhìn vào gia đình của mình, gã chưa từng thấy khuôn mặt của bọn họ mà chỉ là bóng lưng u tối hướng về phía gã.

heeseung thật quá chán ghét cuộc đời tăm tối này mà.

nhưng ngay thời khắc ấy, em đã ở bên gã.

em không ngại thời tiết giá rét mà chạy ra ngoài gặp gã chỉ vì câu nói "em có thể gặp anh một chút thôi được không?". heeseung chẳng mong cầu sẽ thấy em dẫu gã đã lặn lội đến tận cổng nhà của em. thật bất ngờ, gã thấy cửa mở, và em- với trang phục màu hồng phấn, đang tươi cười với gã. với heeseung, thế này là quá đủ cho bóng tối bao quanh gã rồi. 

em cùng gã, hai người cùng nhau đi dạo trên sông hàn.

trông như hai kẻ điên, trời giá buốt nhưng lại cùng nhau đi dạo trên bờ sông. 

nhưng heeseung chẳng quan tâm. thế giới này đã quá tàn nhẫn, tàn nhẫn với gã một cách đáng sợ. gã mệt mỏi lắm, và chẳng quan tâm đến ánh mắt người khác nữa.

còn em, vốn dĩ em cũng chẳng để mắt đến ai.

hai kẻ ngạo mạn bất cần đời ở cạnh nhau, thật quả là một cảnh đẹp giữa trời mùa xuân cạnh sông hàn.

thời tiết giá rét, nhưng thú thật, heeseung cảm thấy tim mình như được sưởi ấm bởi nụ cười và lời nói của em. em xua đi những lời gièm pha, những con mắt săm soi và xem thường gã. em mang đến ánh sáng cho gã, em mang đến cho gã những nụ cười chân thành. và hơn cả, em đã làm xua tan ý định kết thúc cuộc đời nơi sông hàn của heeseung.

sau tối đó, heeseung tìm thấy động lực để gã tiếp tục sống.

đó là bảo vệ em, ở cạnh em, nhìn em hạnh phúc.

em vẫn thường xuyên cùng heeseung đi dạo phố, cùng hắn trải qua những tháng ngày hạnh phúc. ngày em tốt nghiệp, heeseung đến, bày tỏ tình cảm bản thân đã dành cho em bao năm qua. gã chỉ định bày tỏ tình cảm của mình, dù cho em đồng ý hay không, gã vẫn sẽ cảm thấy vinh dự vì em đã lắng nghe tình cảm của gã.

nhưng em đồng ý.

và cả hai chính thức hẹn hò. 

sau khi em hoàn thành kì thi cuối cùng của đời học sinh, em và gã như dính chặt lấy nhau, đến mức sunghoon suýt lôi gã ra đấm vào cú vì đã dụ dỗ em gái hắn. nhưng heeseung- người đã trải qua bao nhiêu chuyện trên đời lại chẳng thể đối đầu với điều ấy hay sao? 

gã chiu đựng tất cả, chỉ để bảo vệ em bé của gã, ánh sáng của gã.

heeseung và em, bóng tối và ánh sáng, đã trải qua 7 năm bên nhau với tư cách là người yêu. ánh sáng trong mắt em vẫn lung linh như ngày nào, trái lại, ánh mắt của heeseung chẳng còn tăm tối như trước kia. gã được chữa lành, được hạnh phúc, yêu và được yêu, được vỗ về mỗi khi gặp khó khăn bởi cô gái bé nhỏ mà gã luôn tự nhủ sẽ bảo vệ đến cuối đời. 

heeseung chẳng còn liên lạc với gia đình sau khi tốt nghiệp đại học. gã xem đó là khoảng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời mình, và gã biết rằng, bản thân nên để quá khứ ấy lắng đi. hoặc chí ít, gã sẽ nhớ về nó như một chất xúc tác, như một liều độc dược- cái đã đưa gã vào tuyệt vọng để rồi gặp được em- ánh sáng của đời gã.

7 năm yêu nhau, không một cuộc cãi vã, không một giọt nước mắt, vô cùng yên bình như mây bay giữa trời. heeseung nhận ra, cô gái nhỏ của gã, đã lớn lên với bao sự trân trọng, biết ơn và điều đó đã chữa lành vết thương của gã thế nào. em chưa bao giờ lớn tiếng với gã, gã chẳng thể lớn tiếng với em. em luôn nói mọi suy nghĩ của mình cho gã hay, gã chẳng thế giấu điều gì với em. 

hai con người, kẻ đem lòng yêu và kẻ được yêu đã cùng nhau trải qua bao tháng ngày theo cách đó. hạnh phúc, bình yên, thấu hiểu và hơn cả là trân trọng.

em trân trọng gã bởi những sự cố gắng, nỗ lực và vì quá khứ đầy tăm tối của gã.

gã trân trọng em như những ánh nắng ban mai ban sự sống cho muôn loài, bởi em là ánh sáng lấp lánh soi chiếu cuộc đời tối tăm mà gã hằng ngày chịu đựng.

trân trọng, có lẽ, đó chính là điều quý giá nhất trong tình yêu của em và gã.




-------------------------------------------

oneshot như mong muốn tìm thấy ánh sáng của mình.


16.7.2025







Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com