6
"m-mày nói cái gì?"
minh hiếu lắp bắp hỏi đứa nhỏ đang nằm trên lưng mình.
"không nghe rõ thì thôi, ráng nhịn nhé"
thành an vòng hai cánh tay ra đằng trước, bàn tay nhỏ xoè ra xoa xoa ngực gã rồi nói. minh hiếu hiến nhiên phát điên với thằng quỷ con này.
"mày có tin anh cho mày đi bộ đến trường không?"
"không" - thành an cư nhiên trả lời không một chút sợ hãi
"anh thử bỏ em xem, em sẽ bám anh suốt đời"
thành an tiếp tục xoa ngực minh hiếu, bàn tay nhỏ mũm mĩm đó làm hắn cảm thấy nhột nhột. minh hiếu nghe câu này có chút gì đó gọi là...rung động?
hắn nghĩ đến điều này liền lắc đầu và đá văng nó khỏi suy nghĩ của mình.
"tao thua... ngưng ngay, bỏ cái tay quỷ của mày ra"
sau trận cãi cọ, minh hiếu đưa thành an đến trường. giờ là mùa lạnh, hắn không để ý mà để thành an đi chân không đến trường, ngay cả tất cũng không mang. hại thằng nhóc sau hôm đó về nhà liên bị cảm.
"con chăm sóc em kiểu gì vậy? con nít rất dễ ốm, không có giày thì đi mua cho em nó mang chứ, không thì cũng phải mang tất cho nó..."
mẹ trần mới đi làm về đã thấy thành an đổ bệnh, bị cảm và nối sốt rất cao, vừa xót xa vừa trách mắng con trai mình.
"con sẽ chú ý hơn"
minh hiếu thâm trầm nói, hắn hiện tại cũng rất lo cho đứa nhỏ đó, mặc dù có đôi lúc ghét, nhưng thằng bé dù gì cũng là con nít, nên vì vậy mà phải chăm lo cho sức khoé của nó.
hắn sau khi đón thằng bé về liền chạy đi mua thuốc, người nó rất nóng, lại còn không nói năng gì, hại hắn sốt ruột không thôi.
"an, có sao không?"
"không thấy tui đang nằm liệt ở đây à? cảm ơn mấy người đã quan tâm"
thành an giọng con nít đanh đá trả lời minh hiếu. hắn đang dùng giọng điệu quan tâm như vậy xem cách thành an trả lời mà muốn nổi điên nhưng rốt cuộc cũng nuốt hết trở ngược vào trong.
thành an từ bé rất ghét bị bệnh, vì cậu ghét uống thuốc và ghét cảm giác khó chịu trong người, lần này bị bệnh là do cái gã minh hiếu kia, hiển nhiên thành an giận mới xưng hô kì lạ kiểu đó.
"bé an, uống thuốc nhé?"
mẹ trần mang một ly nước, vài viên thuốc và một bát cháo vào phòng minh hiếu. hắn cũng ở trong đó.
khi nghe mẹ trần nhắc đến thuốc, mặt thành an tái đi.
"mẹ...con không uống có được không?"
"không uống làm sao mà khỏi?"
mẹ trần lẫn minh hiếu đồng thanh nói. cả hai thật sự rất lo cho đứa nhóc này.
"con...con không thích uống"
"ngoan, không đắng đâu" - mẹ trần nói lời ngon ngọt dụ dỗ.
"ai cũng nói vậy hết, con không phải con nít. đừng lừa con"
thành an giận dỗi nói, ai cũng nghĩ cậu con nít, cậu không thích điều đó.
"ừ, mày không phải con nít, mày là ông cụ non, tao biết mà"
minh hiếu đứng khoanh tay dựa vào tường nhìn mẹ trần chật vật dụ dỗ thành an.
"mẹ ra ngoài nấu ăn đi, để con"
mẹ trần gật đầu rồi từ từ đi ra ngoài.
"lại đây, giờ xem mày chạy đi đâu, anh cho mày uống thuốc"
minh hiếu đưa thuốc đến miệng thành an, một tay cầm thuốc một tay bóp hai bên miệng cậu. thành an ngoan cố mím môi thật chặt, tuyệt đối không để minh hiếu bỏ thuốc vào.
"mở miệng ra mau..sao mày lì vậy"
"ưm...ừng ó ơ" - thành an ngậm chặt miệng, ậm ừ nói.
"ngoan chút thì mày chết à"
thành an lắc đầu lia lịa, tránh né thuốc mà minh hiếu
đưa tới, vì thành an giãy giụa khiến tay minh hiếu chà sát vào hai bên má, làm má cậu đỏ, hắn liền buông ra, sợ làm cậu đau nên không ép uống bằng cách đó nữa.
"KHÔNG UỐNG LÀM SAO MÀ KHỎI BỆNH HẢ
THẰNG RANH CON"
minh hiếu tức giận quát. bệnh đến mức này còn lì mặt
"tôi bị vậy không phải do anh sao? tôi rất ghét uống thuốc, đi ra ngoài đi"
thành an hiện tại đúng như một 'ông cụ non' cách xưng hô lẫn giọng nói không mang vẻ gì của con nít.
minh hiếu cũng bất ngờ vì điều này, ngẩn người nhìn thành an, đúng, lỗi này là do hắn.
"nếu không uống sẽ rất mệt, mêt thêm rất nhiều"
"mặc kệ tôi.."
minh hiếu nhìn thằng nhóc ương bướng mà không nhịn nổi hắn liền cho ngụm nước vào miệng tiếp theo cho thuốc vào sau đó túm lấy cố thành an, áp khuôn miệng nhỏ nhắn của nó vào miệng hắn, thành an vì bất ngờ không đề phòng nên đã để minh hiếu
chót lọt đẩy hết số thuốc qua miệng cậu.
"ưm..."
"xong! giờ thì ăn cháo đi nhóc"
nói xong minh hiếu liền mở cửa ra ngoài, động tác của hắn rất nhanh, có vẻ như trốn tránh gì đó.
minh hiếu bịt miệng mình lại, bộ dạng hoảng hốt. khi nãy chạm vào môi thành an hắn đã nghĩ những điều thật sự không trong sáng, môi nhóc rất mềm lại còn ngọt... đứng trước cửa phòng vừa vò tóc vừa đánh vào ngực mình, hắn không ngờ mình lại có suy nghĩ không lành mạnh với một đứa nhóc tám tuổi.
hơn nữa khi nãy không suy nghĩ liền hôn nó, tội nghiệp thanh niên sắp mười chín cái thanh xuân và có nụ hôn đầu với một đứa nhóc tám tuổi.
ở trong này thành an người đã nóng nên hiện tại mặt đỏ cũng không thể nhìn thấy, ngơ ngác nhìn ông anh cục súc kia ra ngoài mà không nói lời trêu chọc nào. mỉm cười rồi dùng tay chạm nhẹ lên môi mình
"uống thuốc kiểu này không đắng tẹo nào"
dĩ nhiên rồi thằng ranh con!!!
.
i'm comeback hehe
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com