7
"anh híu đẹp trai của em ơi!"
giọng đứa con nít nịnh nọt ông anh của nó bắt đầu vang lên, minh hiếu liền quay lại lườm nó
"lại gì nữa đây?"
"anh có bạn gái chưa?"
"mày hỏi làm gì?"
thành an không trả lời lại liền mà suy nghĩ chút gì đó, minh hiếu ngồi bấm điện thoại cũng không yên với nó, những ngày nó không đi học là ngày cực hình đối với hắn.
"sao? có gì cứ mày cứ nói"
"em thấy hơi lạ thôi"
thành an thản nhiên ngồi tô tô vẽ vẽ rồi đáp lại.
"lạ cái gì? anh mày thích thì có cả ngàn cô, chẳng qua không ai hợp"
"thế à? vậy tuýp người của anh là gì?"
minh hiếu bỏ điện thoại xuống, đi lấy nước, vừa đi vừa nói
"đáng yêu, ngoan, không cần quá xinh đẹp,... tuỳ người nữa"
nói xong hắn về lại vị trí cũ, tiếp tục bấm điện thoại. thành an ngồi dậy nhìn hắn đang cắm cúi vào điện thoại.
"anh thấy em có đáng yêu không?"
minh hiếu ngẩn lên nhìn đứa nhỏ đang ngồi bệt dưới đất nhìn hắn chằm chằm, bình thản đáp
"đéo ạ"
"vậy à? em xấu lắm đúng không?"
giọng điệu của thằng bé đột nhiên thay đổi, khuôn mặt xịu xuống hẳn, nhìn bộ dạng đáng thương vô cùng.
minh hiếu áy náy nhìn nó. nó thật ra...rất đáng yêu là đằng khác nhưng hắn không thích nói thẳng, chỉ muốn làm trái ý người khác. nhưng thằng bé có vẻ buồn vì câu trả lời của hắn
"không xấu"
giọng nó buồn hơn
"em không đáng yêu, thì xấu chứ còn gì"
"em đi đây"
minh hiếu nhìn đứa nhỏ lòng càng thấy áy náy, bỏ điện thoại xuống kéo lấy tay nhỏ như cái ống tre
"mày đáng yêu, không có xấu"
"..."
đứa nhỏ im lặng đứng đối diện minh hiếu, nó đứng, hắn ngồi mà nó vẫn không cao bằng hắn, mặt nó xị xuống càng lúc càng đáng yêu.
từ lần đầu gặp, minh hiếu đã thấy đứa nhỏ này đáng yêu, lòng thầm yêu thích, nhưng ngoài mặt lại cư xử cộc lốc, hoàn toàn trái ngược với trong tâm.
giờ cũng vậy, hại thằng nhỏ tưởng thật, liền có chút mè nheo
minh hiếu dùng hai bàn tay lớn của mình, áp lên khuôn mặt nhỏ xíu của thằng bé, hai bánh bao chạm vào tay hắn, khiến hắn muốn cắn yêu ngay lập tức, nhưng không, hắn kiềm lại, nhìn chăm chăm vào mặt thằng nhỏ rồi nói
"an không xấu, anh nói thật, an rất đáng yêu"
giọng điệu khiến hắn cảm thấy một chút...buồn nôn!?
"có thật không?" thằng nhỏ ngước mắt nhìn hắn, nghẹn ngào nói
"thật mà"
thành an liền ngẩn đầu hẳn, sắc mặt thay đổi, không còn buồn thiu nữa, điều này lại một lần nữa khiến anh già minh hiếu hoảng sợ nuốt nước miếng.
"vậy thì em chuẩn tuýp người yêu của anh minh híu rồi đó, làm người yêu của em đi"
hiếu trần: ...mày đừng dụ dỗ tao nữa, van xin!!!
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com